Người kể chuyện buồn

blogpost thumb

Ai bảo sinh ra làm kiếp ôm chân thần Venus

Hỡi anh chàng ra vẻ phớt buồn đau…

(Gío đầu ô – Chu Hoạch)

 

… Tiếng guitar lững thững dạo chơi qua những quãng tâm trạng… Tiếng réo rắt như dao đâm vào tim. Tiếng mơn man xoa dịu những cơn dằn vặt dày vò tâm trí ta. Từ lúc nào ly cà phê đã gắn liền với thứ âm nhạc lãng du ấy.

… Ngồi ở góc khuất của một quán guitar café, trước mắt là những người câm lặng, đờ đẫn… say đắm chìm trong tiếng nhạc. Tiếng guitar dẫn dụ hồn ta ra giữa một thảo nguyên mênh mông đầy nắng và gió, xanh mướt cỏ non… Nơi ấy, ta như một con Nhân Mã tung vó bay trong tự do… Rồi tiếng guitar lại dẫn ta về một góc phố Hà Nội, một quán trà đá đêm với ngọn đèn dầu khuya tù mù. Nơi ấy, ta hòa vào đám người đêm lưu lạc ngóng đợi ánh sáng mặt trời… Khắc khoải… Khắc khoải… Một tiếng rao đêm đánh thức ta… Ta đi theo vào một ngõ nhỏ vắng quanh co… Nơi ấy, tiếng guitar cũng quanh quất, u buồn.

… Dân nghiền guitar không ai mà không nhớ tới bộ phim về anh chàng sát thủ chơi guitar. Sau những phút tàn sát, anh ta lại quay về vói cây đàn guitar, tự tình trong cô đơn và khao khát tự do… Bóng dáng của những guitarist trong lúc “phiêu” thường gợi cho ta cái cảm giác cô độc như vậy. Một anh chàng lãng tử, khoác cây guitar đi lang thang một mình… Anh ta lúc nào cũng cười… cười vì tự do và cô độc. Một bi kịch không hiểu nên cười hay nên khóc. Loài người biết hang ngàn năm nay chạy đi tìm tự do, khao khát tự do… mà không chịu hiểu rằng muốn tự do thì phải cô độc. Đánh đổi để lấy tự do phải chấp nhận nỗi buồn, nỗi cô đơn… Mà loài người cũng sợ cô đơn… Chao ôi, một loạt những mâu thuẫn phức tạp trong cái sự muốn của loài người.

… Suy cho cùng, buồn thì đã sao, cô đơn thì đã sao… Xưa nay chỉ có nỗi buồn mới cứu được nhân loại, niềm vui vẫn làm người  ta ngộ nhận và lãnh cảm… Nỗi buồn sinh ra thơ ca, văn chương, hội họa và… âm nhạc… Âm nhạc gom những nỗi buồn, gắn kết những tâm hồn buồn, hòa tan cái buồn… và rồi cái buồn được chưng cất thành một hơi rượu tinh khiết…

…Tâm trạng của mỗi người trong quán guitar café cũng vậy… Người nhắm mắt đong đưa theo tiếng nhạc, người gục đầu suy nghĩ gì chẳng biết, người nhìn vào vô định tiếc nhớ về điều gì đó… Thế nhưng sau mỗi nhạc khúc, nét mặt họ dãn ra, thư thái… Nỗi buồn vơi đi..

Còn anh chàng nghệ sĩ, anh thế nào? Anh có thấy cô đơn? Anh lấy cô đơn như một niềm tự hào. Giữa cõi người, anh chỉ biết đến cây đàn, chỉ có anh và âm nhạc. Tiếng guitar cũng cô đơn như anh, cũng phóng khóang như anh. Đừng bao giờ thôi lang thang, đừng bao giờ thôi cô đơn, đừng bao giờ thôi buồn chán…

Tháng 6, năm 2009

  • Phụ:

Nỗi buồn là một thứ rất đẹp, không như những gì người ta vẫn nghĩ… Con người thường tìm kiếm niềm vui đâu đó để chạy trốn nỗi buồn nhưng vô hiệu, và người ta tìm đến tôn giáo, đến tiệc tùng, đến đám đông, thậm chí là đến những cuộc chinh phục cả thế giới. Có thể trốn hôm nay, ngày mai, ngày kia… nhưng không trốn được cả đời…

Niềm vui, hạnh phúc, bình an… ừ, nghe thì cũng hay! Nhưng sẽ không thể dùng những thứ đó để đến với trái tim người khác. Nó có thể tiếp thêm cho chúng ta năng lượng, nhưng nó không tạo cho chúng ta sự đồng cảm, và đôi khi nó còn khiến chúng ta chống chếnh, bất an và lạc lõng.

Có những con người chọn cách đi vào nỗi buồn và thăng hoa nó thành một điều gì đó lung linh, huyền ảo… Nó không phải dòng nước, không phải ngọn lửa, không phải hòn núi mà nó như một cơn gió nhẹ thoảng qua và trôi đi làm dịu lại những lo toan tầm thường nhỏ nhen, xóa đi sự hưng phấn vô nghĩa… Và bởi vậy nỗi buồn có thể cứu rỗi được nhân loại, và cũng từ đấy văn chương, thơ ca, âm nhạc, hội họa, triết học được cất tiếng, và với những kẻ tự do phiêu lãng, nỗi buồn trở thành một tôn giáo vô cùng bí hiểm.

Hà Thủy Nguyên

Khúc tụng ca hoan lạc

blogpost thumb

Khi một con người chết đi, linh hồn xuất hiện… Khi một linh hồn chết đi, sau đó là những gì? Chẳng gì cả. Ngay cả khi tái sinh sang kiếp mới, linh hồn cũng không hề chết, nó chỉ quên rằng nó đã từng tồn tại.

Nàng bừng tỉnh sau một cơn suy nghĩ miên man luôn tràn ngập tâm trí nàng mỗi buổi sáng sớm. Những làn nắng tuôn chảy vào căn phòng, thả tung vô vàn hạt li ti bay bổng trong không trung rồi rơi xuống thấm đẫm vào từng thớ gỗ, thớ vải, thớ đất… khiến chúng sáng bừng lên. Nàng xòe rộng năm ngón, vài tia nắng xuyên qua kẽ tay ánh lên một quầng sáng đa sắc rực rỡ.

Có những kẻ điên rồ muốn đi tìm bản chất của nắng. Nó là ánh sáng, đúng, nhưng ánh sáng là gì? Là hạt, là sóng… Ừ, vậy thì chúng lại là cái gì tiếp… Một câu hỏi sẽ không bao giờ có lời giải đáp nếu như họ không biết cách dừng cái đầu hay hỏi của họ lại. Họ thật đáng thương, họ không cảm nhận được những ngón tay của mặt trời đang vươn dài và ve vuốt da thịt của con người, cho nên chẳng ai đáp trả mặt trời cả. Còn nàng, nàng uốn lượn đôi bàn tay trong không trung, và nàng nhận ra rằng làn nắng đẹp hơn xiết bao khi có sự tồn tại của nàng.

Tiếng chuông cửa vang lên. Nàng bật dậy, mặc nhanh chiếc váy mỏng tang, chạy ra mở cửa. Một sự nguội lần theo từng bước chân chàng trai bước vào phòng khách.
– Em gọi anh có việc gì?
– Chẳng việc gì cả, em nhớ anh…
Một sự trống rỗng lọt thỏm giữa hai người. Nàng cảm thấy rõ hơi ấm mà những tia nắng ban mai đã truyền cho nàng đang dần dần tan biến và rơi xuống mặt đất lả tả như tro tàn.
– Em muốn đi chơi đâu?
– Tùy anh! – Nàng vẫn cố giữ lại một chút của ánh nắng trong đôi mắt, còn lại thì mọi thứ đã tan rã hết rồi.

Vài cái nắm tay, vài nụ hôn vài cử chỉ ái ân khiến nàng quên đi sự tồn tại của mặt trời. Ôi hạnh phúc, người ta có thể hạnh phúc trong giá lạnh được chăng? Bên trong nàng đang giá lạnh. Nhưng thứ tình yêu giá lạnh này lại có thể khiến nàng quên mất cách mình tìm được nguồn sưởi ấm.

Một cơn mưa đổ ập xuống trong khi chàng và nàng đang ở giữa bãi cỏ trống. Chàng nắm tay nàng, kéo nàng chạy thật nhanh vào chỗ trú. Vài bước chạy, chân đuổi nhau, nước ngấm đất tóe lên dính vào bắp đùi. Đột ngột, nàng giật tay ra, đứng lại.
– Em sao thế? Nhanh lên không mưa ướt hết bây giờ!
– Anh đi đi, kệ em…
– Em thật là kỳ quặc…
– Anh chạy nhanh đi… Chạy nhanh tới chỗ an toàn, đừng quan tâm tới em…
Mưa trào xuống ngày một to, chàng trai thở hắt một hơi rồi quay lưng chạy tiếp. Nàng chỉ khẽ nhếch một nụ cười rồi lững thững dẫm trên vũng nước lênh láng. Mưa ào ào lai láng, miên man bất tận như một cuộc làm tình ngây ngất của Đất và Trời.

Nhìn kia, bước chân vội vã của chàng trai. Nàng cảm thấy nhói đau. Bước chân vô tình ấy đã dẫm nát một mầm cây vừa mới nhú. Liệu chàng có bao giờ biết rằng mầm cây ấy mai này có thể sẽ trao tặng cho chàng những bông hoa trắng muốt mà người ta vẫn kết vòng và đặt lên nấm mộ trong giây phút tử biệt với thế giới này. Hoặc rằng chàng quá e ngại cái chết tới mức không còn muốn để ý tới mấy bông hoa.

Nàng bước đến gần nhìn mầm cây nhỏ bị mưa gió quật xuống một cách tuyệt vọng. Cái lạnh của nước không lan nhẹ nhàng như nắng, nó chiếm đoạt lấy nàng tự bao giờ. Nhưng cái lạnh ấy thanh khiết đến tột độ, nó gột rửa mọi dấu vết của tro tàn đang bám víu trong từng tế bào của nàng. Nàng cứ thế bước đi trầm mặc trong màn mưa, mưa đã quá ồn ào tới mức nàng không có lựa chọn nào khác ngoài sự im lặng. Bước tới một gốc cổ thụ, tựa lưng vào gốc cây và nhắm mắt lắng nghe tiếng lộp độp của nước gõ trên lá.

Ngoài kia mưa đã ngừng, mặt trời lại hiển hiện… Cơn gió nhẹ nhàng mơn trớn quanh gốc cây khiến nó rùng mình vì khoái cảm. Cả vạn chiếc lá nghiêng ngửa, trút nước đọng xuống mặt đất. Nàng bật cười thích thú. Đây là cơn mưa của riêng nàng, vì chẳng có ai trong số những kẻ tỉnh táo kia đủ điên rồ để đi tản bộ trong mưa, nên sẽ không bao giờ họ có cơ hội ở lại dưới một tán lá to sau cơn mưa ấy. Một cái gì đó đang nảy nở trong nàng. Ti tỉ tế bào của nàng tách hạt và nảy mầm. Những luồng khí luân chuyển trong nàng nhanh hơn thường lệ khiến nàng chỉ có thể hít vào mà không thể thở ra. Chỉ đến khi nàng nằm xuống đất và nhắm mắt lại, nàng mới cảm thấy luồng khí ấy rời bỏ cơ thể nàng.

Một nhịp thở ra… lại một nhịp nữa… và một nhịp nữa… Nàng đang bị đẩy ra khỏi chính nàng. Nàng thấy mình nằm kia trong yên bình, dưới gốc cây đang lắc lư nhịp điệu tình tứ, thấy cả sự chuyển động vấn vít của những sợi gió trong không gian. Và bây giờ đến vầng trăng lưỡi liềm cong cong một cách u buồn và kiêu hãnh ngự trị bầu trời. Ánh sáng huyền hoặc của trăng tạo thành một lực đẩy, nhẹ nhàng hơn nhưng đầy uy lực, khiến nhiều phần khác của nàng tuột ra như những ngôi sao băng chạm xuống đường chân trời.

Chao ôi, chẳng còn gì trên cõi đời này xứng đáng được gọi là thực tại. Chỉ còn một sự buông trôi miên viễn, để mặc cho trăng gió xô đẩy. Chẳng có nơi nào thuộc về… Chẳng có nơi nào để đến…Chẳng còn điều gì để nghe… Chẳng còn thứ gì để nói… Khi nào sự đưa đẩy này ngừng thì đó chính xác là nơi nàng cần phải đến. Còn nàng, nàng thực sự muốn đến đâu ư? Chính nàng còn không dám chắc.

Sự đưa đẩy kết thúc. Nàng dừng bên cạnh giường của chàng. Đây là nơi nàng thực sự cần đến sao? Trong cơn mưa hôm nay, nàng đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ gặp chàng nữa. Chàng đang nằm đó ngủ im như một thanh sắt lạnh. Không giống chàng trai nồng nhiệt vào những ngày đầu say đắm, chàng trai đã đánh thức mọi chuyển động trong nàng, đưa đến cho nàng sự gắn kết sâu sắc với vạn vật. Thế mà, mỉa mai thay, giờ đây, nàng có thể gắn kết với mọi thứ, trừ chàng…

Chàng đang cố giấu cái gì sau cỗ quan tài lãnh đạm ấy? Và tại sao phải như vậy? Nàng xuyên thấu vào trái tim chàng. Dù cho tình yêu không ngự trị trong trái tim, nhưng tình yêu lại điều khiển từng nhịp đập của nó. Với nhịp đập đều đều, dường như chẳng có gì ngự trị trong đó. Cần phải vào sâu hơn, sâu hơn nữa, vào tận cực điểm của trái tim, nơi có cánh cửa dẫn vào một thế giới vô hình và thăm thẳm. Cánh cửa của chàng là một khoảng đen đặc quánh. Mắc kẹt vào đó là hàng trăm hình ảnh về chàng – những bộ mặt không có tình yêu, không có niềm vui, chúng nhìn nàng với cái nhìn sắc lạnh. Nàng cứ tiếp tục trườn qua không ngoái lại cho tới khi nhìn thấy ánh sáng. Ánh sáng màu đỏ cam hút nàng rất mạnh.

Ôi, chàng trai của nàng đang ngồi đó mỉm cười và chờ đợi, hừng hực cháy như một ngọn đuốc linh thiêng. Vừa thấy nàng, chàng ào tới, ôm trọn lấy linh hồn nàng. Hai linh hồn rực sáng, những sợi tia vặn xoắn, quấn quít trong vũ điệu quay cuồng. Hãy nhìn ánh trăng đong đưa dưới khe nước… hãy cảm nhận mặt trời kích thích từng ngọn cỏ sinh sôi… hãy chạm vào sự mượt mà của cánh hoa bằng cái chạm tinh vi của sương sớm…Và từ tận sâu thẳm dưới lòng đất, một cơn chấn động vĩ đại phun trào tất cả những gì tinh túy nhất lên mặt đất. Dòng tinh túy ấy hủy diệt tất cả để rồi hồi sinh tất cả.

Đột ngột, nàng giật mình tỉnh dậy dưới gốc cây. Chàng đã ngồi đó cạnh nàng từ bao giờ. Đôi mắt chàng trong màn đêm như đang thôi miên nàng.

Chàng không còn nguội lạnh. Những ngón tay chàng chạy dọc cánh tay, lên đến bờ vai rồi vân vê làn tóc sũng nước của nàng. Một tay kia, chàng trút bỏ xiêm y của cả hai. Khí lạnh của màn đêm càng kích động ngọn lửa đang nung nấu trong trái tim chàng. Chàng chiếm hữu trọn vẹn từ thân thể đến linh hồn nàng trong sự hoan ca, ngây ngất. Chưa bao giờ chàng nghe một điệu ca nào đẹp đẽ hơn thế, âm thanh của nàng trong phút giây hoan lạc, êm ái, mê hoặc và hoang dã.

Một cơn gió thổi mạnh qua, xào xạc tán lá. Chấm nước lạnh lẽo rơi xuống gáy chàng. Giật mình, chàng ngẩng mặt dậy, nhìn lên tán cây, nhưng tay vẫn không rời nàng. Nàng vòng tay qua cổ chàng, kéo chàng quay trở về với sự ngây ngất.

– Em biết không… – Chàng bỗng đè nghiến nàng chặt hơn – Em ám ảnh anh khiến anh không thể nào chịu nổi. Anh mất đi quyền lực với mọi thứ quanh anh, và anh không thể cho phép điều ấy!
– Có thể vì em không quan trọng với cuộc sống của anh đủ để anh chấp nhận điều ấy…
Nàng khẽ thì thầm vào tai chàng như gió thoảng, khiến chàng rùng mình. Nhắm mắt và hít một hơi dài, chàng tru lên như thú hoang, hai bàn tay chàng xiết chặt lấy cổ nàng.
– Anh không muốn em ám ảnh anh nữa! Và chừng nào em còn sống thì anh còn bị ám ảnh. Chỉ cần em nhớ đến anh, điều đó cũng đủ cho anh dù ở góc chân trời nào vẫn không tránh khỏi sự day dứt, bồn chồn. Còn anh, anh không muốn nhớ em…
Nàng gật đầu mỉm cười, đôi mắt không rời chàng. Hai bàn tay chàng xiết mạnh hơn, mạnh nữa, chẹn mọi đường vào của không khí. Giờ thì nàng đã có thể thở ra một cách hoàn toàn. Cái chết tuyệt đẹp trong sự bồng bềnh không gì sánh nổi. Chỉ với cái chết thực sự, nàng mới có thể thực sự ở trong thực tại của trái tim chàng – đó là điều chàng chẳng bao giờ biết được.

Tạm biệt thân thể quen thuộc, tạm biệt mọi cái chạm đầy cảm xúc vào vạn vật, nàng chỉ còn là thinh không. Và chỉ cần thinh không là quá đủ, chỉ thinh không ấy mới xuyên thấu và tan hòa vào tình yêu của chàng. Mặc kệ những khuôn mặt lạnh lùng và giận dữ, mặc kệ ngoài kia chàng đang cố hết mình để chứng tỏ uy quyền của chàng. Trong không gian ánh sáng, nơi ngọn lửa tình yêu của chàng vẫn hừng hực cháy, nàng tìm đến và cả hai lại đắm chìm trong khúc ca hoan lạc ái ân.

(10/2012)

Hà Thủy Nguyên

Trích tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa” – Xuất bản năm 2013 (NXB Lao Động, nhà sách Bách Việt)

 

Những kẻ đợi chết

blogpost thumb

Sương!

Mưa!

Lạch cạch bàn phím!

Ảo tưởng về cái chết!

Shit!

Cơn say, cơn phê, cơn đê mê…

Hỗn loạn những ý tưởng…

Thân người cụt đầu đi lại trên đường với một dấu hỏi to tướng…

Facebook nhạt như nước ốc! Mà thực ra cuộc đời này vốn nhạt! Sao có thể kỳ vọng tìm đâu đó một thứ bớt nhạt hơn? Hoặc rằng tôi hỏng vị giác mất rồi … sau rất nhiều năm bất chấp tất cả cố tọng vào mình đủ thứ hổ lốn… Khi ta nếm trải và tận hưởng quá nhiều thứ, ta cứ tưởng rằng mình sẽ trở nên tinh tế… Thật buồn cười! Điều đó chỉ khiến ta nhanh chóng chán ngán tất thảy và rồi đến một ngày vô cảm trước mọi thứ.

Di động reo. Tôi chán nản nhấc máy.

– Vài ly không em? Giờ anh qua đón em nhé!

Ừ thì đi… Chả hứng thú gì nhưng thôi cũng được. Ít ra là có cớ để bước ra khỏi căn phòng này. Tôi luôn phải mượn một động lực nào đó từ người khác để thấy có vẻ như đang hiện diện ở thực tại này. Có một anh chàng để yêu, đam mê một cái gì đó, say sưa với những ý tưởng cải tạo thế giới, nỗ lực để đạt tới một hình ảnh hoàn hảo… Tất cả! Tất cả những thứ đó chẳng qua là tôi tự mua dây buộc mình, không thì tôi đã chết từ lâu rồi. Có thể là vì hèn, vì ẩn sâu vẫn còn ít nhiều nỗi sợ chết, nhưng có một lập luận luôn ám ảnh tôi: “Chết… Rồi sao?”. Sau cái chết là cái gì? Lại tiếp tục tất cả những tình trạng như bây giờ sao. Nghĩ đến đó, tôi hết cả hứng với cái chết.

Quên mất, phải quay lại với anh chàng của tôi. Chúng tôi đi vào một Rock bar. Đây là quán quen một thời của tôi, anh chàng này không hề biết. Rượu xịn, đám người đến đây ăn mặc rất độc, và đúng gu nhạc của tôi: một sự điên rồ bị gằn xuống và chỉ bùng nổ khi đến thời điểm của nó. Nhiều năm rồi tôi không quay lại đây dù ngày nào cũng phóng xe đi ngang qua. Chả là xưa kia cũng từng “gây họa” với một anh chàng khác ở chỗ này. Thời gian qua đi, anh chàng cũ cũng chẳng đến đó nữa, nhưng nhạc thì vẫn như xưa! Vãi cả nhạt!

Anh chàng “đương thời” bắt đầu nói huyên thuyên về cái sự sành âm nhạc rồi bắt đầu chuyển sang sự sành rượu. Mồm tôi như  cái máy đối đáp với anh một cách chuyên nghiệp. Tôi nghe rõ từng từ một, nghe rõ cả cái điệu đều đều buồn ngủ trong giọng của mình. Đôi khi tôi phải tự mình phục mình, tôi không hiểu sao mình có thể giả dối đến vậy với cuộc đời. Thứ tôi làm chả ăn nhập gì với điều tôi nói, thứ tôi nói chả liên quan đến điều tôi nghĩ, và điều tôi nghĩ có vẻ khác xa với con người thật của tôi. Chết thật, lại huyên thuyên và lại quên béng mất anh chàng của tôi…

Có một điểm chung giữa uống rượu và làm tình, đó là chúng khiến tôi có cảm giác mình đang tồn tại, dù ngắn thôi. Hai cái thú vui ấy khiến cho những mạch máu của tôi đập mạnh hơn, nội tạng của tôi cọ xát vào nhau hơn, nhờ cọ xát nên sinh ra điện, nhờ có điện nên tôi có thêm một tí động lực để sống. Nhưng điện chỉ tạo được cảm giác thích thú vào lúc đầu thôi… Một lúc sau, khi những cái vuốt ve đã nhạt, những cái hôn trở thành thừa thãi, mặc dù nhiệt lượng vẫn còn nhưng cái cảm giác của dòng điện không còn nữa. Và thế là tôi bắt đầu nguội dần… nguội lạnh… Thế nên, tôi ghét cái cách người ta gọi những cơn là tình là “cuộc mây mưa”. Mây mưa thì lạnh chết đi được. Ai đó có thể cần nước lạnh để dội tắt ngọn lửa dục hừng hực của mình, chứ tôi thì không. Với tôi, nếu làm tình mà lạnh thì không được tính là làm tình.

Sau khi “tình” xong, chúng tôi bắt đầu “tự”. Mới ở ngoài quán bar anh chàng còn nói đủ thứ với sự đam mê nhiệt huyết, thế mà bây giờ, anh ta dõi đôi mắt xa xăm ra ngoài khung cửa sổ:

– Mọi thứ trong cuộc đời này thật vô nghĩa… Thành đạt, giàu có, tột đỉnh tình yêu, mạo hiểm hết thứ này đến thứ khác… Rồi sao?

Nét mặt tôi u buồn đầy vờ vĩnh. Bên trong, tôi đang cười khẩy một cái: Mười anh chàng tôi yêu thì có đến chín anh chàng rưỡi nói câu này. Lát nữa thôi, anh ta sẽ nói sang chuyện tự tử, rồi sẽ nói đến sự chết cũng là vô nghĩa… Y hệt lập luận của tôi. Có gì lạ đâu! Từ lâu rồi tôi đã chán cả sự chán… Tôi không nghĩ họ kém gì tôi trong cái vụ chán nản này, có thể họ nghĩ rằng lôi cái chuyện chán đời, cô đơn, lạc lõng ra nói sẽ tạo được một sự đồng cảm với những cô gái (theo như họ đánh giá về tôi là tôi nhạy cảm). Nếu họ đã cố tình giả vờ để lấy lòng tôi thì tôi cũng chả tội gì mà không giả vờ bị họ lấy mất lòng.

Làm thế nào để tìm lại được cái cảm giác hưng phấn của thuở ban đầu. Nghe một câu chuyện cười – vô cảm. Một ai đó đã nói với tôi rằng: “Trẻ con thật sướng, chỉ một cái lá rung rinh cũng khiến chúng cười. Còn chúng ta bây giờ, cả cái nhà rung cũng chả thấy buồn cười gì cả.” Cả cái nhà rung thì buồn cười gì, người lớn sẽ sợ khóc thét lên như trẻ con ấy chứ! Đến sợ bây giờ cũng không sợ nữa, nguy thật! Không gì làm tôi sợ, không gì làm tôi vui, không gì làm tôi buồn, không gì làm tôi hứng thú! Chả lẽ mình sắp đắc đạo rồi sao? Vì những dấu hiệu ấy là dấu hiệu của người sắp đắc đạo mà.

Ở một chỗ nào đó trên thế giới, người ta đang đấu tranh đòi quyền tự do hút cần sa. Họ cho rằng cần sa rẻ hơn thuốc lá, ít độc hại hơn và không hề gây nghiện. Nó chỉ gây ảo giác. Nói cho ngắn gọn, con người đang đấu tranh đòi quyền tự huyễn hoặc mình. Ma túy, cần sa, rượu, tình yêu, tôn giáo, nghệ thuật, tự do, lý tưởng cao đẹp… Người ta đấu tranh để có quyền có những ảo tưởng mĩ miều hơn.

Khi cơ thể của tôi đang trong vòng tay của một anh chàng thì tâm trí của tôi lại ở trong một mê cung với các xa lộ chằng chịt. Chắc anh ta cũng thế. Trong mê cung ấy, chúng tôi không thể tìm thấy nhau. Nói chính xác ra là tôi không thể tìm thấy bất cứ anh chàng nào của tôi ở trong đó. Tôi chỉ thấy những dấu hỏi đi đi lại lại mà chả biết mình đang đi đâu. Nhìn lại mình, hóa ra tôi cũng chỉ là một dấu hỏi to tướng.

Ngoài kia mưa vẫn rơi nhưng trời đã sáng. Mất cả đêm chỉ để cùng nhau nói về cái sự chán đời… Thời gian trôi qua thật lãng phí… Chả lãng phí tí nào! Vũ trụ là vô tận nên thời gian cũng vô tận. Thứ lãng phí nhất là loài người phải bỏ ra bao nhiêu neuron thần kinh, bao nhiêu nguyên vật liệu, bao nhiêu nhân công lao động… để sáng chế và sản xuất đồng hồ. Lấy một thứ hữu hạn để đo một thứ vô hạn và dọa dẫm người khác rằng: thời gian là thứ quý báu, đã qua rồi không lấy  lại được. Họ quên mất rằng những thứ vô hạn thì không quý báu, mà không quý báu thì không cần phải tiếc nhớ cái cũ.

Trong đầu tôi vang lên một câu nói: “Anh ơi, chúng mình chia tay đi”, rồi tôi lại thôi. Chia tay rồi sao, ngày mai ra đường tôi lại gặp một anh chàng khác và lại bắt đầu lộ trình y hệt thế. Vì thế nên tôi chả muốn bỏ ai, tôi chỉ có thể chờ đợi đến ngày họ ra đi vì không thể có bất cứ sự kết nối tâm hồn nào với tôi. Làm sao mà kết nối nổi, đến tôi còn chẳng thể tự kết nối với chính mình.

Đôi khi tôi thấy thật khó hiểu về các bậc giác ngộ. Họ đi tìm sự vô hạn và đạt được sự vô hạn. Tôi không thể nào mường tượng được cái vô hạn ấy thì khác gì so với cái vô hạn mà tôi đang trải qua. Ừ thì cứ cho họ tan chảy trong ánh sáng còn tôi chìm trong bóng tối. Nhưng người ta làm sao có thể ở mãi trong ánh sáng được. Ánh sáng một lúc nào đó cũng phải nhàm chán chứ! Hay là giữa ánh sáng vĩ đại ấy, họ không còn tồn tại nữa nên cũng mất tiêu cảm giác chán nản. À, vậy ra khác biệt là ở chỗ tôi vẫn còn một cảm giác, chưa vô cảm hoàn toàn. Chính sự chán nản khiến tôi chỉ gần đắc đạo chứ chưa thể đắc đạo.

Vậy đấy, cũng may là tôi chả nhớ gì về kiếp trước. Không hiểu tôi kéo dài tình trạng này mấy kiếp rồi. Tôi lại ngồi vào máy tính và lướt khắp cái mê cung ảo ấy. Đâu đâu tôi cũng thấy rặt một giọng chán đời y hệt tôi. Nỗi cô đơn không hề đưa con người xích lại gần nhau. Chung cảnh ngộ nào tạo nên sự đồng cảm thì tôi không biết, chứ chung cái cảnh ngộ cô đơn chán nản thì chỉ có đẩy nhau xa hơn thôi. “Hình như nàng có nỗi buồn giống tôi…”, câu ấy xưa rồi. Bây giờ có đến hàng tỉ người chung một nỗi buồn với nhau.

Đâu đó lác đác vài lời cổ vũ hãy yêu cuộc đời, hãy cố gắng phấn đấu, hãy đấu tranh vì những gì cao đẹp, hãy yêu thương và hãy hi sinh… Một lúc sau mấy kẻ vừa kêu ca rằng mình cô đơn (cứ như thể một món hàng để khoe khoang độ cao sang của mình) bây giờ bắt đầu bấm “Like” điên cuồng cho một thông điệp trái ngược hẳn. Và ngày mai, lại chính những người đó bắt đầu lại than thở vì sự lạc lõng giữa cuộc đời.

Đến đây thật sự không biết kết câu chuyện này như thế nào để chuyển sang một câu chuyện khác. Trời bây giờ không có mưa, không có sương. Nắng lên. Tôi ngồi nhìn những dòng chữ chạy dài của mình trên màn hình. Phải chăng tôi nên kết thúc bằng một dấu hỏi ?

 (1/2013)

Hà Thủy Nguyên

Trích tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa” – Xuất bản năm 2013 (NXB Lao Động, nhà sách Bách Việt)

Giao thừa

blogpost thumb

 “Hà Nội mừng đón Tết, vắng bóng người đi… Liễu rủ mà chi… 
Đêm tân xuân, hồ Gươm sao lung linh … Hoa mai rơi rủ nhau nơi phương xa 
Đường phố vắng bóng đèn chạnh lòng tôi nhớ tới người em…” 

Hắn khép lại đêm diễn cuối năm bằng ca khúc “Gửi người em gái miền Nam” nhưng chẳng ai them để ý tới tiếng hát của hắn. Hắn đưa mắt nhìn cái màu đỏ lòe loẹt của ngày Tết mà chủ hàng dán đầy quán cà phê. Rồi hắn lại đưa mắt nhìn xung quanh. 10 rưỡi tối 30, quán vắng tanh. Hắn thở dài, lặng lẽ vuốt lại chiếc áo vét trắng rồi bước ra phía quầy bar.

Bà chủ quầy đưa cho hắn tờ 500.000. Hắn lạnh lung cảm ơn rồi chán nản bước ra khỏi quán. Hắn dắt xe và bắt đầu nổ máy. Con Dream Tàu đạp mãi mà không nổ.

“Đoàng”! …
Một quả pháo của bọn choai choai nào ném ra đường khiến hắn giật bắn mình. Hắn lầm bầm nổ máy. Tiếng máy xình xịch. Hắn rú ga phóng đi.

Cả một năm hắn chỉ đợi đến ngày Tết để được thấy Hà Nội vắng vẻ và trong sạch. Thế mới biết đây là chốn “Quần ngư tranh thực”. Suốt một năm giời những kẻ cơ hội và đói ăn quần nhau nát cả chốn thị thành. Hà Nội đáng thương… Hắn thở dài.
Hắn về số rồi đi chầm chậm lại. Trời năm nay rét ngọt. Lâu lắm không có cái Tết lạnh như thế. Lạnh tới nỗi những bông đào không thể nở được. Lạnh tới nỗi hắn cũng không muốn hát nữa, chỉ muốn rúc trong chăn như một con chuột trú đông. Hắn nhìn quanh đường phố tối sầm, lạnh ngắt. Hắn cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó mà hàng ngày hắn vẫn quen thuộc. Một chén chè đặc, một hơi thuốc lào? Giờ thì có ai mở hàng mà chè đặc với chẳng thuốc lào. Người ta còn mải lo làm mâm cơm giao thừa rồi say sưa cho những ngôi sao ca nhạc mà người ta vẫn tôn vinh.
Hắn dựng xe trước một cánh cửa quen thuộc. Trước cánh cửa này, có một bà già bán hàng nước mà thường ngày hắn vẫn hay ngồi Nhưng hôm nay chắc bà già cũn nghỉ. Lúc này hắn đã mỏi, hắn đỗ xe lại, tắt máy, xuống xe rồi lặng người trước cửa.
Những tiếng hát “Tết! Tết! Tết! Tết đến rồi” làm hắn phì cười. Ừ nhỉ! Từ ngày chính phủ cấm pháo, Tết cũng buồn buồn. Nhưng mà hát hò kiểu này, nghe cũng giống tiếng pháo. Hắn quay trở lại với chiếc xe máy. Một giọng ca nữ vút lên cao. Hắn khựng người lại, cố ngó qua khe hở cửa sắt để nhìn vào chiếc TV của gia đình chủ nhà. Học trò của hắn cách đây 5,6 năm. Một nữ ca sĩ xinh đẹp, có giọng hát của một con chim họa mi.
Còn nhớ thời đó, hắn là thần tượng của cô. Hắn có một chất giọng trầm đáng quí. Một khả năng âm nhạc thiên bẩm. Thuở còn trong trường nhạc, bao nhiêu em theo đuổi. Bao nhiêu đàn em phải nghiêng mình kính phục. Còn các thày thì mắt tròn mắt dẹt khi nghe hắn hát. Và cô học trò này cũng nằm trong số những cô gái say mê hắn. Nhưng hồi ấy, hắn kiêu ngạo lắm. Hắn luôn nghĩ trái tim hắn chỉ dành cho một thiên thần chứ không thể dành cho một kẻ dung tục được. Thế rồi thời gian trôi qua, hắn bỏ dở trường nhạc vì thấy không còn gì để học ở đó. Hắn quăng quật giọng hát của mình ở khắp các giải thi, chẳng có cơ hội nào cho hắn, vì hắn không có tiền. Còn cô học trò ấy sau đó cặp với một ông to có sức ảnh hưởng tới giới biểu diễn và dần dần trở thành một ngôi sao lớn. Hắn nhếch mép, liệu cô ta có nhớ tới một thời theo đuổi tên ca sĩ vô danh ấy không.
Nghe hết bài hát, hắn nổ máy phóng xe đi. Trời lạnh quá. Gío táp vào mặt hắn, vào xoang mũi hắn. Hắn thấy rát ở cổ họng. Hắn thèm rượu. Gía có rượu lúc này thì cũng ấm người, thông xoang. Giờ hắn đã thấm mệt. Có nhà mà chẳng muốn về. Mà đó không thể gọi là một cái nhà được. Nó là một cái ổ chừng 10m2 mà hắn vừa thuê. Vợ hắn đã bỏ hắn đi theo một người đàn ông khác vì hắn không nổi tiếng, hắn không kiếm được tiền, hắn ăn tàn phá hại.
Mỗi lần về đến nhà, hắn sợ. Sợ cái sự một mình. Một mình ăn cơm. Một mình ngủ. Một mình xem TV. Hắn trốn tới hát ở những quán cà phê. Người ta chẳng them nghe đến hát. Đứng giữa dông người mà hắn hát cho một mình hắn nghe. Nhưng thây kệ, cũng được mấy lít xăng xe, cà phê cà pháo. Thế là được!
Có đêm ngủ mơ, hắn thấy mình đứng trên sân khấu nhà hát lớn, cất tiếng hát như một vị Thánh. Hắn sẽ cho mọi người thấy thế nào là hát đẹp thực sự. Hắn sẽ ca ngợi cái đẹp, ca ngợi những gì bay bổng, thoát tục, ca ngợi sự bác ái và nỗi cô đơn sang trọng. Rồi người ta sẽ lặng người khi nghe hắn hát. Người ta sẽ thấy cuộc đời đẹp hơn. Cái đẹp không phải là một cái gì kỳ quái và dị hợm như người ta vẫn đang cố rặn ra. Cái đẹp giản dị thôi, trong tâm hồn của mỗi con người.
Hắn bừng tỉnh dậy. Căn phòng có mỗi mình hắn và chiếc TV đang léo nhéo phát lại một buổi biểu diễn tại nhà hát lớn của các đại ngôi sao. Hắn nhăn mặt vì những thứ âm nhạc thấp kém, trụy lạc. Người ta đã cho đồng bào của hắn nghe những thứ gì thế này? Còn đồng bào của hắn, tại sao hắn yêu họ thế, mà họ lại lãng quên hắn, cười nhạt với hắn.
Một cô gái làm tiền chạm nhẹ vào tay hắn khiến hắn giật mình.
Hắn sẵng giọng:
– Gì thế?
Cô gái đong đưa dôi mắt, cố ưỡn ngực khêu gợi:
– Mình tìm nhà nghỉ nhé…
Hắn quát:
– Biến đi…
Cô gái cụt hứng, ngúng nguẩy bước đi.
Cô gái bước đi được chừng mươi mét, hắn gọi lại:
– Mà này…
Cô gái quay ngoắt lại:
Gì?
Hắn vẫy tay:
– Ra tôi bảo…
Cô gái lại ngúng nguẩy, tươi cười lại gần hắn.
Hắn thở dài:
– Em có thích nghe hát không?
Cô gái cười ngất:
– Bố ơi… Con lậy bố… Con không có thì giờ đi nghe hát với bố đâu…
Hắn chẳng nói chẳng rằng gì them nữa. Ả gái điếm vẫn cố đứng đợi xem hắn định làm gì. Hắn cất tiếng hát trầm ấm, say sưa. Hát như chưa bao giờ được hát. Tiếng hát của hắn sang trọng, bay bổng như muốn xoáy sâu vào lòng người. Hắn kể lại câu chuyện tiếng hát chàng Trương Chi ngày xưa. Hắn những tưởng mình là Trương Chi. Hắn vẫn đang chờ đợi một nàng công chúa. Hắn thấy mình hóa thành chén ngọc. Rồi hắn buồn buồn hát:
“Ngồi đây ta vỗ mạn thuyền
Ta ca Trái đất còn riêng ta…”
Hắn thấy mình trống trải, thấy mình cô đơn, và thấy mình đứng cao hơn cả Trái đất. Hắn thấy mình tan vào cõi lạnh, thấy hồn mình như đã lìa khỏi xác. Thấy đâu đó ánh đèn sân khấu đang bật sáng quanh mình.
Ả gái điếm ngây người nghe hắn hát. Ả say đắm không biết mình đang định làm gì. Hắn mỉm cười thỏa mãn.
Cô ả xuýt xoa:
– Ôi, anh là ca sĩ à… Anh hát hay thế…
Hắn dịu giọng với cô ả. Hắn có ngờ đâu một cô gái làm tiền lại có thể cảm nhận và biết trân trọng tiếng hát của hắn.Hắn run run xúc động:
– Cảm ơn em…
Cô ả thốt lên:
– Anh hát giống như ai nhỉ… Hay quá? Em chưa bao giờ được nghe ai hát hay như thế? À… Phải rồi… Như Ngọc Sơn ấy chứ…
Hắn sầm mặt lại. Lời khen của ả gái điếm như một gáo nước lạnh hắt vào mặt hắn giữa đêm cuối năm giá rét. Hắn gượng cười:
– Ừ… Tự hào quá nhỉ…
Hắn nổ máy phóng vút đi mất thoát khỏi ả gái điếm rẻ tiền. Sắp 12h rồi. Sắp hết một năm bết bát của hắn. (Với hắn năm nào mà chẳng bết bát.)  Hắn phóng xe thật nhanh, thật nhanh về đến cái khu xóm trọ rách nát, chật hẹp của hắn. Pháo hoa phóng vút trên bầu trời đen ngòm. Pháo hoa nổ lụt phụt. Người ta đổ xô ra sân xem pháo hoa, mặt ai cũng rạng rỡ.
Hắn đứng sững rồi nhìn quanh khắp những kẻ tầm thường đang mải mê xem pháo hoa kia. Hắn rời khỏi chiếc xe máy. Xung quanh hắn bỗng sang rực rỡ. Xung quanh hắn bỗng huyên náo tiếng cười. Một niềm phấn khích và một ngọn lửa cháy bùng trong lòng hắn. Cơn phấn khích ấy làm rung từng dây thanh đới của hắn.
Hắn cất cao tiếng hát. Rồi hắn lại xuống trầm. Hắn say đắm trong những giai điệu đẹp đẽ nhất mà hắn vẫn yêu mến. Hắn chẳng cần biết mình đang hát cho ai nghe nữa. Cũng chẳng cần biết có kẻ đang khen hắn hát hay, có kẻ đang chửi hắn điên. Hắn cứ hát… Hết bài này sang bài khác. Hắn hát để ca ngợi cái đẹp. Hắn rang hết sức bình sinh để hát cho thật nhiều người nghe thấy. Để người ta quên đi những chum pháo hoa đang nổ trên đầu.
Hắn thấy mình bay bổng giữa không trung. Hắn thấy mình lẫn vào những chùm pháo hoa. Hắn thấy mình ngồi trên một con thuyền nan cưỡi giữa sương khói và say sưa chìm đắm trong tiếng hát. Hắn thấy mình hóa thành một chiếc cốc ngọc mà một mĩ nhân đang ngắm nghía, nâng niu.
Hắn hát như thể đây là lần cuối, Những sợi dây thanh đới của hắn căng hết cỡ. Những giọt máu như rỉn ra từ từng sợi dây mỏng mảnh ấy. Hơi trong ổ bụng của hắn được đưa lên để làm thăng hoa cho từng khúc thức mà hắn muốn thể hiện. Hắn đang dạo bước ở trên mây. Hắn thấy ánh sang quanh mình cứ lan rộng, lan rộng xua tan đi tối tăm, u ám.
Hắn sẽ lên tới Thiên cung để hát cho Hằng Nga hay Chức Nữ nghe. Chốn trần gian lấy đâu ra người quan tâm tới giọng hát của hắn. Hắn sẽ bay thật cao, cao nữa, cao đến vô tận, cao hơn cả Thiên cung. Trên ấy chỉ có một mình hắn.
Hắn lại hát, hát bằng cả máu và nước mắt. Hắn hát cho một mình hắn nghe. Trên đời này, trong khắp vũ trụ này, chỉ có hắn là khát khao cái đẹp và chỉ có hắn có thể mang lại cho hắn cái đẹp… Hắn tan biết giữa vô cùng…

Chạm

blogpost thumb

Xuân…

Vạn vật cựa mình…

Hoa lá, chim muông, nắng ấm, và cả những nụ cười… đều như muốn khiêu gợi một cái chạm… Nhẹ nhưng sâu sắc!

 

Chỉ cần một cái chạm, có điều gì vô hình thấm vào da thịt, và đi vào tận thăm thẳm bên trong. Giật mình chợt nghĩ, ngày mai, tất cả những gì đẹp đẽ nhất đang sinh sôi nảy nở kia sẽ tan biến. Nhưng phần vô hình của chúng vẫn tồn tại trong ta, khiến ta tiếc nhớ, khắc khoải và kiếm tìm… Và rồi mùa xuân sang năm, ta lại chạm vào vạn vật khác, và vẫn với cảm giác này, và vẫn tiếc nhớ mênh mang…

Nếu mọi thứ hữu hạn là không thật vậy thì cái gì mới là thật? Liệu thực sự có chăng một cõi nào đó vô hạn, không sinh không diệt, giống như các bậc giác ngộ đã chỉ ra. Nơi đó có thật vô biên, hay chỉ bởi họ chưa chạm tới đường biên cuối cùng…

Những cái chạm càng sâu sắc thì càng khiến ta đau đớn. Và thật mỉa mai, trong đau đớn ta nhận ra rằng chẳng có gì là thật cả. Đôi khi thầm nghĩ, giá như ta đừng chạm vào bất cứ thứ gì của thế giới này, thì có thể ta không cảm nhận thấy sự lụi tàn của nó, và ta sẽ chẳng có bất cứ sự đau đớn nào.

Đau đớn là yếu tố cần thiết để đánh thức ta khỏi cơn mộng mị. Trong mộng mị, mọi thứ ta chạm vào cứ thể như là hư không. Trừ phi, ta coi mộng mị như một cõi thực. Nhưng thức dậy rồi thì sao? Ta những tưởng cõi ta đang tồn tại ấy là thực, và ta cười nhạo kẻ khác vì sự mê muội. Ta quên mất là, khi chạm tới đường biên, ta sẽ lại giật mình vì phát hiện ra ta chẳng qua cũng đang ở một cõi mộng khác.

Và cứ thế, cứ thế… mọi thứ đều đi vào ta qua những cái chạm… tung hứng ta giữa thực tại nơi ta đang khám phá và tận hưởng. Để rồi, sau đó, ta chẳng thuộc về nơi đâu. Ta chẳng thể làm gì khác ngoài việc cứ tiếp tục cuộc hành trình đi tìm đường biên của sự vô cùng.