Home Trên truyền thông “Thiên mã” không chỉ là một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo, đó là lời nhắn nhủ về tinh thần phiêu lưu

“Thiên mã” không chỉ là một cuốn tiểu thuyết kỳ ảo, đó là lời nhắn nhủ về tinh thần phiêu lưu

Tôi hoàn thành “Thiên mã” vào năm 2009. Thời điểm đó, con gái lớn của tôi mới khoảng 3 tuổi. Và cũng giống như rất nhiều người mẹ khác, tôi bắt đầu bước vào một thế giới rất kỳ lạ: thế giới đồ chơi trẻ em.

Nhưng càng nhìn, tôi càng thấy băn khoăn.

Tôi nhận ra phần lớn đồ chơi dành cho trẻ em đều là những mô hình thu nhỏ của đời sống người lớn: những căn bếp tí hon, những bộ đồ hàng, những tòa nhà, những chiếc xe, những mô hình nghề nghiệp… Thậm chí cả những bộ trò chơi được thiết kế để đứa trẻ học cách cạnh tranh và trở thành “number one”.

Người lớn thường nghĩ mình đang chuẩn bị cho trẻ em bước vào cuộc đời. Nhưng đôi khi tôi tự hỏi: chúng ta có đang quá vội vàng biến tuổi thơ thành một bản sao thu nhỏ của thế giới trưởng thành hay không?

Tôi không muốn con mình lớn lên chỉ để học cách lặp lại cuộc đời của người lớn. Tôi muốn con có một thế giới khác: một thế giới của mơ mộng, của phiêu lưu, của những điều chưa biết, của sự rung động trước cái đẹp và những bí ẩn của thế giới.

Có lẽ vì thế mà “Thiên mã” ra đời.

Khi viết cuốn sách này, tôi mang trong mình rất nhiều suy nghĩ về thế hệ tương lai. Tôi cảm thấy người lớn thường đứng giữa hai thái cực rất đối lập. Một mặt, chúng ta luôn muốn định hướng trẻ em theo điều mình cho là đúng. Nhưng mặt khác, trẻ thơ lại có một bản tính tự nhiên rất đẹp: thích khám phá, thích tưởng tượng, thích đặt câu hỏi, và có khả năng rung cảm rất mãnh liệt với thế giới. Điều đáng tiếc là xã hội hiện đại lại thường không kiên nhẫn với những điều ấy.

Chúng ta muốn trẻ em thành đạt thật nhanh, giỏi thật nhanh, hiệu quả thật nhanh.

Nhưng trí tưởng tượng thì không phát triển theo cách đó. Lòng dũng cảm sáng tạo cũng không phát triển theo cách đó.

Trong những năm trước khi viết “Thiên mã”, khoảng 2004–2005, tôi đã dành nhiều thời gian để đọc về những nền văn minh đã suy tàn, thần thoại Hy Lạp và đời sống tâm linh Ấn Độ. Tôi bị cuốn hút bởi cảm giác rằng con người thời xưa từng sống trong một thế giới đầy biểu tượng, với thiên nhiên, thần thoại và tâm hồn con người kết nối với nhau rất sâu sắc. Và rồi tôi muốn đưa tất cả những điều ấy vào một cuộc phiêu lưu dành cho trẻ nhỏ.

Tôi đã tạo ra một thế giới tưởng tượng với chú thiên mã có tên Thần Thoại, cuộc phiêu lưu vào những vùng đất kỳ lạ, những hành trình vượt khỏi đời sống thường nhật…

Tôi muốn trẻ em bước vào cuốn sách như bước vào một “giấc mơ khi thức”. Không phải để trốn khỏi thực tại, mà để giữ lại khả năng tưởng tượng của mình trước khi nó bị cuộc sống làm cho khô cằn đi.

Có lẽ vì thế mà hôm nay, khi biết “Thiên mã” được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn lớp 7, tôi rất vui, vì những suy nghĩ và giấc mơ năm nào của tôi giờ đây có thể đến gần hơn với rất nhiều bạn nhỏ. Và biết đâu, ở đâu đó, sẽ có một đứa trẻ sau khi đọc “Thiên mã” bắt đầu tin rằng thế giới này vẫn còn những chân trời để mơ mộng và khám phá.

 

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên

Những nhắn nhủ cho tuổi thơ trong hình ảnh thiên mã

Khi viết xây dựng chú ngựa có cánh trong tiểu thuyết “Thiên mã”, tôi không chỉ nghĩ đến một cuộc phiêu lưu dành cho thiếu nhi, tôi nghĩ đến biểu tượng của con ngựa có cánh. Trong thần thoại Hy Lạp, Pegasus - thiên mã, là sinh vật tượng trưng cho tinh thần phiêu lưu, cho trí tuệ và khả năng vượt thoát khỏi giới hạn của đời sống thông thường. Đó là một sinh vật vừa mang vẻ đẹp hoang dã của tự nhiên,

Long Điểu truyện – Chương 8: Đổ nát

Hoàng cung chỉ còn là một đống đổ nát. Điểu Kinh náo loạn kinh hãi, dân chúng lật đật rủ nhau thu vén tài sản trong đêm. Thiên Hoàng đứng trên đống đổ nát nhìn xuống phía dưới kinh thành. Tấm áo choàng của chàng ám bụi bay lất phất trong gió. Trong cơn phẫn nộ, chàng đã thiêu rụi tất cả. Thân xác của Điểu vương, vương hậu chỉ còn là một đám tro tàn. Điểu Kinh lúc này không còn ai ngoài chàng

Long Điểu truyện – Chương 10: Quạ đưa tin

Trời đã tờ mờ sáng. Sương vẫn phủ trắng nên bầu trời không được sáng rõ. Càng gần cuối thu, thành Trấn Tây càng lạnh lẽo. Lá vàng rụng từng chiếc, từng chiếc hiu hắt xuống nền đá lạnh. Hoàng Tế Thiên hôm nay mới có một chút thư thái để ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh. Những ngày qua mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Chỉ thoáng chốc nghĩa quân rừng Bạch Tùng đã tan rã. Chỉ mới đây thôi chàng đã không thể

Mượn “Thiên mã” để nói về sáng tạo

Khi nhìn lại “Thiên mã”, tôi nghĩ cuốn sách ấy không chỉ là một cuộc phiêu lưu dành cho các nhân vật, mà còn là cuộc phiêu lưu của tôi trong quá trình sáng tạo. Năm 2009, khi bắt đầu viết “Thiên mã”, tôi vẫn còn khá trẻ, rất ngông cuồng. Dù tôi thích đọc về lý luận và phê bình văn học khá nhiều ở thời điểm đó, tôi vẫn thích để bản thân tránh xa các phương pháp viết quá bài bản hay

Long Điểu truyện – Chương 2: Sói hú rừng Bạch Tùng

Lúc này là độ vào thu, rừng Bạch Tùng mờ hơi sương bao phủ. Tuy tuyết không rơi nhưng một lớp mù trắng như giải lụa nhẹ tang bủa vây. Lấp ló trong màn sương là những cây tùng vươn thẳng đứng. Màu xanh của tùng vẫn mơn mởn trước lạnh giá dù đang dần vào độ úa tàn. Ẩn dưới lớp lớp mây mù ấy là quân đoàn bất bại của nghĩa quân Bạch Tùng. Họ đang đốt lửa nướng thịt voi rừng. Con