Tôi đi

Chuỗi ngày trôi

Không tâm trạng

Chuẩn bị cho giấc ngủ dài

Cái chết nay mai

Ai ai đóng hồn tròn mắt trợn trừng lao xuống mộ không đáy tối đen địa ngục đám đông hò hét vô thanh

Nửa hồn tôi lịm

Im lìm 

Mùa hoa cháy phố cháy phường cháy con đường mù mịt nắng quái mê cung

 

Mùa trôi qua nơi vầng trán

Vết nhăn dài cơn mơ

Có một tôi vừa đi qua phố

Khóc cười thỏa con tim

Hò hét điều vô nghĩa

Bóp chết kẻ ngang đường hèn nhát chẳng mẩu linh hồn sót lại cuộc nhân sinh ảo hóa mệnh trời

Gầm cơn thú hoang

Tính người đổ nát

 

Có một tôi ngồi đây

Viết lời dông dài

Than thở lời mê lôi mình vào cơn mê giữa cơn mê lại cơn mê man lan man

Mọi ý tưởng đều cũ

Chẳng gì khai sinh

Ý tưởng – Sợi dây cũ kỹ trói buộc tôi ngàn vạn kiếp

Tôi nào phải nô lệ của ý tưởng không lời

 

Tôi – Kẻ ẩn cư vạn kiếp giữa danh tiếng huy hoàng

Khát thèm bóng tối

Một góc khuất nơi thế giới

Nơi mọi người lãng quên

Tôi cũng lãng quên

Chỉ cỏ cây còn nhớ

Tôi không là ý tưởng

Nô dịch linh hồn giữa tấn tuồng chẳng chịu khép màn

 

Có giấc ngủ dài

Không mộng mị

Không cần tỉnh

Đợi tôi

 

Hà Thủy Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *