Home Trên truyền thông Những nhắn nhủ cho tuổi thơ trong hình ảnh thiên mã

Những nhắn nhủ cho tuổi thơ trong hình ảnh thiên mã

Khi viết xây dựng chú ngựa có cánh trong tiểu thuyết “Thiên mã”, tôi không chỉ nghĩ đến một cuộc phiêu lưu dành cho thiếu nhi, tôi nghĩ đến biểu tượng của con ngựa có cánh.

Trong thần thoại Hy Lạp, Pegasus – thiên mã, là sinh vật tượng trưng cho tinh thần phiêu lưu, cho trí tuệ và khả năng vượt thoát khỏi giới hạn của đời sống thông thường. Đó là một sinh vật vừa mang vẻ đẹp hoang dã của tự nhiên, vừa mang khát vọng bay lên rất đặc trưng của con người.

Nhưng trong “Thiên mã”, tôi không xây dựng Thiên Mã như một sinh vật thần thoại thuần túy. Nó được tạo ra từ trí tuệ của con người. Điều đó rất quan trọng với tôi.

Bởi tôi luôn tin rằng điều kỳ diệu lớn nhất của con người không chỉ nằm ở việc phát minh ra công nghệ hay chinh phục thế giới vật chất, mà nằm ở năng lực tưởng tượng. Chính trí tưởng tượng đã khiến con người tạo ra những giấc mơ vượt khỏi đời sống thực tại.

Với nhân vật “Tôi” trong truyện, thiên mã xuất hiện như một phép lạ. Một con ngựa có cánh bước vào đời sống vốn đầy những áp lực học hành, những môn học khô khan, những sự định hướng cứng nhắc của người lớn. Nó giống như cánh cửa mở ra một thế giới khác, nơi con người không còn bị nhốt trong việc phải trở thành “number one”, phải thành đạt theo những khuôn mẫu định sẵn.

Tôi nghĩ rất nhiều trẻ em hiện nay đang sống trong sự mâu thuẫn của một bên là thế giới của công thức, điểm số, mục tiêu và hiệu quả…; một bên là phần bản năng rất tự nhiên của tuổi thơ: thích mơ mộng, thích khám phá, thích đặt câu hỏi về thế giới.

Và Thiên Mã chính là hiện thân của phần tuổi thơ đó, nó là sự tự do, là lòng dũng cảm bước ra khỏi điều quen thuộc, là khả năng tin rằng cuộc sống này còn có những chân trời khác ngoài sự lặp lại đơn điệu mỗi ngày.

Trong truyện, Thiên Mã cũng là người bạn đồng hành đưa các nhân vật đi qua những nền văn minh cổ xưa, những tàn tích và những biểu tượng của nhân loại. Tôi muốn cuộc phiêu lưu ấy không chỉ là một chuyến đi tưởng tượng, mà còn là hành trình khám phá tri thức. Bởi với tôi, tri thức đẹp nhất không phải là thứ khiến con người trở nên khô cứng, mà là thứ khiến con người cảm thấy thế giới rộng lớn hơn.

Có lẽ vì thế mà đến hôm nay, tôi vẫn nghĩ biểu tượng Thiên Mã không chỉ dành cho trẻ em. Nó dành cho bất kỳ ai còn giữ được trong mình khả năng mơ mộng. Và đôi khi, giữa một thế giới ngày càng thực dụng và vội vã, khả năng ấy lại chính là đôi cánh quan trọng nhất mà con người cần giữ lại cho mình.

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên

Tâm trái đất – biểu tượng tinh thần trong “thiên mã”

Một trong những không gian quan trọng nhất trong “Thiên mã” là “tâm trái đất”. Và điều khiến tôi xúc động là một phần của chương viết về nơi này đã được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn lớp 7. Nhiều người thường nghĩ “tâm trái đất” trong truyện chỉ là một địa danh giả tưởng dành cho phiêu lưu kỳ ảo, nhưng thực ra, khi xây dựng hình ảnh này, tôi đã đặt vào đó rất nhiều suy nghĩ mang tính triết học

Long Điểu truyện – Chương 13: Ổ bướm

Tế Thiên lững thững đi vào một khu phố đèn hoa chăng rực rỡ. Nơi đây là điểm sáng sặc sỡ nhất của thành Trấn Tây xa xôi ngoài biên ải. Tiếng cười đùa chen tiếng nhạc, xiêm y phất phơ hường phấn. Tế Thiên không mấy xa lạ với chốn này. Chàng thành danh được cũng nhờ thuở trước hay qua lại khu ổ điếm. Những bệnh nhân thường xuyên với khoản trả hậu hĩnh cho chàng chính là những cô gái điếm ở

Long Điểu truyện – Chương 17: Bầy sói rừng Bạch Tùng

Rừng Bạch Tùng từ lâu rất lâu rồi được coi là thánh địa của bầy sói. Bầy sói hoang có một quy định truyền đời rằng con sói nào chiếm giữ được địa bàn rừng Bạch Tùng thì sẽ là thống lĩnh của bầy sói trên dãy Đại Sơn. Khi Chúc Thịnh Lai phất cờ khởi nghĩa đã dành nhiều công sức để tìm hiểu về địa thế của khu rừng này bằng cách theo dõi bầy sói. Đa phần đều cho rằng những con

Long Điểu truyện – Chương 19: Phượng Hoàng Ca

Khúc đồng ca vang vọng, vọng sâu tới cõi lòng Dã Vương. Cõi lòng hắn cuộn lên trăm muôn ký ức của Chúc Thịnh Lai. Hắn vừa né đòn của Thiên Phụng vừa bay về phía tường thành. Thiên Phụng lập tức đuổi theo, nhưng do bị thương nên bị bỏ lại một đoạn. Dã Vương từ hai lòng bàn tay toé ra tia lửa đen. Hắn ném hai cuộn lửa về phía Vương Minh. Dưới chân thành chỉ vang lên tiếng hét: - Cha!

Long Điểu truyện – Chương 4: Phủ Trấn Tây mờ sương

Hoàng Tế Thiên sau khi vứt hết số thuốc bổ mà Vương Minh mua về cho Thái Sơn uống thì hàng ngày đều phải vận công điều khí cho cậu bé. Sinh lực bị tổn thương sao có thể dùng thuốc để chữa trị được. Thuốc chỉ là chữa trị bên ngoài, điều khí mới là cách trị tận gốc. Nhưng hiềm một nỗi, năng lượng của Hoàng Tế Thiên không đủ để trị  cho Thái Sơn. Chàng nguyện học nghề y để chữa bệnh