Chiêu hồn ta

blogpost thumb

I-
Có kẻ
Gom góp những mảnh tàn linh hồn vãi vương giữa màn sương luân hồi chắp vá
Phục dựng thời gian
Gió về quần quật
Bước vu vơ phố xá quỷ quái rợp trời máu vẩn mây

Đi và đi và kiếm và đi và nhặt nhạnh
Chút vụn quá khứ lẫn tro tàn
Chút gương mặt quen đà biến dạng
Này chút vàng son cũng phai màu
Những câu thơ nhàu nhĩ rơi mưa

Manh áo ướt còn vương máu nhỏ
Ánh trời chiều chẳng kịp loang nghĩa địa hoang tàn bóng đổ
Ai kìa ai kìa ai thấp thoáng vội qua đời
Cơn mộng mị bạc rêu thiên niên kỷ
Tấm bia mòn ai nhớ quên ai
Xuyên lục đạo ngọn tên gãy vụn
Giương cung lên
Thỏa mộng chinh nhân
Mà đôi cánh đã mỏi mòn bi ai hỷ lạc
Đã rụng rời cọng cọng sợi vũ hoang

Đô thành ô hay cũng u minh bạt ngàn man dại
Ti tỉ ồn ào muông thú gầm trăng
Đói khát

II-
Ta chép vội vài câu điên nơi mồ chôn hồn ta triệu hồi thần thức muôn năm cũ
Về đây ư, cỏ đã mọc ngút ngàn
Chân dậm bước rũ vai hài thế sự
Mau mau về đốt ngọn lửa đêm khơi
Lên hơi rượu cuộn trời
Trăng thôi thì cũng đỏ ệch rồi
Còn đâu…

Khúc kinh cầu chiêu hồn đêm mới vọng
Khí huyết trào bung nở đóa trăng xanh
Vài ước hẹn cố tình thôi chẳng vẹn
Chờ khối si tâm hóa thạch
Thiên thời chà xát cũng chẳng mòn

Bên lửa dại ta thoát y thường nhật
Cõi ban sơ ôm trọn tấm thân ngà
Thân trần trụi dung chứa hồn thỏa mãn
Cuộc truy hoan vừa chạm tới chân mây
Và thiên đàng đã ngả cuộc say
Cuộc săn này vừa hay bén mùi
Lạc thú

III –
Năm xưa ta lang thang, lang thang, lang thang từng góc phố
Gom hồn người vụn vỡ bởi tang thương
Đêm nay
Lặng
Một trăng đầy
Ta thâu hồn ta vào câu chữ

Một mảnh tình chung
Hai lòng hắc bạch
Ba kiếp tầm hoan
Bốn phương phiêu dạt
Năm sắc buồn vui
Sáu cơn mong mỏi
Bảy trận nhập thần
Tám cửa tử sinh
Chín tầng cứu độ

A này ta đã về đây
Cung tên gác lại
Phong hồn mở
Thân này chẳng kể nữa xiêm y
Mênh mang mênh mang loang loang loang kim cang sáng thời không
Thơ kinh cầu sắp thành toàn mãn mãn

Hà Thủy Nguyên

Nhàm chán mang tính thời đại

blogpost thumb

Tôi đã mệt

Những vần thơ nhàm chán

Thế gian buồn bỏ tôi lại cõi không

Trời đã hết những tia vàng héo hắt

Nhân loại cười có thấy mỏi miệng chăng?

 

Lời vụn quá

Thời đại vụn

Bụi mịt mù, thành phố vỡ tả tơi

Mưa ướt sũng đôi chân người lạnh lẽo

Nóc nhà cao

Rách nát dải sương mờ

 

Những vần thơ câu chữ gãy làm đôi

Thần bạc nhược vuốt ve cơn yếu đuối

Có một bầy nhà thơ nông và nổi

Tiếm thi đài, thành phố tan hoang

Và nhân loại lên cơn hoang đàng

Thời đại chẳng sang trang

Chỉ còn dòng viết dở dang

Thời gian

Ta phủ bụi

 

Dẫm giầy lên phế tích

Nhân loại như bóng ma

Ta nhàm chán lết qua

Ta thành ma chưa nhỉ?

Câu thơ này có vụn?

Thần ta bạc nhược chăng?

Mưa có rơi đầu ngõ?

Bụi có mờ sau lưng?

Bóng ma nào nhàm chán?

Bóng ma nào cuồng điên?

Ta cười như mặt nạ

Ta có mỏi miệng không?

 

Hà Thủy Nguyên

SLAVES OF DESTINY

blogpost thumb

We- Slaves of Destiny
Join all diversions in Eternity
Belong to no where

Ice melting in the red
Flame gleaning in the blue
If life and death united
Purlieus of Real and Unreal ‘d be erased
We – Slaves of Destiny
Choose one of Destiny
Being in dream
…of dream
… of dream
… of dream…

Incapable of choosing the Finale
Oh, and no the Inception
Be constructed
Be sundered
We – Slaves of Destiny
Be destined by Destiny
And the lodestars transiting
Only illusions of where the dream is ending…

We – Slaves of Destiny
Join all diversions in Eternity
Belong to no where

Hà Thủy Nguyên