Kiếp người cạn

Duyên phận tàn

Ta say thêm chén nữa

Nồng men huyết nhân sinh

 

Một kiếp trôi qua

Ôi một kiếp trôi qua

Cũng rơi tàn như nước

Ai nhớ, ai quên, ai dốc cạn bầu ký ức

Có ai kia ngoảnh mặt thế gian cười

 

Ta và người một thuở

Bén lửa nhân duyên

Ủ men tình ái

Sống trọn kiếp bình sinh

Lững lờ trôi xuôi dòng thời gian vô tận

 

Soi bóng thời gian

Trùng trùng kiếp

Cạn lại đầy

Rượu nhân sinh rót mãi

Ký ức đượm cơn say

 

Nơi chốn hư vô

Kẻ sau người trước

Nơi thời gian ngừng lại

Nơi không gian tĩnh lặng

Thuyền nhân sinh cập bến

Không lời, không nước mắt

Rượu cũng đã cạn rồi

 

Bóng người đi vào nơi hư tĩnh

Dòng thời gian kia, ta nguyện gieo mình

Hơi rượu nhân sinh mai lại nhạt

Ai người uống cạn cùng ta?

 

Mai này ta mộng trong cơn mộng

Thoát hồn lên tận chốn hư vô

Cắt huyết tâm ủ men  ký ức

Vẩy rượu nồng tan nát cõi hư vô

 

Mai này không còn hư vô nữa

Muôn người say men huyết nhân sinh

Dòng thời gian mênh mông không bờ bến

Cạn máu rồi

Ôi ta  đã hư vô…

 

Hà Thủy Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *