Vết sao di

blogpost thumb

Mây chuyển vân vân sắc ảo mờ hoan ca tinh cung rộn nhịp vũ
Điệu hờ chầm chậm vệt sao di
À ơi ma mị
Ơi à hoang sơn
Động âm âm u u cõi sương thanh độc nhân buông câu cuộc cờ bất động
Loang loang loáng dương quang tóc xòa xiêm y thõng vận nhân sinh
Chàng chải suối mây vấn nụ hôn
Ta vén lụa trăng hở da ngà
Ái ân cuồn cuộn Ngân Hà
Chiếu chăn bén hương sa
Nhịp nhịp la đà
Đêm bén hơi
Sao sa
Ngã
Vào đêm tình tự

Gió trăng hồ như
Mây nước hồ như
Tinh tú hồ như
Cuộc thanh tu đạo tình ai người chứng đắc

Tình mây nổi
Tình thiên thu
Tình hoang vu
Tình tich tình tang mang mang tĩnh dạ
Tình độ cõi ma
Đạo tình ai đắc

Vệt sao di giăng mắc
Vệt tinh di ướt đầm
Cuộc cờ bất động
Đã di

Ô kìa vũ điệu thay kì…

Hà Thủy Nguyên

Tranh minh họa: Chagall

Chầu gió

blogpost thumb

Tây phong u u ải bắc lu mờ vết chân hoang ngóng đại ngàn … ngưng…
Hoang vu non lĩnh khí thờ ơ ta nghe lòng rỗng chân mây chẳng níu phím trăng buông khuất bóng hư vô vũ trụ…hờ…
Ta cố dịu một cơn cuồng loạn nghe gió mọc kẽ da hóa tuyết băng lã chã
Lạnh này ai đã lặng một cuộc chờ
Lặng một cuộc nhân sinh mạng người sao rụng không gian vụn toang hoác lỗ không định trước
Bạn bè xa thẫn bóng chiều tà
Vút đàn bi ca
Vỗ nhịp vọng tiếng ta nghe ta văng vẳng cõi ngã điệu ngả chiều nghiêng vị ngã hư vô
Mỉm môi cười khóe nhếch mắt buông tóc rủ lơ thơ đóng màn thế sự

Nhấn điệu gió và rung hồn sông núi
Ta buông dây bật phím hoa khai
Khai nhật nguyệt đã đổi màu sương tuyết
Hàm tiếu mơ hoa rụng đắp mồ
Mơ hoa mơ rượu cũng mơ mơ
Thảo mộc thảo thơ đành thảo thảo
Ta nỡ xôn xao một điệu hành

Số kiếp thanh thanh vận nước long đong giương cung nghe tiếng dây lách tách rụng cuồng phong ngựa gục bên cầu soi phận cùng lực kiệt
Gió táp mưa sa la đà sao đọng đơi chân trời hé lộ dương quang đãng tầng không cõi tịnh
Phiêu liêu xiêu xoáy lốc say say men nghiêng độ tinh cầu chìm đáy khơi xa sóng động
Chuyển mùa

Hây hẩy nồm đông nồng mây mưa thiên linh địa
Lây phây cõi bắc sắc điệp hoa sơn độ hà
Vệt sao đưa phong kín thời khắc khắc tùng cắc bạn bè xa điểm trống động nhân tâm
Ngất ngư chầu gió chiều đô thị
Góc thành đông mở cổng ngóng thanh phong

Hà Thủy Nguyên

Túy ngạo sa trường

blogpost thumb

Lan mưa đêm chiếu ánh tịch liêu vất vưởng gió chạy đùa gót tuấn mã chinh thiên hạ
Vẩy lời lời thơ kết vận mây giăng sắc cố nhân hội tụ giáp trụ mùa bão táp mưa sa
Gầm cơn sấm động mé thành vong chuyển hồn rung thần bạt vía quỷ tan hoang
Di mệnh số tinh cầu xoay biến loạn điệu vào nhịp mới lênh láng thời cơ tràn mấy cuộc mơ qua
Lất ngất men say cười không tiếng ngắm đời trôi một vệt mây dài

Giương tấm linh kỳ lồng lộng
Chiến trường sấm giật chớp loang
Thì thùng thì thùng thì thùng thì thùng
Vút một vần thơ mông lung
Cõi anh hùng ẩn thế

“Túy ngạo sa trường quân mạc tiếu” (*)
Cổ lai chinh chiến trải vạn mùa tim bạc lạnh hai vai chiến bào hóa gió
Rượu say mèm phong ấn mộng bình an
Lưng chạm đất ngẩng mặt nhìn trời tràng cười bão giông tan
Khải hoàn ca chẳng tấu
Ngất ngưởng điệu say luân chuyển đêm thâu
Trời đất đổi mầu

Trắng một nhành mơ hàm tiếu khắc giờ lặng
Men rượu bay loãng xứ hư vô
Thờ ơ thơ dạo bước cõi mơ
Bản hùng ca đến hồi huyền nhiệm
Và tinh cầu an định cuối chân mây

Hà Thủy Nguyên

(*) Trích thơ Vương Hàn, có nghĩa là “Say khướt ở sa trường ai đừng cười”, chữ “ngọa” được đổi thành chữ “ngạo” để thể hiện thái độ phù hợp với bài thơ.

Tranh minh họa của Aivazovsky

Bước hềnh hệch

blogpost thumb

“Chúng ta mua những thứ chúng ta không cần, bằng tiền chúng ta không có, để làm vừa lòng những người chúng ta không thích.” (Trích “Fight Club”)

Bước đi lạnh lẽo hai bờ gió dãy nhà chót vót cọc nhọn xuyên thủng khói mây
Thiên thần trói đôi cánh góc bàn chật những con số dâng dầy
Nở nụ cười điên điên loạn loạn cơn tâm thần vàng ệch một góc trăng
Hềnh hệch, hềnh hệch, hềnh hệch…
Cười cho qua một kiếp tù đầy vẫn tưởng mình leo tới đỉnh tháp ngất ngây
Đỉnh tháp là cái chết linh hồn không cứu rỗi

Bước lên cao, bước lên cao, lại bước lên cao
Bước lên đâu nữa nhỉ?
Chút khoe mẽ đời hoan hoan hỉ hỉ
Hềnh hệch, hềnh hệch, hềnh hệch
Tên tù nhân điên loạn đu dây vắt vẻo nóc nhà vun vút
Tung hứng hàng hàng con số
Tới mồ ma

Bước vào cuộc mưu sinh cúi mình chờ rớt rơi bạc đồng cặn bữa tiệc thừa lãnh chúa chán chê
Hềnh hệch, hềnh hệch, hềnh hệch
Tên tù nhân nuốt vội nguyện đời nô lệ
Nốc rượu cho tê chẳng đớn đau
Chút rượu thừa từ bàn lãnh chúa
Hềnh hệch lên đi, hềnh hệch lên đi
Nhà tù rôm rả cười đùa
Hềnh hệch cho văng linh hồn vãi vương cống rãnh
Xác thân lết chân đỉnh tháp
Linh hồn đã xả trôi

Bước khỏi góc thu mình chiều u uất hoang vu
Não phân hủy chỉ còn xương sọ rỗng
Bộ xương nhe răng há miệng
Hềnh hệch, hềnh hệch, hềnh hệch
Nấm mồ nhốt chặt đôi cánh đã quên
Bầy xương đi trắng phố vẩy vung
Chiều cuối năm đã ngập mùi xác thối
Bay cao hơn vun vút nóc nhà

Hà Thủy Nguyên

Buông

blogpost thumb

Ta buông một vần thơ nhè nhẹ
Mây ngàn rung động nỗi yêu thương
Phất phơ cây lá
Nhòa hoa cỏ
Đô thành vào mơ

Chớp mắt
Ta buông một cơn mơ
Qúa khứ vẩn vơ chẳng còn chẳng mất
Mờ mờ
Cố nhân mưa

Mây buông điểm sắc tơ vương vấn
Điểm nhẹ chấm hôn mắt ai
Yêu thương hiển lộ
Níu chút nhớ hờ
Ồ mưa trót dài
Vì ai…

Điệu khúc vẳng lặng
Chiều buông vu vơ
Lỡ một nhịp thơ
Mà thành mưa gió

Ô kìa ai buông kính mờ
Phào hơi thở
Chợt hiện chợt biến
Như mưa…

Hà Thủy Nguyên

Khung nắng

blogpost thumb

Khung nắng tĩnh bên chiều
Và tôi đã yêu
Mùa đông phải nắng

Nhạt phai bạc gió
Tóc mai lơ phơ
Vạn vật trôi thinh lặng
Nói cười không tiếng động
Mùa giao mùa hiên đọng làn gió thoảng

Hôm nay, tôi nhặt được thơ trên con phố đông người
Chẳng dám quên dù một phút thoáng qua

Tôi chờ đợi tôi ghé qua tôi
Thăm một chiều nắng gió
Cùng tôi nâng tách say mê
Nhấp cà phê lên hơi chầm chậm

Có một chiều rất chậm chẳng thấy tiếng thời gian
Này, hãy nghe
Nhịp nhịp bóng tôi bước qua ai đó

Lắng
Đi vào khung nắng
Chiều trôi….
…trong nốt nhạc dài…

Hà Thủy Nguyên

Tuổi tung cánh

blogpost thumb

Khi tôi đọng mặt hồ chút buồn hờ xưa cũ
Quăng dây câu màn sương phẳng lặng tờ
Chút thơ cựa quậy
Nơi trái tim nhịp đập yếu mờ
Tháng ngày này ôi êm dịu quá
Cái êm dịu dối lừa
Của tuổi về trưa

Tôi chìm dần giấc ngủ thờ ơ
Vờ vĩnh mặc bên ngoài náo động
Vờ vĩnh trói đôi cánh đại bàng góc phòng chật hẹp
Giả quên gió lốc lặng rồi
Nằm vô định ngắm bầy se sẻ chuyền cành
Lùm cây lè tè bất động

Ô đôi cánh nặng nề sao gánh nổi
Để liệng chao cũng rời rã hình hài
Bay và bay chẳng thể tới ngày mai
Tự giam mình phút giây này vĩnh viễn
Tôi cắt đôi cánh và hình hài cũng nát
Gió lộng mây chẳng chạm tới linh hồn
Tôi tầm thường ngồi đợi tới hoàng hôn
Trong hoà bình êm dịu…
Vẫn êm dịu dối lừa…

Tôi trốn sâu nơi màn sương nuôi thờ ơ
Mà náo động cứ gõ cửa không ngờ
Mà đôi cánh tái sinh theo gió thổi
Mà cựa quậy ô kìa trái tim tôi
Mà hoàng hôn chẳng chịu tới trong đời

Và những êm dịu dối lừa
Vẫn mỉm cười ve vuốt
Chúng có khóc khi tôi tung đôi cánh bay cao?
Hay lại dối lừa trong êm dịu miên viễn chốn tĩnh lặng mơ hồ…

Tôi ngẩn ngơ nghe chiều cựa quậy…

Hà Thủy Nguyên

Tình đêm

blogpost thumb

Hồn ma khiêu vũ

Sầu đêm

Đong trận mưa rơi

Mấy giọt mềm

Ta viết hồn ta vào thinh lặng

Chỉ lời thinh lặng nối vô biên

 

Đong một đêm dài

Không ánh trăng

Chẳng kẽ sao lọt chút tơ lòng

Và ta bấn loạn mùa thơ ấy

Đã gần xong…

 

Lặng gió bụi rồi, còn đêm thôi

Lặng lời thiên hạ chốn ta ngồi

Thao thức bước vào cơn gió nổi

Lành lạnh cổ thi đã vào hồi

 

Ta trút bạch y, còn ta, đêm

Buông lơi lọn tóc ướt vai mềm

Trắng rợn làn da chờ đêm lấn

Và tình kìa nổi gió mới lên

 

Hồn ma ngoài hiên vẫn rỉ rên

Chẳng ai buồn thắp sáng góc thềm

Ân tình ai chạm mà run rẩy

Nhập cả hồn ta vào thơ đêm

 

Kìa! Gió nổi ái ân! Một góc dạ trường…

 

Hà Thủy Nguyên

Thung mưa

blogpost thumb

Rộn nhịp mưa khua…tràn thung
Gà hoang gáy loạn nước non cùng
Ùn ùn sơn khí vờn chiều quạnh
Còn tôi họa thơ…

Tôi nhớ tôi đi những dặm trường
Bên thành xưa cũ đã chìm sương
Áo bào thấm thoắt luân hồi đọng
Còn thơ giữa đoạn trường…

Đàn trời hờ hững nhịp gió trời
Thung mưa đã ngập thi tứ lơi
Tôi gom ảo ảnh thành thơ cũ
Cho hồn sống lại một cuộc đời

Chân dẫm hài mưa nghe lạnh lạnh
Nghe đời đà bớt phận nổi trôi
Nghe đâu mát dịu chiều sơn dã
Nghe lòng đã lưng chừng

Tre trúc xô nghiêng một góc rừng
Thung chiều bất chợt hiện mông lung
Chập chờn hư ảnh vài trăm kỷ
Và con mắt kia cũng mở bừng

Góc rừng chiều
Mưa hạt hạt
Sấm động xiêu
Mặt trời nhạt

Tôi khoác manh bạch y
Ngóng mưa xua thế sự

Tĩnh rồi!

*Kỷ niệm một lần ở Kỳ Sơn – 2019

Hà Thủy Nguyên

Tôi đếm

blogpost thumb

Đếm đêm vương vấn thềm thu rụng
Đếm thu nay đã lỡ nhịp mùa
Đếm tôi bước qua tôi thật khẽ
Trăng rơi à trăng rơi…

Tôi thấy tôi lạc mình nơi tiền kiếp
Trúng tên rồi nghe nức nở hơi tàn
Tôi đếm nhịp sống mình đứt đoạn
Một đời đà tan hoang…

Tôi lại đi theo dấu sao vô tận
Đếm hư vô mấy lượt gọi tôi về
Tôi ôm ấp đôi mối tình hư huyễn
Chẳng cắt nổi nhân duyên…

Và đây tôi lạc loài mấy kiếp
Tôi đếm hoài chả hết phận luân hồi
Đêm nhẹ bước trùng trùng tình điệp điệp
Góc tinh cầu chớm mơ…

Tôi đêm nay đếm nụ cười thoáng quá
Như sương đọng lá
Và tan biến
Để thành sương…

đêm…

bao nhiêu…

Hà Thủy Nguyên