Những người  mới trải qua cảm giác của sự tĩnh lặng, của cân bằng thường tưởng rằng đóng kín mình là cách để giữ sự thanh khiết. Họ trốn khỏi đám đông, trốn khỏi đời sống con người, tự ru ngủ mình bằng cái lý luận: “Chỉ bằng việc hiểu bản thân, tôi mới là người thông thái”. Vâng, điều đó không sai. Nhưng không có bất cứ va chạm gì, làm sao có thể hiểu được những ngóc ngách ngoằn ngoèo của cõi vô thức mênh mang. Tôi tin rằng những người đó, họ cứ lặp đi lặp lại một giấc mơ, nói đi nói lại một câu chuyện, bởi trong sự cân bằng không có sự tăng trưởng.

Họ cũng thuyết giảng về sự tĩnh lặng, về sự giải thoát giống như những bậc chứng ngộ cổ xưa, nhưng họ không chịu hiểu rằng cái chết là một mặt của sự sống, tĩnh lặng cũng chỉ là một mặt của hỗn độn. Người không trải qua hỗn độn sẽ không thể nào chìm sâu trong tĩnh lặng được. Họ nhầm lẫn giữa sự cô đặc của tâm trí với sự tĩnh lặng vô biên.

Kinh Veda có câu: “Cả vũ trụ là một cuộc hiến tế lớn”. Nếu diễn giải câu này sẽ là một sự ngớ ngẩn vì nghĩa của nó đã quá đủ đầy. Né tránh những gì xảy ra với cuộc đời mình bằng cách này hay cách khác nghĩa là chúng ta đang né tránh sự hiến dâng cho vũ trụ để đền bù lại những gì vũ trụ đã hiến dâng cho chúng ta. Con người, thay vì hiến dâng chính mình cho vũ trụ, lại hiến dâng tiền bạc, đồ tế lễ cho thần thánh. Việc  làm này là vô nghĩa, vì đó không phải là hiến dâng, đó là một lần chất thêm nợ nần. Còn những người đóng cửa trái tim mình, chìm sâu vào suy tư tìm kiếm chân lý rồi cũng sẽ chỉ nhìn thấy cái chân lý mà họ muốn thấy, họ chẳng bao giờ có thể hòa làm một với chân lý.

Tôi không biết chắc con đường nào là đúng, nhưng tôi có thể biết chắc những con đường dẫn ta tới ảo tưởng. Chỉ có một cách để thoát khỏi ảo tưởng đó là không dừng lại, bởi chỉ cần một lần dừng lại là bạn đã mắc kẹt trong ảo tưởng đó.

Và vạn vật trong vũ trụ không phải sinh ra để đóng kín mình. Bài học của trái tim là sự mở rộng, là sự mạo hiểm, là bài học về cái chết hoàn toàn. Nhưng đây là bài học khó nhất, vì nó không thể cưỡng cầu. Thế nên thôi kệ mọi nguy cơ… Bước chân vào nguy hiểm… Có thể một ngày ta trở thành một trong số đám đông… có một ngày ta bị tiêu diệt bởi mọi nguồn năng  lượng vũ trụ… Thì đó cũng là việc phải là…

Trích từ wordpress Hà Thủy Nguyên ngày 18/10/2013

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *