Home Sáng tác mới Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa
Sầm sập bóng
Thời gian sắp sửa
luân hồi

tiếng người thưa
tiếng đời lạc giọng
Và tiếng Tôi
Ra rả Lời
vụn
vặt
rụng tả tơi
với bao người
đã lạc giọng trong đời

Im lìm mưa xuyên thời gian
đầu trần hứng giọt nước phong trần
thoảng giọng cung thương
câu hát kinh kỳ xưa cũ
vọng từ câu chữ
chưa dứt dòng tự sự
tôi dở dang tôi
đã thôi rồi
tâm sự ngàn xưa
và ngàn sau cũng thế

Í ơi lạnh quá người ơi
bóng quế hồn ma cũng quạnh rồi
phố phường cứng đặc
xám phận đời
đi về nhịp võng luân hồi
lắc lư

ố hoen lời cũ
lấn chồng
dòng mới
mưa rơi mưa đứt nối cung thương
tiếng cầm vọng vong hồn muôn năm ấy
mộ chôn rồi
mầm nảy
giọng kinh cầu
hồn cố nhân ai đã về chưa

Hà Nội mưa mãi tràn mộng dữ
giang hồ giăng giăng nỗi thảm sầu
mai này loạn bước trên đường vắng
chuếnh choáng men
ngà ngà câu thơ cổ
rồi đập tan bầu cố sự
lăn khỏi võng luân hồi
ngất ngưởng cười
mặt đất nổi trôi

Khắc thời này
gói ghém
chút tâm tư
mưa kinh kỳ
vẫn lắc lư

Hà Thủy Nguyên

Bài thơ trong một ngày mưa đang viết nốt những chương cuối của tiểu thuyết “Thiên địa phong trần”

Trong gương

Sâu trong đáy gương Chạng vạng sáng Hai con mắt chồng lên nhau thành một Những gì vứt bỏ là những gì nhận được Một kẻ khác đã khai sinh Chạm vào và lẫn lộn Đâu mới là thực trong trùng trùng lớp lớp các giấc mơ? Thế giới lập thể Cắt mặt người Nhiều mảnh ghép không thể thành hình Ta chỉ là một đống tử thi lai ghép trong bộ đồ chơi của đấng sáng thế Ta, không bao giờ vừa lòng với

Men ký ức

Kiếp người cạn Duyên phận tàn Ta say thêm chén nữa Nồng men huyết nhân sinh   Một kiếp trôi qua Ôi một kiếp trôi qua Cũng rơi tàn như nước Ai nhớ, ai quên, ai dốc cạn bầu ký ức Có ai kia ngoảnh mặt thế gian cười   Ta và người một thuở Bén lửa nhân duyên Ủ men tình ái Sống trọn kiếp bình sinh Lững lờ trôi xuôi dòng thời gian vô tận   Soi bóng thời gian Trùng trùng kiếp

La Hán nghe chèo

Ới a ới a chói chang cổ đình duyên sắc Chiếu chèo xưa quanh quẩn vạn hoa xoay Lòng mỏi mệt vận mệnh chẳng rời tay Là cố níu Hay cố buông tơ vướng Nàng trinh nữ lẳng lơ vin cành trúc Dặm thanh vân quân tử vấp quàng xiên Sáu cõi động La Hán rong chơi trần gian hư ảo Mõ mõ vang lời tục lụy dư thừa Có một cơn điên chiều qua Ta đã điên chưa nhỉ? Ô hô rừng ma Chói

Biển lặng ta hát điệu câm

Biển lặng Buồn Ta mênh mang Nghêu ngao khúc hát câm Sau lưng, ô kìa, điêu tàn   Ửng làn vàng gió lạc Có bầy người quá khứ Lẫn lộn giữa xa hoa Thành phố điêu tàn Ánh đèn lộng lẫy Lầm rầm lời ký ức Gọi ta ư?   Các ngươi nghe chăng Bụi điêu tàn phủ kín trăng Thành phố đóng băng Nơi con tim đã thôi thổn thức Nơi đôi mắt đã ngưng tìm kiếm Ta điêu tàn chưa? Nỗi buồn ta

ĐÊM PINK FLOYD

Rít một nhịp da diết Tru lời sói cô đơn Lạc bước thành phố lạ Đêm ma đi, ma đi Không mạch máu Cơn khát nhịp trống dồn Ta bóp vụn thế giới Vỡ ra những mảnh tường Ta nghiền kim cương vỡ Cho bay theo cuồng phong Hạt kim cương găm vào mắt Hạt kim cương găm vào tim Loài người thôi bạc nhược Thôi lầy trong bùn tanh Kìa bên kia mặt trăng Bóng đen nào ập tới Ta rọi chiếu hư vô