Qúa nhiều những lời khuyên bảo tôi nên tìm về với tôn giáo để tìm sự bình yên. Nực cười! Thực ra chưa bao giờ tôi thèm muốn sự bình yên. Cái tôi đói khát là sự điên rồ lớn lao mà chẳng bao giờ có được. Mọi thứ cứ nhàn nhạt trôi qua. Những thứ mọi người coi là đau khổ, trong đầu tôi chỉ hiện lên cách đưa tình huống ấy vào tiểu thuyết thế nào. Những thứ mọi người hưng phấn, tôi chỉ thấy “cũng tạm được”. Tôi khát khao một cái gì đó mang tính sử thi… nhưng làm gì có giữa thế giới bị xé vụn này…

Có lẽ tôi quá hẹp hòi, tôi không thể chịu nổi những kẻ sùng tín tôn giáo.Sự ngu xuẩn của sùng tín nằm ở chỗ họ cần ai đó để cứu giúp chính mình, cần một điều gì bên ngoài để cứu giúp chính mình. Tôi không phủ nhận điều thiêng liêng, nhưng tôn giáo là sự suy thoái của điều thiêng liêng. Chỉ khi con người mất đi khả năng nhận biết điều thiêng liêng của tồn tại, họ tìm về đủ các thể loại tôn giáo để lấy lại cảm giác rằng mình còn có thể kết nối, mình còn vĩ đại, mình còn hơn cái lũ người mông muội không biết trích lấy vài ba câu kinh câu chú làm thứ đầu môi chót lưỡi. Ừ thì cũng đúng, dù sao đi nữa cũng hơn đám người duy vật tưởng rằng có thể đem Chúa, đem Phật lên bàn mổ và phẫu thuật.

Tôn giáo có thể thu hút đám đông không phải vì nó thiêng liêng, mà vì đám đông cần sự thiêng liêng, và tôn giáo mang cho họ sự thiêng liêng giả tạo. Đừng nhầm lẫn với việc tôi phủ nhận những người thiêng liêng như Đức Phật, Đức Jesus, thánh Ala hay bất cứ bậc nào đã nhập làm một với toàn thể. Họ chưa bao giờ là người thành lập tôn giáo, chỉ đám đệ tử còn đang mông muội của họ lập đên các tôn giáo và đưa cả thế giới này vào một sự mông muội vĩ đại. Họ ra tay cứu giúp nhân loại, cảm thương với người nghèo, rao giảng lời hay ý đẹp… tất cả chỉ để xóa đi cái mặc cảm họ là những kẻ mông muội. Việc của họ là tu chứ không phải là chối bỏ chính mình.

Cuối thiên niên kỷ trước, chúng ta đối mặt với một cuộc chiến: Cuộc chiến của các tôn giáo và những con người đi tìm điều thiêng liêng đích thực, cuộc chiến của đám đông sùng tín và những con người đích thực là con người. Có thể là cuộc chiến bạo lực hoặc không, đám đông sùng tín có thể thắng, nhưng cho dù có vĩ đại thì họ vẫn là những kẻ mông muội.

Hà Thủy Nguyên

(7/7/2014)

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *