Lâu rất lâu, ta quên mình là gió

Gió từng cơn dấy động những thành mây

Gió lướt về đây

Phả tự do xuống đầm lầy

Ta ngồi gẩy khúc riêng tây

Đắm chìm loạn thế

 

Ồ cảnh loạn

Lời lời xáo xác

Bốc mùi sân hận nhân gian

Những kẻ hàm oan

Ngậm hờn thối rữa

Lao xao ngạ quỷ

Vảng vất đầm lầy

Chúng thét gọi bầy

Thơ đấy ư?

Nhạc đấy ư?

Lời cứu độ đấy ư?

 

Lâu rất lâu, ta quên mình là gió

Chẳng chân trần

Chẳng bén trần gian

Ta đắm mình đại hoang

Bùn lầy vương vấn cả

Động lòng ngạ quỷ

Có hay quỷ mạo ta rồi

 

Đầm lầy xác thối lên ngôi

Ca lời ỉ ôi

Gió nào thổi tới

Ta đây, mùa gió

Hát lời tự do

Quấy đảo

Mây

Trời

Phím đàn điên loạn

Lời thơ bạo tàn

Cho bay sân hận

 

Ô kìa một bầy ngạ quỷ

Chờ đợi xót thương

Những mong tái lập thiên đường

Đầm lầy hạ giới

Lời tranh đấu run rẩy

Có thấy chăng phe phẩy

Cơn gió mùa tự do

Tự do chẳng bán chẳng cho

Ai bay theo gió mà buông bùn lầy

Buông lời sân hận

Buông nỗi hàm oan

Buông thân thối rữa

Buông đời nhân gian

 

Trông kìa có kẻ không chịu chết

Cũng không chịu sống bao giờ

Không chịu một lần thành gió

Không chịu hóa thành hư vô

 

Lời thơ này cơn gió tự cảm khái mình, không đánh thức ai, không kêu gọi ai, không cứu độ ai…

Cùng lắm là bay vào vô vọng

 

Hà Thủy Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *