Hôm nay là một ngày làm việc điên rồ từ lúc mới mở mắt và đôi khi cảm giác không muốn nhắm mắt vì các dòng suy nghĩ như nước chảy, một khi đã trôi qua rồi sẽ không thể quay trở lại. À không, chính xác thì khi dừng tay, tôi cứ bị ám ảnh bởi các chấn song…

Càng ngày càng thấy mình hèn đi, đeo trên mình cái mặt nạ với nụ cười thường trực, nhưng bên trong là tiếng gầm gừ tức giận của con hổ bị giữ trong chuồng, phải “chịu ngang bầy với bọn gấu dở hơi/ với cặp báo chuồng bên vô tư lự”. Một khi đã ở trong chuồng, giá như có thể biệt giam, để không phải nhìn ra xung quanh và chịu đựng những thứ củ chuối diễn ra trước mắt.

Một đám người tự cao tự đại, tự cho mình có khả năng chuyển núi dời sông, biến chì thành vàng và chỉ vẩy tay một cái sẽ đảo lộn cả thế cuộc

Một đám người tự cho mình là những anh hùng cứu độ, những kẻ đấu tranh vì lẽ họ cho là phải, rồi khoe khoang cuộc chiến của mình mong muốn nhận được lời tán thưởng từ quần chúng ngây thơ. Tự nhiên mình nhớ đến phim Watchmen với câu nói nổi tiếng “Who watch the watchmen?”

Một đám người cầm quyển sách lên và chọn chỗ nào đông người nhất để khoe cái bìa chằng chịt tựa đề và tác giả nổi tiếng

Một đám người hãnh tiến ngoại lai, cúi rạp mình trước tiền tài, vũ khí và quyền lực. Bất cứ là cúi rạp trước phe nào thì cũng là cúi rạp. Đây là những kẻ dễ đẩy thế giới này đến chỗ diệt vong.

Một đám ảo tưởng lảm nhảm tự độc thoại với mình trong cơn vô thức, và thế là thành tác phẩm. Cũng tiếng tăm! Cũng vĩ đại! Cũng được tôn thờ!

Tất cả những thứ ấy vẫn chỉ là

“Dòng nước đen giả suối chẳng thông dòng

Len dưới nách những mô gò thấp kém

Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm

Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu

Của chốn ngàn năm cao cả thâm u”

Tôi chỉ muốn gào lên, gào thật to! Gào đến mức tất cả những thứ tầm thường này, tất cả những chấn song này đều biến mất. Và không ít lần trong cơn mơ điên rồ tôi thấy mình lao vào xé xác, say men máu, nhìn đám người này trơ ra hộp sọ trắng hếu.

Nhưng thời gian thì quá ngắn, những kẻ đáng chết lại quá nhiều… Nên thôi, tôi nhường việc đó cho Tồn Tại, cho Tự Nhiên, cho Thượng Đế… Còn tôi… vẫn ngày này qua ngày khác, chỉ biết “gậm một khối căm hờn trong cũi sắt”

Hà Thủy Nguyên

(25/8/2014)

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *