Ta ca vài điệu cũ

Cô độc bỗng lên ngôi

Thế gian lăn xuống dốc

Giọng cao vút lên mây

 

Ca một chiều xuân hoa rụng rụng

Cố nhân nào còn tiếc nhớ cố nhân

Thư nào gửi về chân trời vắng lặng

Bước trầm luân

Hài rách

Xước chân trần

 

Ca đêm nao độc thoại với riêng đêm

Tay ve vuốt bờ vai trần lạnh lẽo

Giọng ai oán hồn trở về mọi nẻo

Phố lang thang

Đèn nhạt

Lá tả tơi

 

Ca phận người cố níu bám tự do

Níu vô vọng đến khi thân xác rã

Đời lạc lối, bốn bề không bờ bến

Con thuyền trôi

Sóng vỗ

Cánh chim sa

 

Ca một mai yên ngủ nơi hoang vắng

Giọt tinh khôi chấm lạnh trán thanh nhàn

Buông tay thõng hững hờ trông thế sự

Động hoàng hoa

Mây trắng

Khúc tiêu diêu

 

Ca một đời ta điên tất thảy

Vung bạc tiền vương vãi khắp trần gian

Cười ha hả cho tận cuộc truy hoan

Chén rượu đổ

Gối chăn

Xiêm áo tuột

 

Ca điệu tình cho đất trời ngây ngất

Siết chặt nhau không dứt nợ ngàn năm

Vũ trụ im chờ ta từng khoảnh khắc

Thiên cổ tình

Thề hẹn

Kiếp nhân sinh

 

Ta còn ca cho thay thời đổi đại

Ta còn ca cho vũ trụ xoay vần

Ta ca phận ai lan khắp cõi

Ai tụng phận ta

Chiêu hồn xuân

 

Hà Thủy Nguyên

Share:

Leave a reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *