Bụi

blogpost thumb

Hoa khô phai vơi thơ
Trời mây bụi phủ mịt mờ
Kinh thành bạc khói bơ vơ
Một kẻ thờ ơ vất vưởng đếm ngày buông và buông và buông lơi lơi vạt áo
Vương mảnh hồn mép đồng hoẻn chênh vênh
Trao tay bán buôn
Nào ai mua nỗi buồn
Nào ai mua cơn vui
Chỉ cặn thừa bã vụn
Nhành hoa khô cũng gục hết đợi chờ

Bụi kinh thành mặn
Hỗn
Khói lòng ai xám
Loãng
Tình người ai bạc
Lạnh
Nhạt một đời trôi
Không

Lật giở tấc lòng cũ
Ồ xa lạ này ta

Mà nay ta yếu hèn
Mà nay ta giả dối
Mặt nạ vỡ chẳng đổi
Mệt nhoài kéo ngày mai

Câu thơ này gượng nhỉ
Thần ta đà nát tan
Hồn ta đà bay biến
Chỉ còn khúc thơ tàn

Gạch xóa dòng ký tự
Gõ gì nên nhịp mây
Gõ gì khiển gió bay
Gõ đồng tiền bụi rụng.

Thèm

blogpost thumb

Thèm áng trà sương mưa
Thèm mơ trưa hư huyễn
Thèm giọt huyền trầm tịch
Ai vương kìa vương ai

Gối đầu vọng mây xa
Ta mấy kiếp không nhà
Thèm cố hương mờ mịt
Vén mây mù nhớ mong

Giăng giăng bụi mưa nồng
Trang cổ thư hoen ướt
Cố sự đà lướt bóng
Đà vỡ mảnh gương trong

Ta thèm vệt bi ai
Trên gò má lăn dài
Kết vần thơ uể oải
Thả linh hồn vào mây

Thèm chút ta tịch mịch
Náu mình giữa thị phi
Thèm chút mình vô lý
Khóc cười khúc tình si

Thèm chút này hơi thở
Thèm cái chết vu vơ
Thèm thoát y thế sự
Thèm hoa nở khắp mồ

Hà Thủy Nguyên

Bóng mây qua

blogpost thumb

Vớt cánh mưa trưa hoa nước đọng mi cười
Mong manh bóng mây đã qua đời
Chợt gió chợt mưa bước chân chưa bén trần ai lang thang vạn nẻo mịt mùng
Lăn sương sương nơi hư vô đích nào đến được
Bóng mây đấy ư? Ta đấy ư?
Nhân sinh ta đã lạc vào ư?

Phác điệu thơ hờ cố nhân xa mờ không bái biệt
Mỉm chút cười hờ đã bặt tăm
Long lanh thủy hoa vỡ
Ngỡ mơ…
Ngỡ chạm ý hờ đà bay vụt…

Mong manh này kiếp số
Chạm hờ này nhân duyên
Chỉ tơ vương dằng dặc
Ta dệt màu thời gian

Khoác tấm thời gian lê bước mỏi
Mơ giấc trần ai đi ám hơi
Mây nước rồi bay về tuyệt đích
Vẫn gót chân trần dẫm lẻ loi.

Hà Thủy Nguyên

Tranh minh họa: “Small River in the Forest” – Igor Medvedev

Bạn bè xa

blogpost thumb

Phố xa bạn bè xa ướt nhạt mưa lưa thưa số phận mây mù giăng ảo hóa tình đời
Hoa nào rơi ta nào rơi sợi lơi buồn lòng người chìm nổi bao phen
Quay đầu lại tấc lòng đà đổi mặt cũ mới chẳng ai quen

Bất chợt thời gian, nghiệp duyên tráo trở
Hở một vầng trăng điên loạn giang hồ
Trà nhạt lạnh lẽo vị suông

Mưa dùm lay hơi dùm bay
Ta chẳng say cơn vui hội ngộ
Màu biệt ly nhuốm đỏ sơn hà

Ai qua ta qua ai qua trùng trùng kiếp kiếp
Lướt thướt lê chân không vệt đoái hoài
Phủi tay áo, rũ nhân duyên, chân lạnh chen dặm thanh vân mòn mỏi

Bước mây đưa mờ hư ảo
Lao đao chốn xôn xao vạn kiếp
Bạc hồn ai tô điểm nên màu

Thôi thì ai cũng đi qua
Bạn bè cũng xa màu vĩnh biệt trắng hoa dầm mưa gió
Đứt nối tỉnh say cứ mặc ta

Hà Thủy Nguyên

*Tranh minh họa: Landscape with moon – Isaac Levitan

Nhẹ

blogpost thumb

Gánh vầng mây buông mưa trôi
Hồ Tây thủy mặc trắng trời
Trà lơi lơi khói
Ngọc lan ơi

Tàn cả mùa xuân phác bóng chiều
Tà huy mờ nhạt ý liêu xiêu
Xưa cũ vào cuộc yêu
Điệu mới cũng vừa phiêu
Đô thành vào độ say đã nhiều

Ý cạn lời nông thơ nhạt nhẽo
Chẳng lùa tới tận giới tiêu dao
Trà nguội nhạt mùi say chẳng mãi
Ngọc lan hương nào bay
Chỉ nét họa úa mưa
Chỉ trận say trưa dang dở

Rộ cuộc cười hài hước cả nhân gian
Hồ Tây sóng vẫn lan
Mưa khói chẳng buồn tan
Mà ta vẫn buồn tràn

Hà Thủy Nguyên

Tỉnh

blogpost thumb

Tỉnh mộng cơn mưa vừa chớm
Nhẹ bước mênh mông
Đã ướt đầm

Một cuộc xuất sơn chưa lịch duyệt
Mộng còn vơ vẩn chén tiên thiên
Vân ảnh trập trùng chân trời lộng
Chẳng còn du tử kiếp bể sông
Bặt dấu kẻ ngông
Rượu ươn trà nhạt
Đàn thô điệu, văn bợn mùi
Cảnh sắc đà bén vẻ tang thương

Cơn mưa đổ
Giọt mông lung
Phận mơ hồ
Bong bóng cạn

Kìa sấm động
Tỉnh đi!

Kết đôi vần thơ mới
Rửa sạch chén cố nhân
Đợi ai về gõ cửa
Sầu luân chuyển mây ngàn

Hà Thủy Nguyên

*Tranh minh họa: Y Xuy Ngũ Nguyệt

Thả cờ gặp mưa

blogpost thumb

Thả quân cờ…
…rơi
…biến động mùa…

Tứ khí mưa dâng mây đẩy gió gió mưa mưa
Thả mềm tục lụy lẩn đáy hồ sen vừa hé
Rót trà ngòn ngọt cuống thời trôi

Kia đây ta đã về trời nơi tầng mây du đẩy
Gót sương mưa đà kín giang hồ
Một áng thơ vừa độ ngấm
Tiếng hồn đã ngâm

Ngưng bút vệt mực chưa tròn chữ
Xòe mưa bóng hoa chợt tan hình

Trận cờ dở nhịp đời thắng bại
Tách trà sen đẫm nước thời qua

Hà Thủy Nguyên

Đoái hoài

blogpost thumb

Hồn thơ khép… tình động mờ… vệt nắng hờ… nhạt nhạt
Ném chút trầm lòng không ai chạm
Cuộn mây giăng gỡ mãi vẫn rối bùi
Tơ tóc điểm màu phai tình nhạt sắc
Ly vỡ rồi
Đem đổ giữa thời gian

Viết cứ viết bài thơ không tiếng vọng
Chút tơ lòng cũng đứt nốt cho xong
Ta lại về chố cũ mênh mông
Nép thân tàn giường lạnh

Mở lòng ngó
Tâm tình cạn
Chút hương thừa
Cũng vừa tan
Thơ lại nhuốm trần gian

Tay vuốt nắng cứa đau
Ưá giọt giọt rầu
Thiền tâm chẳng biết xếp vào đâu

Tứ thơ người thấu hay chẳng thấu
Cõi lòng cũng nát như châu
Mai này người đoái hoài tình cũ
Tâm tư thôi cũng đã nhàu.

Hà Thủy Nguyên

Ý thơ

blogpost thumb

Tôi muốn một bài thơ nho nhỏ
Thế gian đà trôi tuột tận đâu
Đêm khuya và lòng thôi cũng nhàu
Thời gian chẳng qua mau…

Nguồn cơn vương víu nơi gió chảy
Chân trời còn vệt dấu heo may
Câu thơ buồn buồn bèn nhún nhảy
Thoáng một kẻ say đã nghiêng sầu

Trang sách vẩn vơ tay người miết
Vũ trụ hồ như chết bên cầu
Con sông vừa động tình sóng dội
Ý thơ chìm nổi chẳng trôi mau

Thành phố đã vào mùa thơ nhỉ
Còn tôi cũng vào mùa ngẩn ngơ
Hồn tôi lướt nhẹ đêm sóng động
Thân tôi say khướt lả đời mơ

Hà Thủy Nguyên

*Tranh: The Concert- Marc Chagall

Chiêu hồn ta

blogpost thumb

I-
Có kẻ
Gom góp những mảnh tàn linh hồn vãi vương giữa màn sương luân hồi chắp vá
Phục dựng thời gian
Gió về quần quật
Bước vu vơ phố xá quỷ quái rợp trời máu vẩn mây

Đi và đi và kiếm và đi và nhặt nhạnh
Chút vụn quá khứ lẫn tro tàn
Chút gương mặt quen đà biến dạng
Này chút vàng son cũng phai màu
Những câu thơ nhàu nhĩ rơi mưa

Manh áo ướt còn vương máu nhỏ
Ánh trời chiều chẳng kịp loang nghĩa địa hoang tàn bóng đổ
Ai kìa ai kìa ai thấp thoáng vội qua đời
Cơn mộng mị bạc rêu thiên niên kỷ
Tấm bia mòn ai nhớ quên ai
Xuyên lục đạo ngọn tên gãy vụn
Giương cung lên
Thỏa mộng chinh nhân
Mà đôi cánh đã mỏi mòn bi ai hỷ lạc
Đã rụng rời cọng cọng sợi vũ hoang

Đô thành ô hay cũng u minh bạt ngàn man dại
Ti tỉ ồn ào muông thú gầm trăng
Đói khát

II-
Ta chép vội vài câu điên nơi mồ chôn hồn ta triệu hồi thần thức muôn năm cũ
Về đây ư, cỏ đã mọc ngút ngàn
Chân dậm bước rũ vai hài thế sự
Mau mau về đốt ngọn lửa đêm khơi
Lên hơi rượu cuộn trời
Trăng thôi thì cũng đỏ ệch rồi
Còn đâu…

Khúc kinh cầu chiêu hồn đêm mới vọng
Khí huyết trào bung nở đóa trăng xanh
Vài ước hẹn cố tình thôi chẳng vẹn
Chờ khối si tâm hóa thạch
Thiên thời chà xát cũng chẳng mòn

Bên lửa dại ta thoát y thường nhật
Cõi ban sơ ôm trọn tấm thân ngà
Thân trần trụi dung chứa hồn thỏa mãn
Cuộc truy hoan vừa chạm tới chân mây
Và thiên đàng đã ngả cuộc say
Cuộc săn này vừa hay bén mùi
Lạc thú

III –
Năm xưa ta lang thang, lang thang, lang thang từng góc phố
Gom hồn người vụn vỡ bởi tang thương
Đêm nay
Lặng
Một trăng đầy
Ta thâu hồn ta vào câu chữ

Một mảnh tình chung
Hai lòng hắc bạch
Ba kiếp tầm hoan
Bốn phương phiêu dạt
Năm sắc buồn vui
Sáu cơn mong mỏi
Bảy trận nhập thần
Tám cửa tử sinh
Chín tầng cứu độ

A này ta đã về đây
Cung tên gác lại
Phong hồn mở
Thân này chẳng kể nữa xiêm y
Mênh mang mênh mang loang loang loang kim cang sáng thời không
Thơ kinh cầu sắp thành toàn mãn mãn

Hà Thủy Nguyên