Home Sáng tác mới Buồn, tạt ngang thế giới

Buồn, tạt ngang thế giới

Buồn, tạt ngang thế giới

Mảnh vụn hồn,

Bầy người rắc trên sông

Lập lòe hi vọng trôi tắt lịm

Nguyện cầu chi

Huyên náo tham lam

 

Buồn, tạt ngang thế giới

Ai ru con cũng như ai ru con

Bé thơ 1, bé thơ 2, bé thơ nào đó

Lăn tương lai

Rơi hố thẳm mồ sâu

Chỉ để lại lời ru

Cho đứa trẻ mai sau

 

Buồn, tạt ngang thế giới

Nỗi đau ép kiệt : Tinh chất lý tưởng – Bã đám đông

Nổi dậy đi cho tương lai tận thế

Nổi dậy đi cho hồn loãng thành sông

Này người nổi dậy, anh có biết

Cách mạng nào cũng để lại nỗi đau

 

Buồn, tạt ngang thế giới

Thư viện đêm thì thầm tiếng cao xa

Kìa ý tưởng

Kìa phận người

Tâm sự triền miên

Ngàn ngàn năm chưa chán

Này các ngươi, có ai buồn cùng ta

 

Thôi thì buồn, ta về với ta

Để thế giới vui đùa cùng thế giới

Thân đã mệt, và lòng thôi đã mỏi

Này ta ơi

Về đối thoại cùng ta…

Và ngọn bút đã sa…

 

Hà Thủy Nguyên

Nguội lạnh

Tôi đã chết trước khi vào cuộc sống Lòng tro tàn phơ phất tóc vương mây Đeo mặt nạ nổi chìm cùng vai diễn Kịch khép màn, hồn chẳng chịu về tây Cố học tham cợt cười cùng nhân loại Cố si mê cho tròn cuộc ái ân Cố sân hận mà nhập tâm tuồng ảo Sợi duyên nào đứt nối Tôi và người Hợp tan Tôi đi ngược chiều luồng gió thế gian Những gương mặt lướt đi mờ bóng Nhân duyên mảnh dường

Nỗi buồn thẳm sâu

Khi tôi ngụ nơi nỗi buồn thẳm sâu Thế giới cựa mình bóng tối Mây đan nhau Ánh dương vụn gẫy Trăng đen Trường kỷ nơi tôi nằm Mọc lên Ngàn hoa tàn úa Cái chết cũng thẳm sâu Như tôi Không điệu nhạc nào lọt thỏm đáy tai Tất thảy lướt đi theo gió nhẹ Mất hút khoảng không Đêm giữa ban ngày Tối thẫm Tôi đã lịm vào mơ Chỉ những ngón tay còn gõ nhịp thơ Như thể Tôi không tồn tại

Bụi

Hoa khô phai vơi thơ Trời mây bụi phủ mịt mờ Kinh thành bạc khói bơ vơ Một kẻ thờ ơ vất vưởng đếm ngày buông và buông và buông lơi lơi vạt áo Vương mảnh hồn mép đồng hoẻn chênh vênh Trao tay bán buôn Nào ai mua nỗi buồn Nào ai mua cơn vui Chỉ cặn thừa bã vụn Nhành hoa khô cũng gục hết đợi chờ Bụi kinh thành mặn Hỗn Khói lòng ai xám Loãng Tình người ai bạc Lạnh Nhạt

Lạc loài

Nếu ta là Satan Ta lạc loài giữa một bầy thiên sứ Nếu ta là thiên sứ Ta lạc loài giữa một lũ điên Nếu ta là người điên Ta lạc loài giữa cõi đời quá tỉnh   Hãy điên đi người ơi Ngày mai là ngày cuối cùng trên Trái Đất Đạp tung những căn phòng quá chật Xông ra giữa biển khơi   Hãy điên đi người ơi Ngày mai là ngày cuối cùng trên Trái Đất Có ý nghĩa gì đâu những

Cocktail đêm vị Jazz

Đắng giọt mây vương Cay giọt lòng Ảo giọt hàn băng lan Jazz đêm Đếm ánh đèn vàng loang loang mặt Đếm một người qua, lại một người qua Gam đời lặng. Đêm trôi. Mặt nạ nhạt. Đèn tàn. Mắt ơi ta nhớ lệ Mắt ơi ta nhớ ta. Jazz rung rung lửa lặng Men say say gió ngừng Đổ trăng mờ ly đêm Lưng dựa theo điệu êm Thâu trọn ly đêm Hồn lắc Jazz Tay ai khơi vị Ta mà Đêm lắc, vị