Home Sáng tác mới ĐÊM PINK FLOYD

ĐÊM PINK FLOYD

Rít một nhịp da diết
Tru lời sói cô đơn
Lạc bước thành phố lạ
Đêm ma đi, ma đi
Không mạch máu
Cơn khát nhịp trống dồn

Ta bóp vụn thế giới
Vỡ ra những mảnh tường
Ta nghiền kim cương vỡ
Cho bay theo cuồng phong
Hạt kim cương găm vào mắt
Hạt kim cương găm vào tim
Loài người thôi bạc nhược
Thôi lầy trong bùn tanh

Kìa bên kia mặt trăng
Bóng đen nào ập tới
Ta rọi chiếu hư vô
Kiếp người vô thức cả
Phím đàn này quằn quại
Nhịp trống này quỷ ma
Chiều bên kia thế giới
Ta có còn là ta?

Ta rơi vào xã hội
Xã hội rơi xuống mồ
Mồ rơi xuống vực sâu
Lửa thiêu thiên đường rụi
Ta thắp lên ngọn lửa
Cho cháy tàn nhân gian
Xã hội nào biết được
Còn mải miết xây mồ
Mồ to cho người sống
Mồ nhỏ khi lìa đời
Ô! Hàng hàng bia mộ
Níu gì, dăm đốt xương?

Tiếng vọng con người dội
Sói hoang lại lang thang
Con người không mạch máu
Con người chết lâu rồi
Chỉ một bầy xác sống
Thèm khát nấm mồ thôi

Sói ta nằm ngủ gục
Tru một tiếng quên sầu
Sói nghe tim mình đập
Sói nghe máu mình sôi
Sói nghe mình đang sống
Sói tru bài lẻ loi

Hà Thủy Nguyên

Bài thơ có trong tập thơ “Nằm xem sao rụng”

 

Thiên hạ không màu

Sương mưa lạnh lạnh ám không gian Mệt mỏi giăng giăng buồn nhân thế Ta im lặng đếm thời thời trôi lặng lẽ Đếm tiếng ồn rơi tõm tõm hư vô Đếm mùa mùa quay vòng trong vô nghĩa Đếm linh hồn tàn lụi giữa đêm đông   Vạn sắc trôi qua Ta ngồi thinh lặng Thiên hạ xôn xao Ta im bóng Vạn hình không động Thiên hạ không màu Giọt nghĩ suy đọng nhành hoa trắng   Sương này sương, ướp lạnh hồn

Ly rượu cạn không

Thời trôi, thời trôi Im lặng – Đêm Bóng ai định hình muôn nẻo thực Ly rượu cạn không Lòng trống rỗng Ta – Vô Bạn – Vô Thế giới vô loài Mây đêm nay đang bay về đâu Có thằng điên múa chữ đêm thâu Vắt hồn ra chữ, bao bì mới Danh hão nào đâu, nhậu, nhậu nào Đem ô trọc bẩn nhơ rượu hứng Rượu có đau Có đắng vị trần gian Rượu thôi hết huy hoàng rồi nhỉ Rượu cũng điên

Thiên thần ngã

Bài thơ tìm được trong notes cũ xa lơ xa lắc từ những năm 200x, xa tới nỗi không nhớ vì đâu mà viết bài thơ này, cũng không nhớ đến nó trong rất nhiều lần tuyển thơ để in, nói thẳng ra là không nhớ đến sự tồn tại của nó. Bắt gặp lại mà như thấy mình thời xa xưa. Bình minh... Những thiên sứ cất cao đôi cánh thả xuống vai người nắng - gió - bão - mưa buồn vui và

Trên dây

Tôi đi trên dây...trên dây...trên dây... Đu đưa mây bay Cánh gió Hai vai nhẹ gánh trắng đen Chỉ những món nợ đuổi đeo Nào bao giờ bén gót Từ trên dây, tôi thấy Những kẻ mơ tưởng trên mây Nhưng chân lụt bùn đen Và lo toan ngập mặt Những cột khói cao trắng phớ Nhả bụi đen Những khuôn mặt chân thánh Thiện lành Và trái tim thối rữa úa đen Những thành phố lên đèn Để trốn bóng đêm. Sợi dây này

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa Sầm sập bóng Thời gian sắp sửa luân hồi tiếng người thưa tiếng đời lạc giọng Và tiếng Tôi Ra rả Lời vụn vặt rụng tả tơi với bao người đã lạc giọng trong đời Im lìm mưa xuyên thời gian đầu trần hứng giọt nước phong trần thoảng giọng cung thương câu hát kinh kỳ xưa cũ vọng từ câu chữ chưa dứt dòng tự sự tôi dở dang tôi đã thôi rồi tâm sự ngàn xưa và ngàn