Nghe tin Stan Lee qua đời

Chuyện đời lướt qua

Kẻ cao giong rít lên điều nhạt nhẽo

Những lời vô nghĩa vãi vương

Ly cà phê đã nguội

Ai thương đâu buổi chiều đang cạn

Ai thương đâu một kẻ ơ hờ

Thèm phút giây vắng lặng

Thèm im ắng

Như mây

 

Tôi đã ngồi đây

Đầu thế kỷ điêu tàn

Ếch nhái đầy đường, anh hùng vắng bóng

Cuồng nhân rêu rao cứu thế

Tội đồ điên loạn vênh vang

Ôi những thế kỷ kiêu binh đốt toà thành đổ hận

Tàn tích còn đâu, dòng sử đã mờ

Ly cà phê đã nguội

Lòng tôi chẳng như mây

Và những bóng cây tích oán hờn đô thị

Đêm đêm quỷ mị

Vọng trường mộng điên rồ

 

Tôi đang đi đang đi trong nhà thương điên vô hạn

Chẳng bức tường nào ngăn giữ

Ai cũng như ai

Bệnh nhân ư?

Bác sĩ ư?

Tất thảy hồn đã cạn

Người điều trị người cho trầm trọng cơn điên

Những triền miên ma mộng

Ly cà phê nguội ngắt

Những thiên thần không mặt

Cuộn đói khát yêu thương

 

Có ai nghe gió thở dài

Tôi hoài thai điều cũ

Xác anh hùng ủ rũ tượng đài

Máu chẳng khô lòng đất

Ly cà phê dang dở

Chẳng đóng nổi câu thơ

Hay tôi đang nói mơ

Trại tâm thần điên loạn

Đời có thôi náo động

Tôi bao giờ hóa mây?

 

Ly cà phê chẳng hết

Vàn câu chuyện chẳng tan

Trại điên tường chẳng dựng

Anh hùng tàn

Ai than

Một thế kỷ màn khép dở

Kịch mới ai đoái hoài

Còn tôi ước làm mây

Nơi góc nhà chật hẹp

 

Hà Thủy Nguyên

 

 

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *