Home Đọc Sách Đọc Nhanh Battle Royale: Không thể khắc chế bạo lực bằng thứ bạo lực quyền uy hơn

Battle Royale: Không thể khắc chế bạo lực bằng thứ bạo lực quyền uy hơn

Thật dễ để trách một đứa trẻ và hô hào nhau xây dựng lại nền giáo dục đòn roi. Hãy đọc hoặc xem phim BATTLE ROYALE để thấy không thể khắc chế bạo lực bằng thứ bạo lực quyền uy hơn.

*

Một quốc gia giả tưởng nhưng không hề phi thực là bối cảnh chính của câu chuyện: Nước Cộng Hoà Đại Đông Á. Tại đây, bất cứ ai chống chính phủ sẽ bị xử tử, không ai được nghe nhạc rock, không được đọc sách của phương Tây. Đó là một quốc gia toàn trị khắc nghiệt, luôn dùng bạo lực để kiểm soát. Mỗi năm một lần, một lớp nào đó trong số các học sinh sẽ buộc phải tham gia vào một cuộc chiến sinh tử, trong đó những đứa trẻ sẽ giết nhau đến chết và chỉ một người duy nhất chiến thắng.

Cốt truyện này quen nhỉ! Đó là tình huống đặt ra trong bộ phim chuyển thể từ bộ tiểu thuyết nổi tiếng – Hunger games. Thực ra, chính Hunger Games đã đạo ý tưởng của Battle Royale. Battle Royale cũng đã được các nhà làm phim Nhật Bản chuyển thể thành phim 2 tập, với tập 1 chuyển từ nguyên tác và tập 2 thì là sự phát triển thêm. Các bạn có thể xem phim, phim thật sự dữ dội và bạo lực buốt tim chứ không sến súa màu mè như Hunger Games.

Quay lại với tiểu thuyết, mình sẽ không spoil các chi tiết, mà chỉ nêu lên vài điều ngẫm nghĩ của mình. Mỗi lớp tham gia trận giết chóc dã man đều mang tính chất răn đe xã hội, để thể hiện uy quyền của chính phủ, để dập tắt những mơ mộng đẹp đẽ và nổi loạn của tuổi niên thiếu. Ồ, hoá ra nổi loạn chẳng hề mang tính bạo lực, bạo lực là thứ phát sinh trong cơn điên loạn cùng cực khi con người sợ hãi. Và một xã hội chừng nào còn run sợ thì sẽ còn bạo lực (không phải là nổi loạn nhé), và lúc ấy chính quyền nước Đại Đông Á ấy sẽ dùng bạo lực để đàn áp sự nổi loạn ngây thơ.

Hãy nhìn kỹ vào cuộc sống của chúng ta đi! Chúng ta vẫn đang ở trong cuộc chiến sinh tử trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Chúng ta phải giết những trứng và tinh trùng khác để được chào đời. Chúng ta phải đè bẹp những đứa trẻ khác để có bảng điểm mỹ miều hòng chuẩn bị cho một tương lai đầy tranh đua. Tiếp theo, khi chúng ta đi làm, chúng ta cũng phải tìm mọi cách gạt bỏ đối thủ để giữ vững vị trí, thành tích và thu nhập của mình. Mọi thành công chúng ta có đều được xây dựng dựa trên thất bại của người khác, dẫu rằng chưa đến mức đẫm máu, nhưng cũng khiến chúng ta tước bỏ dần nhân tính của mình.

Và hãy đọc những luồng dư luận trên Internet. Mọi cơn bạo lực đều ầm ầm tuôn trào trong từng đợt sóng trend. Người thì xuôi chiều, người thì cố gắng phản lại, nhưng không ai không phát ra thứ bạo lực vẫn bị nuôi dưỡng hàng ngày. Hình như đây cũng là một đấu trường giết chóc bằng đủ thứ ngôn từ cay nghiệt nhất mà người chiến thắng thì chính là chính quyền và các Big Tech. Sẽ còn những đứa trẻ mất mạng oan ức không phải chỉ bởi một tên sát nhân cụ thể nào đó, mà là yếu tố bạo lực trở thành mặc định của xã hội. Sẽ còn có thầy cô và bố mẹ trừng phạt con cái rằng roi vọt và trút giận quá đó khi chính quyền vẫn còn tự cho phép mình “xử điểm” ai đó để hả cơn giận của chính những người đại diện và của dư luận.

Cũng giống như cốt truyện, mình tin rằng người ta chỉ thoát khỏi cuộc chiến (chứ không phải chiến thắng) bằng cách nhận ra chân diện của kẻ đứng đằng sau và đánh đổ nó, không phải bằng cơn cuồng bạo lực của mình, mà bằng sự tỉnh táo, niềm tin và tình yêu thương.

PS: Cuốn sách đặc biệt không phù hợp với những bạn thích văn phong bay bổng mượt mà. Đọc sách hay hơn xem phim, vì phim xoáy sâu vào bạo lực quá mà làm giảm bớt yếu tố chính trị.

Hà Thủy Nguyên

Dự án dịch thuật “Thi Ca Luận” của Aristotle

THI CA LUẬN của Aristotle, một tác phẩm nền tảng trong lịch sử lý thuyết văn học và nghệ thuật, đã vượt qua thời gian để trở thành một nguồn cảm hứng bất tận cho những ai nghiên cứu về nghệ thuật thi ca và kịch nghệ. Được viết vào khoảng năm 335 trước Công nguyên, ảnh hưởng của THI CA LUẬN lan rộng qua nhiều thế kỷ, đến với các nhà lý thuyết, phê bình văn học, và nhà soạn kịch, trở thành nền tảng không thể thiếu

“Lịch sử các lý thuyết truyền thông”: thao túng hay khách quan?

Tôi muốn mượn cuốn sách “Lịch sử các lý thuyết truyền thông” (Armand & Michèle Mattelart – dịch giả Hồ Thị Hòa, Trần Hữu Quang hiệu đính) để trò chuyện đôi chút về vấn đề truyền thông (communication). Truyền thông trong suốt thế kỷ 20 đã đóng vai trò quan trọng ngang ngửa với năng lượng hạt nhân trong sự tác động đến thế giới và sức mạnh cũng như sức hủy diệt của nó vẫn chưa thực sự lường tính được.  Sự phát triển

Nỗi buồn thẳm sâu

Khi tôi ngụ nơi nỗi buồn thẳm sâu Thế giới cựa mình bóng tối Mây đan nhau Ánh dương vụn gẫy Trăng đen Trường kỷ nơi tôi nằm Mọc lên Ngàn hoa tàn úa Cái chết cũng thẳm sâu Như tôi Không điệu nhạc nào lọt thỏm đáy tai Tất thảy lướt đi theo gió nhẹ Mất hút khoảng không Đêm giữa ban ngày Tối thẫm Tôi đã lịm vào mơ Chỉ những ngón tay còn gõ nhịp thơ Như thể Tôi không tồn tại

Lời mưa – Walt Whitman

  Mi là ai? tôi thốt lên dưới làn mưa mềm mại Mà, lạ lùng sao, trả lời dùm tôi, như chuyển ngữ: Tôi là Bài thơ của Đất, lời mưa cất tiếng, Tôi bất diệt êm ái vùng lên từ đất và biển sâu không đáy Hướng tới thiên đường, khởi nguyên, hư ảnh, dù đổi thay, đều thế cả Tôi hạ phàm gột rửa những cơn gió nam khô hạn, những hạt nguyên tử, những phong trần thế gian, Và thăm thẳm bên

Phong Vũ – Lý Thương Ẩn

Thiên “Bảo Kiếm” buồn thương (*) Năm tận vẫn tha phương Lá vàng mưa gió đổ Lầu xanh đàn địch vương Kẻ mới theo thói bạc Người xưa cách muôn phương Toan bỏ Tân Phong tửu (**) Ngàn chén sầu nào buông? Bản Hán Việt Thê lương “Bảo kiếm thiên”, Ky bạc dục cùng niên. Hoàng diệp nhưng phong vũ, Thanh lâu tự quản huyền. Tân tri tao bạc tục, Cựu hảo cách lương duyên. Tâm đoạn Tân Phong tửu, Tiêu sầu đấu kỷ thiên?