Home Sáng tác mới Những bức thư dang dở

Những bức thư dang dở

Mảnh vỡ tôi vạ vật những đâu đâu
Những vướng víu của kiếp người chật hẹp
Mà thoáng chốc tôi đã đi hết kiếp
Vẫn với tay quờ quạng chẳng gặp tôi
Ở một kiếp xa xôi vụn vỡ

Tôi chạm nhẹ mảnh thư tiền kiếp
Những hồn đau cố gắn lấy phận người
Những vết thủng gỉ hoen màu ký ức
Bút đã đưa có ngưng chẳng thành lời

Có bóng hình phảng phất giữa trang thư
Khâu chặt đớn đau rớm máu mỉm cười
Đón lấy ban mai thế giới
Một thế giới đang rớm máu
Rít hận cuồng
Tôi đó ư
Của năm xưa mệt nhọc
Cố tạo dáng mình cứu rỗi được ai đâu

Tôi chạm nhẹ vào tôi
Sau bức hình vĩ đại
Để là tôi, bình thường thôi
Khép một giấc mơ dài
Và tỉnh dậy nơi đây
Nghe đời trôi
Mai này tôi có nhớ tôi

Số phận này
Có lẽ
Chỉ là nhấc tay đưa bút
Để chấm hết một bức thư
Để ký một dòng tên không cần nhớ
Gửi vô cùng
Rồi nhấp một ngụm say

Hà Thủy Nguyên

Lời tử sĩ

U u u u Âm thầm một giọt khóc mù giời mưa giăng Tôi đã ngồi đây… lặng u u u u oán hồn kêu trước ngõ dậm bước vô thanh lướt u u u u khều sợi tóc nhặt sợi tuyệt vọng quấn mồ áo rách đời toang mưa giăng giờ mù mịt u u u u ám thoảng góc hồn nước non khuất lấp đắp hòn mồ ma u u u u Thế nhân tù… chật hẹp góc quan tài mủn mối Nước

Lá loạn cành hoang

Lá loạn cành hoang Lá loạn cành hoang Xôn xao xúc cảm trời đông lộng Ta lướt phố dài Mây rủ một nhành mai Chàng ngủ gục thư trai Ôm giấc mộng hoàng đài   Lá tàn tàn Phong hoang hoang Mộng hoàng đài úa vàng trên nẻo vắng Hoa mai trắng Tinh tựa sương Mềm tựa tuyết Chân nhân đang thuyết lẽ vô thường   Ta thoảng điệu gió Ta vi Vô Vi Cõi đời lặng nhịp Chân nhân mờ bóng Chàng sực tỉnh rồi Ta

Ướp mưa

Ta ướp mưa Uá bóng mây rụng Đêm rơi không tiếng Ta khát hơi mưa Mưa phiếu diễu men Khơi buồn len len Phím đàn không tiếng Ta khát sầu Sầu vương thơ hoàn mĩ Sầu rót cạn tinh hoa Sầu đong mắt mùa yêu Sầu rơi rơi Mưa ơi Ái ân trời nghiêng đất vỡ Khát sầu, sầu khát ta chăng? Khát mưa, mưa nhớ ta chăng? Chạm tận cùng Ta nhớ Ta nhớ ta cô độc Say mưa sầu Say điệu đêm Lả

Điềm tôi

Có cơn mưa chưa tới kịp chiều nay Tôi tết vần thơ lên mây Mây vắt một nhịp trời say gió bão Và chẳng ai say rồi sao? Tôi đợi chờ cơn mưa bao chiều qua Mà thơ chẳng rụng như lá Khách lại qua mải mê la hò chi Lời lời rồi cũng bay đi Muôn dòng tuôn giọt giọt thi ca đọng Nơi vùng trời chẳng hửng đông Lời tôi rơi giữa mênh mông ồn ã Mưa không đến như tình xa Và

Bóng mơ

Trầm miên mưa phủ rũ mây Bước ma đi vết phủ đầy Đìu hiu gió U u Ngón dài luồn vai ai Tóc lả lơi hàng quán Màn kính mờ Sương mơ Thân này đã nhạt rượu chưa Mà mưa vương đầy hồn úa Thần này đã tỉnh mơ chưa Mà mây giăng khắp thơ rồi Bước mùa trôi vội vã Thanh xuân vuột tay rơi Sợi buồn một vệt phác Trong bóng tóc ai soi Hà Thủy Nguyên Tỉnh giấc mà như chưa tỉnh