Ta mơ lạc đến trăng lòa

Cố nhân đã xa và xa

Ta cô độc quá, hai tay trắng

Run lạnh trời khuya khúc thiên nga

 

Điệu thơ ngày cũ, ai ngâm ngợi

Ai vuốt tóc ta, đêm rụng đêm

Trăng ơi lạnh quá, trăng trăng trắng

Lặng lặng hồn thăng, ta chơi vơi

Nhìn xuống cõi đời

Cố nhân vắng bặt

Đây từng lệ rơi

Đọng

Đọng

Thành lời…

Người ơi…

Khúc thiên nga lả lơi

Màn khép rồi…

 

Khuya tịch mịch

Vong Xuyên cuộn sóng

Thiên nga ngân trăng trăng

Hồn tình kết hoa đăng

Cố nhân ơi nghe chăng?

Câu thơ cũ

Tam Sinh chưa mòn vết

Mái tóc xưa đợi tay ai ve vuốt

Giữ thanh xuân chờ giọt lệ tao phùng!

 

Trăng ơi hãy hóa mưa hoa rụng

Điệu buồn ơi xin khép lại câu thơ

Đêm ơi đêm, xin đừng thêm lạnh lẽo

Và ta ơi, kịch đã khép màn rồi

Tỉnh mơ thôi!

 

Hà Thủy Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *