Rít một nhịp da diết
Tru lời sói cô đơn
Lạc bước thành phố lạ
Đêm ma đi, ma đi
Không mạch máu
Cơn khát nhịp trống dồn

Ta bóp vụn thế giới
Vỡ ra những mảnh tường
Ta nghiền kim cương vỡ
Cho bay theo cuồng phong
Hạt kim cương găm vào mắt
Hạt kim cương găm vào tim
Loài người thôi bạc nhược
Thôi lầy trong bùn tanh

Kìa bên kia mặt trăng
Bóng đen nào ập tới
Ta rọi chiếu hư vô
Kiếp người vô thức cả
Phím đàn này quằn quại
Nhịp trống này quỷ ma
Chiều bên kia thế giới
Ta có còn là ta?

Ta rơi vào xã hội
Xã hội rơi xuống mồ
Mồ rơi xuống vực sâu
Lửa thiêu thiên đường rụi
Ta thắp lên ngọn lửa
Cho cháy tàn nhân gian
Xã hội nào biết được
Còn mải miết xây mồ
Mồ to cho người sống
Mồ nhỏ khi lìa đời
Ô! Hàng hàng bia mộ
Níu gì, dăm đốt xương?

Tiếng vọng con người dội
Sói hoang lại lang thang
Con người không mạch máu
Con người chết lâu rồi
Chỉ một bầy xác sống
Thèm khát nấm mồ thôi

Sói ta nằm ngủ gục
Tru một tiếng quên sầu
Sói nghe tim mình đập
Sói nghe máu mình sôi
Sói nghe mình đang sống
Sói tru bài lẻ loi

 

Hà Thủy Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *