Những mùa thao thức

Tôi ghé qua tim người

Tìm một chút bình yên

À ơi dịu lại cơn điên

Những thiên đường sụp đổ

Chỉ lòng người gào thú dữ

Lãng quên đời

Cơn say máu cuồng phong

Và chỉ còn đôi ta

Người và tôi

Nay đã ngủ rồi

Trong tình yêu không định nghĩa

 

Mùa lại mùa đã mấy mùa nhân loại

Xác phàm thay chẳng giải thoát hình hài

Ta và người mắc kẹt nơi đây

Nơi tình yêu vĩnh cửu

Nơi ta là mộng ảnh trong thi hứng nhân gian

Nơi bao kẻ phàm nhân huyễn hoặc chẳng bao giờ chạm tới

Lải nhải, lải nhải, lại lải nhải

Lời, lời, và lời

Đạo đức,

Này thì đạo đức

Còn đạo đức nào cao hơn tình yêu?

 

Chúng run rẩy quỳ mọp gối

Vẫn gượng ngẩng đầu cười nhạo

Tình yêu ngớ ngẩn ư?

Vĩnh cửu ngớ ngẩn ư?

Ta đã lạc đường ư? Giữa thế gian lạc lối?

Mọi Thượng Đế đều hư ảo

Chỉ như tấm gương phản chiếu

Hình dục vọng thế gian

 

Những sợi dây trần trói buộc

Nhất niệm tan hoang

Tôi và người lưu dấu gông xiềng

Nằm nghe thiên đường sập

Và nghe ánh sáng chuyển mình

Màu dối trá

Cũng như bóng tối u mê

 

Tôi đã đi qua những thế kỷ lê thê

Không ngoái đầu nhìn lại

Để được ngủ say nơi trái tim người

Bình yên tình yêu

Bình yên đôi ta

Là mơ hay chưa?

 

Thượng Đế nào thực hơn khoảnh khắc này

Tự ngàn xưa?

 

Hà Thủy  Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *