Sấm động biển Nam
Trời chuyển màu điềm lạ
Cơn sóng cuộn trào
Nhấn chìm cơn điên dân tộc
Có bầy san hô đợi chết
Đợi con mồi tiêu hoá
Đợi mình hoá đá
Chiếm nhân gian

Tôi bay nơi sấm sét đầu thế kỷ
Lùa bão thơ cho ướt đẫm sơn hà
Những tường thành của khô cằn linh giác
Vụn vỡ
Cát bay
Lắng đáy xa
Nơi đây có phải nhà?
Ôi những người xa lạ
Ngươi hoá san hô chăng?
Hay bầy rong nhơ nhớp
Kết thành tường chặn đứng gió mưa thơ…

Các ngươi vô hồn
Đẩy tôi lưu lạc
Tôi nào phải phù du trong lạc thú sắc màu thềm lục địa
Tôi nào muốn hoá mình thành một nhánh san hô đợi chết
Hay một cọng tảo vàng đại đoàn kết giữa ngàn khơi
Tôi – cơn bão xa lưu lạc chẳng thể vào nhà
Chúng sợ hãi lắm mỗi khi tôi gầm thét
Tiếng gầm ngày sáng thế vào mỗi khắc khải huyền

Tôi sẽ quét sạch những hơi nồng nhiệt đới
Mùi ô uế loài người
Con người vĩ đại ư?
Chẳng qua là bụi vụn
Từ bức tường trơ trọi vô linh

Sẽ một ngày tôi tan biến, có hề chi!
Từ đại dương bao la, tôi trỗi mình tái hiện
Như loài thuỷ phượng hoàng chưa từng trong truyền thuyết
Chết trong nước và sinh ra trong nước
Nhịp nhịp thơ gọi gió xoáy nơi đây
Và sấm động trời mây
Lại lao về biển Nam
Trong cơn vô thức
Dù đã quên nơi đó là nhà

Hà Thủy Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *