Home Dịch thuật Dịch thơ Vãn hứng – Nguyễn Trãi

Vãn hứng – Nguyễn Trãi

Cuối ngõ náu mình nỗi quạnh hiu
Khăn đen gậy trúc dạo bước chiều
Xế tà thôn vắng cây ngưng bóng
Cầu ngập đường hoang vắng tịch liêu
Thời gian trôi mãi sông mờ mịt
Anh hùng ôm hận lá liêu xiêu
Về tựa lan can ngồi lẻ chiếc
Trăng trong trời biếc một mảnh treo.

Hà Thủy Nguyên dịch

Bản Hán Việt:

Cùng hạng u cư khổ tịch liêu,
Ô cân trúc trượng vãn tiêu diêu.
Hoang thôn nhật lạc, hà thê thụ.
Dã kính nhân hy, thuỷ một kiều.
Kim cổ vô cùng giang mạc mạc,
Anh hùng hữu hận diệp tiêu tiêu.
Quy lai độc bẵng lan can toạ,
Nhất phiến băng thiềm quải bích tiêu

Loạn hậu đáo Côn Sơn cảm tác – Nguyễn Trãi

Mười năm giã biệt sơn thôn này Ngày về tùng cúc úa tàn phai Lâm tuyền hẹn cũ nào nỡ phụ Cát bụi cúi đầu xót thân đây. Quê hương lướt qua như mộng huyễn Can qua chưa dứt mệnh vẫn dày Bao giờ dựng lán nơi mây núi Nước suối đun trà tựa đá say Hà Thủy Nguyên Bản Hán Việt: Nhất biệt gia sơn kháp thập niên, Quy lai tùng cúc bán tiêu nhiên. Lâm tuyền hữu ước na kham phụ, Trần thổ

Mạn hứng – Nguyễn Du

Kỳ 1 Trăm năm thời thế mặc phong trần Tha phương sông biển biết bao lần Gác vàng chốn cũ đâu còn mộng Hư danh đầu bạc vẫn vương thân Ngày xuân nhiễm bệnh không thuốc chữa Phù sinh nhập cuộc những lo toan Ngàn dặm quê xa lòng nhung nhớ Ngựa hèn xe xấu thẹn đông lân Kỳ 2: Lưu lạc nổi chìm ngọn cỏ bồng Nam bắc giang hồ túi rỗng không Văn chương kiết xác trăm năm ấy Trời đất lênh đênh

Côn Sơn Ca – Nguyễn Trãi

Côn Sơn có suối Nghe âm tịch mịch rơi Ta làm dây đàn chơi. Côn Sơn có đá Mưa sạch rêu xanh phủ Ta làm chiếu trúc ngủ. Trong núi có tùng Vạn dặm xanh mênh mông Ta nhàn nhã nằm suốt ngày ròng Trong rừng có trúc Ngàn mẫu in sắc lục Ta chốn đây ngâm nga điệu khúc Hỏi người cớ gì chẳng về ngay, Nửa đời bụi trần vướng chi đây? Muôn chung chín vạc làm gì nhỉ? Nước cơm đạm bạc

Dịch mới Long thành cầm giả ca của Nguyễn Du

    Người chơi đàn chốn Long Thành, không rõ tên gọi là chi. Nghe nói thuở nhỏ, nàng học chơi đàn nguyệt (còn gọi là đàn Nguyễn) trong đội nữ nhạc hoàng cung vua Lê. Quân Tây Sơn ra Bắc, đội nhạc cũ người chết kẻ đi. Nàng lưu lạc các chợ, ôm đàn hát rong. Những khúc nàng chơi đều là khúc “Cung phụng” hầu vua, người ngoài chưa từng được biết, cho nên tài nghệ của nàng nổi tiếng bậc nhất một

Thính vũ – Nguyễn Trãi

Tịch mịch trai phòng tối Thâu đêm nghe tiếng mưa Não nề xịch gối khách Đếm canh tàn giọt rơi. Trúc khua ngoài song vắng Chuông lẩn vào mộng suông Ngâm nga hồn chẳng ngủ Đứt nối đến tinh sương. Bản Hán Việt: Tịch mịch u trai lý, Chung tiêu thính vũ thanh. Tiêu tao kinh khách chẩm! Điểm trích sổ tàn canh. Cách trúc xao song mật, Hoà chung nhập mộng thanh. Ngâm dư hồn bất mị, Đoạn tục đáo thiên minh. *Tranh minh