Home Trên truyền thông Những nhắn nhủ cho tuổi thơ trong hình ảnh thiên mã

Những nhắn nhủ cho tuổi thơ trong hình ảnh thiên mã

Khi viết xây dựng chú ngựa có cánh trong tiểu thuyết “Thiên mã”, tôi không chỉ nghĩ đến một cuộc phiêu lưu dành cho thiếu nhi, tôi nghĩ đến biểu tượng của con ngựa có cánh.

Trong thần thoại Hy Lạp, Pegasus – thiên mã, là sinh vật tượng trưng cho tinh thần phiêu lưu, cho trí tuệ và khả năng vượt thoát khỏi giới hạn của đời sống thông thường. Đó là một sinh vật vừa mang vẻ đẹp hoang dã của tự nhiên, vừa mang khát vọng bay lên rất đặc trưng của con người.

Nhưng trong “Thiên mã”, tôi không xây dựng Thiên Mã như một sinh vật thần thoại thuần túy. Nó được tạo ra từ trí tuệ của con người. Điều đó rất quan trọng với tôi.

Bởi tôi luôn tin rằng điều kỳ diệu lớn nhất của con người không chỉ nằm ở việc phát minh ra công nghệ hay chinh phục thế giới vật chất, mà nằm ở năng lực tưởng tượng. Chính trí tưởng tượng đã khiến con người tạo ra những giấc mơ vượt khỏi đời sống thực tại.

Với nhân vật “Tôi” trong truyện, thiên mã xuất hiện như một phép lạ. Một con ngựa có cánh bước vào đời sống vốn đầy những áp lực học hành, những môn học khô khan, những sự định hướng cứng nhắc của người lớn. Nó giống như cánh cửa mở ra một thế giới khác, nơi con người không còn bị nhốt trong việc phải trở thành “number one”, phải thành đạt theo những khuôn mẫu định sẵn.

Tôi nghĩ rất nhiều trẻ em hiện nay đang sống trong sự mâu thuẫn của một bên là thế giới của công thức, điểm số, mục tiêu và hiệu quả…; một bên là phần bản năng rất tự nhiên của tuổi thơ: thích mơ mộng, thích khám phá, thích đặt câu hỏi về thế giới.

Và Thiên Mã chính là hiện thân của phần tuổi thơ đó, nó là sự tự do, là lòng dũng cảm bước ra khỏi điều quen thuộc, là khả năng tin rằng cuộc sống này còn có những chân trời khác ngoài sự lặp lại đơn điệu mỗi ngày.

Trong truyện, Thiên Mã cũng là người bạn đồng hành đưa các nhân vật đi qua những nền văn minh cổ xưa, những tàn tích và những biểu tượng của nhân loại. Tôi muốn cuộc phiêu lưu ấy không chỉ là một chuyến đi tưởng tượng, mà còn là hành trình khám phá tri thức. Bởi với tôi, tri thức đẹp nhất không phải là thứ khiến con người trở nên khô cứng, mà là thứ khiến con người cảm thấy thế giới rộng lớn hơn.

Có lẽ vì thế mà đến hôm nay, tôi vẫn nghĩ biểu tượng Thiên Mã không chỉ dành cho trẻ em. Nó dành cho bất kỳ ai còn giữ được trong mình khả năng mơ mộng. Và đôi khi, giữa một thế giới ngày càng thực dụng và vội vã, khả năng ấy lại chính là đôi cánh quan trọng nhất mà con người cần giữ lại cho mình.

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên

Long Điểu truyện – Chương 6: Thưởng rượu trong sương

Ở Điểu Kinh có một hồ nước trong vắt như pha lê, có tên là Vọng Tiên. Nước hồ xanh thăm thẳm, có thể nhìn thấy đáy với những thân cây phủ rong rêu cổ đại. Vào mùa đông, một lớp băng mỏng dát bạc trên mặt hồ khiến đáy hồ như một bức tranh tự nhiên hoàn mỹ, chỉ đơn thuần là đẹp thôi, không ẩn ý bất cứ điều gì. Lúc này trời đã cuối thu, cũng khá lạnh. Một lớp băng mỏng

LONG ĐIỂU TRUYỆN – CHƯƠNG 14: BỨC TƯỜNG ĐỒNG

Thành Trấn Tây quả là khu thành trấn thủ phía Tây của Điểu tộc. Đúng như tên gọi của nó, thành men theo sườn núi phía Tây Bắc của dãy Đại Sơn, tường cao dựng đứng ngang với những gốc thông cổ thụ. Vào ngày mờ sương, đứng dưới chân thành không thể nào nhìn thấy bờ tường thành. Tường thành không được làm bằng đá mà bằng một lớp thanh đồng dày. Cửa thành luôn luôn đóng, bất kể có chiến sự hay không.

Long Điểu truyện – Chương 17: Bầy sói rừng Bạch Tùng

Rừng Bạch Tùng từ lâu rất lâu rồi được coi là thánh địa của bầy sói. Bầy sói hoang có một quy định truyền đời rằng con sói nào chiếm giữ được địa bàn rừng Bạch Tùng thì sẽ là thống lĩnh của bầy sói trên dãy Đại Sơn. Khi Chúc Thịnh Lai phất cờ khởi nghĩa đã dành nhiều công sức để tìm hiểu về địa thế của khu rừng này bằng cách theo dõi bầy sói. Đa phần đều cho rằng những con

LONG ĐIỂU TRUYỆN – CHƯƠNG 11: Bướm rợp quan san

Rừng dưới chân núi Tụ Linh Phong vào cuối thu, lá dệt thành một màu vàng mênh mông. Mỗi khi một cơn gió thoảng qua, cả cánh rừng như dải lụa vàng lung lay dưới nắng nhạt. Càng đi lên trên, những cây lá vàng thưa dần, thay bằng từng phiến đá chen tùng xanh thẳng đứng vươn chọc trời. Mây bị vướng vào tán lá kim của cây tùng khiến cả ngọn núi mang bầu không khí u tịch. Thỉnh thoảng, một tiếng chim

Long Điểu truyện – Chương 2: Sói hú rừng Bạch Tùng

Lúc này là độ vào thu, rừng Bạch Tùng mờ hơi sương bao phủ. Tuy tuyết không rơi nhưng một lớp mù trắng như giải lụa nhẹ tang bủa vây. Lấp ló trong màn sương là những cây tùng vươn thẳng đứng. Màu xanh của tùng vẫn mơn mởn trước lạnh giá dù đang dần vào độ úa tàn. Ẩn dưới lớp lớp mây mù ấy là quân đoàn bất bại của nghĩa quân Bạch Tùng. Họ đang đốt lửa nướng thịt voi rừng. Con