Home Trên truyền thông Những nhắn nhủ cho tuổi thơ trong hình ảnh thiên mã

Những nhắn nhủ cho tuổi thơ trong hình ảnh thiên mã

Khi viết xây dựng chú ngựa có cánh trong tiểu thuyết “Thiên mã”, tôi không chỉ nghĩ đến một cuộc phiêu lưu dành cho thiếu nhi, tôi nghĩ đến biểu tượng của con ngựa có cánh.

Trong thần thoại Hy Lạp, Pegasus – thiên mã, là sinh vật tượng trưng cho tinh thần phiêu lưu, cho trí tuệ và khả năng vượt thoát khỏi giới hạn của đời sống thông thường. Đó là một sinh vật vừa mang vẻ đẹp hoang dã của tự nhiên, vừa mang khát vọng bay lên rất đặc trưng của con người.

Nhưng trong “Thiên mã”, tôi không xây dựng Thiên Mã như một sinh vật thần thoại thuần túy. Nó được tạo ra từ trí tuệ của con người. Điều đó rất quan trọng với tôi.

Bởi tôi luôn tin rằng điều kỳ diệu lớn nhất của con người không chỉ nằm ở việc phát minh ra công nghệ hay chinh phục thế giới vật chất, mà nằm ở năng lực tưởng tượng. Chính trí tưởng tượng đã khiến con người tạo ra những giấc mơ vượt khỏi đời sống thực tại.

Với nhân vật “Tôi” trong truyện, thiên mã xuất hiện như một phép lạ. Một con ngựa có cánh bước vào đời sống vốn đầy những áp lực học hành, những môn học khô khan, những sự định hướng cứng nhắc của người lớn. Nó giống như cánh cửa mở ra một thế giới khác, nơi con người không còn bị nhốt trong việc phải trở thành “number one”, phải thành đạt theo những khuôn mẫu định sẵn.

Tôi nghĩ rất nhiều trẻ em hiện nay đang sống trong sự mâu thuẫn của một bên là thế giới của công thức, điểm số, mục tiêu và hiệu quả…; một bên là phần bản năng rất tự nhiên của tuổi thơ: thích mơ mộng, thích khám phá, thích đặt câu hỏi về thế giới.

Và Thiên Mã chính là hiện thân của phần tuổi thơ đó, nó là sự tự do, là lòng dũng cảm bước ra khỏi điều quen thuộc, là khả năng tin rằng cuộc sống này còn có những chân trời khác ngoài sự lặp lại đơn điệu mỗi ngày.

Trong truyện, Thiên Mã cũng là người bạn đồng hành đưa các nhân vật đi qua những nền văn minh cổ xưa, những tàn tích và những biểu tượng của nhân loại. Tôi muốn cuộc phiêu lưu ấy không chỉ là một chuyến đi tưởng tượng, mà còn là hành trình khám phá tri thức. Bởi với tôi, tri thức đẹp nhất không phải là thứ khiến con người trở nên khô cứng, mà là thứ khiến con người cảm thấy thế giới rộng lớn hơn.

Có lẽ vì thế mà đến hôm nay, tôi vẫn nghĩ biểu tượng Thiên Mã không chỉ dành cho trẻ em. Nó dành cho bất kỳ ai còn giữ được trong mình khả năng mơ mộng. Và đôi khi, giữa một thế giới ngày càng thực dụng và vội vã, khả năng ấy lại chính là đôi cánh quan trọng nhất mà con người cần giữ lại cho mình.

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên

Long Điểu truyện – Chương 18: Dã Vương

Một mình Thiên Phụng trong thể năng lượng phượng hoàng chao lượn giữa bầu trời, vừa để phả lửa đốt cháy kẻ địch, vừa tránh mũi tên và khí độc của binh đoàn bất tử. Những linh hồn thoát ra khỏi vỏ áo giáp tụ lại thành một khối mây xám xịt. Mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng con phượng hoàng mà Thiên Phụng biến hoá lại rất lớn, ngang ngửa với Điểu Thiên Hoàng, nên đám người Dã Quốc không thể ngờ được rằng

LONG ĐIỂU TRUYỆN – CHƯƠNG 15: KHÍ ĐỘC

Lời khẳng định của Thiên Hoàng giống như một câu đố bất khả giải đáp đối với Điểu Tùng và Hoàng Tế Thiên. Địch lớn đang ở trước mặt, vậy mà một thành Trấn Tây phải đơn độc chống lại, không, nói chính xác là chỉ có mấy người bọn họ đơn độc đương đầu. Quân lính trong thành có đấy, nhưng xuất quân lúc này chẳng khác nào xua quân lính đi chết một cách vô ích. Đã có danh là tướng tài thì

Cảm hứng về những tàn tích cổ đại và những nền văn minh đã mất trong “Thiên mã”

Quang cảnh xuất hiện rất nhiều trong “Thiên mã” là những tàn tích cổ đại: đô thành Thebes, đền thờ Apollo, Atlantis, những ngôi đền cổ, những cánh cửa dẫn vào lòng đất... Nhiều người từng hỏi tôi vì sao một cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi lại mang theo nhiều hình ảnh của các nền văn minh đã mất như vậy. Có lẽ bởi từ rất sớm, tôi đã luôn bị ám ảnh bởi các tàn tích. Tôi không nhìn chúng đơn thuần

Mượn “Thiên mã” để nói về sáng tạo

Khi nhìn lại “Thiên mã”, tôi nghĩ cuốn sách ấy không chỉ là một cuộc phiêu lưu dành cho các nhân vật, mà còn là cuộc phiêu lưu của tôi trong quá trình sáng tạo. Năm 2009, khi bắt đầu viết “Thiên mã”, tôi vẫn còn khá trẻ, rất ngông cuồng. Dù tôi thích đọc về lý luận và phê bình văn học khá nhiều ở thời điểm đó, tôi vẫn thích để bản thân tránh xa các phương pháp viết quá bài bản hay

LONG ĐIỂU TRUYỆN – CHƯƠNG 14: BỨC TƯỜNG ĐỒNG

Thành Trấn Tây quả là khu thành trấn thủ phía Tây của Điểu tộc. Đúng như tên gọi của nó, thành men theo sườn núi phía Tây Bắc của dãy Đại Sơn, tường cao dựng đứng ngang với những gốc thông cổ thụ. Vào ngày mờ sương, đứng dưới chân thành không thể nào nhìn thấy bờ tường thành. Tường thành không được làm bằng đá mà bằng một lớp thanh đồng dày. Cửa thành luôn luôn đóng, bất kể có chiến sự hay không.