Home Sáng tác mới Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa
Sầm sập bóng
Thời gian sắp sửa
luân hồi

tiếng người thưa
tiếng đời lạc giọng
Và tiếng Tôi
Ra rả Lời
vụn
vặt
rụng tả tơi
với bao người
đã lạc giọng trong đời

Im lìm mưa xuyên thời gian
đầu trần hứng giọt nước phong trần
thoảng giọng cung thương
câu hát kinh kỳ xưa cũ
vọng từ câu chữ
chưa dứt dòng tự sự
tôi dở dang tôi
đã thôi rồi
tâm sự ngàn xưa
và ngàn sau cũng thế

Í ơi lạnh quá người ơi
bóng quế hồn ma cũng quạnh rồi
phố phường cứng đặc
xám phận đời
đi về nhịp võng luân hồi
lắc lư

ố hoen lời cũ
lấn chồng
dòng mới
mưa rơi mưa đứt nối cung thương
tiếng cầm vọng vong hồn muôn năm ấy
mộ chôn rồi
mầm nảy
giọng kinh cầu
hồn cố nhân ai đã về chưa

Hà Nội mưa mãi tràn mộng dữ
giang hồ giăng giăng nỗi thảm sầu
mai này loạn bước trên đường vắng
chuếnh choáng men
ngà ngà câu thơ cổ
rồi đập tan bầu cố sự
lăn khỏi võng luân hồi
ngất ngưởng cười
mặt đất nổi trôi

Khắc thời này
gói ghém
chút tâm tư
mưa kinh kỳ
vẫn lắc lư

Hà Thủy Nguyên

Bài thơ trong một ngày mưa đang viết nốt những chương cuối của tiểu thuyết “Thiên địa phong trần”

Thiên thần ngã

Bài thơ tìm được trong notes cũ xa lơ xa lắc từ những năm 200x, xa tới nỗi không nhớ vì đâu mà viết bài thơ này, cũng không nhớ đến nó trong rất nhiều lần tuyển thơ để in, nói thẳng ra là không nhớ đến sự tồn tại của nó. Bắt gặp lại mà như thấy mình thời xa xưa. Bình minh... Những thiên sứ cất cao đôi cánh thả xuống vai người nắng - gió - bão - mưa buồn vui và

Gặp lại mình trong câu hát cũ

Ta gặp lại mình câu hát cũ đứt rời lời nhớ lời quên thanh âm vỡ ngân nga lạc điệu Chẳng dám hát lên một quãng đã quên mình Câu thơ hôm nay rời rạc bóng người qua và bóng ta lỡ rớt rơi đầu ngõ lạc giữa ma đi quên cả níu về Giữa giấc mê nhân thế xẹt sao rơi mây khói cuộn bóng hồn trôi lạc hướng chút thờ ơ vương lại một câu thơ Câu hát cũ bặt âm đã quên

KHẢI HUYỀN CA

Gom mây kết hư ảo Lướt phím đàn tơ trăng Rung rung bạch ngọc choáng Cuộn hồn mơ đại phong   Lang thang vạn hồn cổ Tan tác mệnh vô thường Máu tuôn dòng thác lũ Vẩn đô thành mây vương   Kìa bãi hoang cát thốc mờ Tòa cấu trúc trơ trơ xương lạnh Khói tử thi ngùn ngụt đô thành…   Tung cánh thiên thần, vong quốc tận Gẩy đàn tiên hạc, cố nhân tiêu Đáy cát lăn tròn miền thực tại Vỡ

serenade hoang

chiều buồn tôi ư lơ thơ góc tường kín mùi nắng gió trườn vệt loang nứt xước thời gian oang oang địa chấn mây lồng lộng pháo loạn tầng không những hồn điên loạn nhảy múa trượt dài con chữ mộng huyễn cuồng là cuồng điên cuồng say cơn thú dữ cuồng là cuồng điên cơn đói khát tinh thần những van nài chẳng đáp thét thét gào tuyệt vọng bốn bề xa rủ rỉ ác tâm rù rì lời lời luồn kẽ hồn xúi

Thiên hạ không màu

Sương mưa lạnh lạnh ám không gian Mệt mỏi giăng giăng buồn nhân thế Ta im lặng đếm thời thời trôi lặng lẽ Đếm tiếng ồn rơi tõm tõm hư vô Đếm mùa mùa quay vòng trong vô nghĩa Đếm linh hồn tàn lụi giữa đêm đông   Vạn sắc trôi qua Ta ngồi thinh lặng Thiên hạ xôn xao Ta im bóng Vạn hình không động Thiên hạ không màu Giọt nghĩ suy đọng nhành hoa trắng   Sương này sương, ướp lạnh hồn