Home Trên truyền thông “Thiên mã” không chỉ là một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo, đó là lời nhắn nhủ về tinh thần phiêu lưu

“Thiên mã” không chỉ là một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo, đó là lời nhắn nhủ về tinh thần phiêu lưu

hathuynguyenhn

55 minutes ago

Tôi hoàn thành “Thiên mã” vào năm 2009. Thời điểm đó, con gái lớn của tôi mới khoảng 3 tuổi. Và cũng giống như rất nhiều người mẹ khác, tôi bắt đầu bước vào một thế giới rất kỳ lạ: thế giới đồ chơi trẻ em.

Nhưng càng nhìn, tôi càng thấy băn khoăn.

Tôi nhận ra phần lớn đồ chơi dành cho trẻ em đều là những mô hình thu nhỏ của đời sống người lớn: những căn bếp tí hon, những bộ đồ hàng, những tòa nhà, những chiếc xe, những mô hình nghề nghiệp… Thậm chí cả những bộ trò chơi được thiết kế để đứa trẻ học cách cạnh tranh và trở thành “number one”.

Người lớn thường nghĩ mình đang chuẩn bị cho trẻ em bước vào cuộc đời. Nhưng đôi khi tôi tự hỏi: chúng ta có đang quá vội vàng biến tuổi thơ thành một bản sao thu nhỏ của thế giới trưởng thành hay không?

Tôi không muốn con mình lớn lên chỉ để học cách lặp lại cuộc đời của người lớn. Tôi muốn con có một thế giới khác: một thế giới của mơ mộng, của phiêu lưu, của những điều chưa biết, của sự rung động trước cái đẹp và những bí ẩn của thế giới.

Có lẽ vì thế mà “Thiên mã” ra đời.

Khi viết cuốn sách này, tôi mang trong mình rất nhiều suy nghĩ về thế hệ tương lai. Tôi cảm thấy người lớn thường đứng giữa hai thái cực rất đối lập. Một mặt, chúng ta luôn muốn định hướng trẻ em theo điều mình cho là đúng. Nhưng mặt khác, trẻ thơ lại có một bản tính tự nhiên rất đẹp: thích khám phá, thích tưởng tượng, thích đặt câu hỏi, và có khả năng rung cảm rất mãnh liệt với thế giới. Điều đáng tiếc là xã hội hiện đại lại thường không kiên nhẫn với những điều ấy.

Chúng ta muốn trẻ em thành đạt thật nhanh, giỏi thật nhanh, hiệu quả thật nhanh.

Nhưng trí tưởng tượng thì không phát triển theo cách đó. Lòng dũng cảm sáng tạo cũng không phát triển theo cách đó.

Trong những năm trước khi viết “Thiên mã”, khoảng 2004–2005, tôi đã dành nhiều thời gian để đọc về những nền văn minh đã suy tàn, thần thoại Hy Lạp và đời sống tâm linh Ấn Độ. Tôi bị cuốn hút bởi cảm giác rằng con người thời xưa từng sống trong một thế giới đầy biểu tượng, với thiên nhiên, thần thoại và tâm hồn con người kết nối với nhau rất sâu sắc. Và rồi tôi muốn đưa tất cả những điều ấy vào một cuộc phiêu lưu dành cho trẻ nhỏ.

Tôi đã tạo ra một thế giới tưởng tượng với chú thiên mã có tên Thần Thoại, cuộc phiêu lưu vào những vùng đất kỳ lạ, những hành trình vượt khỏi đời sống thường nhật…

Tôi muốn trẻ em bước vào cuốn sách như bước vào một “giấc mơ khi thức”. Không phải để trốn khỏi thực tại, mà để giữ lại khả năng tưởng tượng của mình trước khi nó bị cuộc sống làm cho khô cằn đi.

Có lẽ vì thế mà hôm nay, khi biết “Thiên mã” được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn lớp 7, tôi rất vui, vì những suy nghĩ và giấc mơ năm nào của tôi giờ đây có thể đến gần hơn với rất nhiều bạn nhỏ. Và biết đâu, ở đâu đó, sẽ có một đứa trẻ sau khi đọc “Thiên mã” bắt đầu tin rằng thế giới này vẫn còn những chân trời để mơ mộng và khám phá.

 

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên

Long Điểu truyện – Chương 1: Non cao cao, nước xanh xanh

Nghĩa quân của Chúc Thinh Lai nằm ở khu rừng Bạch Tùng ngay biên giới Tây Bắc của Điểu tộc trên dãy Đại Sơn. Rừng Bạch Tùng nằm lọt thỏm giữa bốn bề núi đá cao chót vót, mây mù giăng kín. Người thường không dám qua lại rừng Bạch Tùng bởi đàn sói lúc nào cũng lẩn quất săn mồi. Đàn sói ấy lại không dám xâm phạm đến trại của nghĩa quân. Người ta đồn rằng Chúc Thịnh Lai từ lâu đã luyện

Long Điểu truyện – Chương 7: Phượng hoàng lửa

Thiên Hoàng và Minh Hoàng im lặng như hai pho núi trước giờ phun trào nham thạch. Một suy nghĩ thoáng qua đầu Thiên Hoàng: “Như vậy Minh Hoàng không phải kẻ bắt cóc Thiên Phụng… Không lẽ là hắn! Kẻ giả mạo bấy lâu nay… Nhưng bắt cóc con bé thì cũng không có lợi gì cho hắn! Trừ phi hắn biết…” Minh Hoàng nhún vai đứng dậy, bước chậm rãi trong phòng, rồi đứng gần cửa sổ, mắt lơ đãng nhìn vào màn

Long Điểu truyện – Chương 3: Dứt bỏ tình riêng

Chúc Thịnh Lai được đưa về rừng Bạch Tùng. Sương mù bủa vây quanh doanh trại. Nghĩa quân đứng thành hàng cúi đầu mặc niệm. Đàn sói tru lên từng hồi tang thương. Tử Quỳnh phu nhân và phó tướng Vương Minh quỳ trước thi thể của vị anh hùng. Thần Cơ vừa quỳ vừa ôm Thái Sơn đang thở hổn hển trong tay. Biến động tâm lý quá lớn và khí lạnh của núi rừng khiến Thái Sơn bệnh tình tái phát, tay chân

Long Điểu truyện- Chương 16: Nữ tướng linh cẩu

Sái Thương cưỡi trên một con linh cẩu to gấp đôi những con trong đàn. Ban đầu, nó tiên phong chạy trước bầy, sau đó dần chậm lại, không vội vã cũng không lững thững. Thỉnh thoảng nó lại rên lên một tiếng không rõ là cười hay khóc với âm lượng rền rền khắp chiến trận. Sái Thương quắc mắt nhìn lên trời. Bầu trời xám xịt làm nổi bật lên cánh chim trắng lóng lánh bạc như ánh tuyết của Điểu Tùng. Điểu

LONG ĐIỂU TRUYỆN – CHƯƠNG 11: Bướm rợp quan san

Rừng dưới chân núi Tụ Linh Phong vào cuối thu, lá dệt thành một màu vàng mênh mông. Mỗi khi một cơn gió thoảng qua, cả cánh rừng như dải lụa vàng lung lay dưới nắng nhạt. Càng đi lên trên, những cây lá vàng thưa dần, thay bằng từng phiến đá chen tùng xanh thẳng đứng vươn chọc trời. Mây bị vướng vào tán lá kim của cây tùng khiến cả ngọn núi mang bầu không khí u tịch. Thỉnh thoảng, một tiếng chim