Home Sáng tác mới Những bức thư dang dở

Những bức thư dang dở

Mảnh vỡ tôi vạ vật những đâu đâu
Những vướng víu của kiếp người chật hẹp
Mà thoáng chốc tôi đã đi hết kiếp
Vẫn với tay quờ quạng chẳng gặp tôi
Ở một kiếp xa xôi vụn vỡ

Tôi chạm nhẹ mảnh thư tiền kiếp
Những hồn đau cố gắn lấy phận người
Những vết thủng gỉ hoen màu ký ức
Bút đã đưa có ngưng chẳng thành lời

Có bóng hình phảng phất giữa trang thư
Khâu chặt đớn đau rớm máu mỉm cười
Đón lấy ban mai thế giới
Một thế giới đang rớm máu
Rít hận cuồng
Tôi đó ư
Của năm xưa mệt nhọc
Cố tạo dáng mình cứu rỗi được ai đâu

Tôi chạm nhẹ vào tôi
Sau bức hình vĩ đại
Để là tôi, bình thường thôi
Khép một giấc mơ dài
Và tỉnh dậy nơi đây
Nghe đời trôi
Mai này tôi có nhớ tôi

Số phận này
Có lẽ
Chỉ là nhấc tay đưa bút
Để chấm hết một bức thư
Để ký một dòng tên không cần nhớ
Gửi vô cùng
Rồi nhấp một ngụm say

Hà Thủy Nguyên

Niệm thu

Có những mùa mây nổi nước trôi Thu nấn ná đợi bài thơ ứa hứng Và tôi nữa đợi lòng mình đến độ Trời còn thu … vì tôi còn thu   Thả bóng câu thời gian ngưng đọng Vạn cầu mong Nhân loại đã úa tàn Lá lá rụng Và nhịp trăng mờ mịt Cây khô cành Ngúc ngoắc vệt thời gian Mây trời rạn vỡ Tim tôi máu loang   Những dòng sông đã cạn dòng Khô kiệt đời nặng khổ đau Chẳng

Sợi Yêu

Xao… Một cơn gió Huyết dụ mấy lời yêu Có buổi chiều vừa qua ngõ cô liêu xiêu xiêu trời nghiêng đất đổ Bóng tình vơ vất Rụng Bên mồ Xao Làn tóc lạnh Mướt mây thanh âm nhịp không không sắc sắc mông mông lung lung thung thăng phố vào vận cuối Ai vuốt sũng chuông chùa tụng Tro tàn bay nét phác nhạt lời này Kinh chiêu hồn lặng Ai rõ bước ra mà Thời không tha hương lạc bước dặm trường Hoa

Thu vô hình

Vô hình – Gió Lay ta đổ lá Lay ta rụng mưa Lay ta say xiêu thành mất nước   Vô hình – Thơ Ám người chiều tàn Ám người đêm lan Ám người mơ tan danh vỡ nghiệp   Xoáy cung đàn mưa rụng rụng Nhịp nhịp phách mây rơi Hư không âm âm Loạn lặng Bi ngưng Cung đàn vô thanh Người đi vô lộ   Vạn trạng vô thường Say vô hình thu Say vô hình thơ Ta uống rượu không đáy

Đắm mưa

Thôi đã hết mơ rồi Mưa chưa dứt, mưa ơi Tình vẫn động, tình ơi Sợi tơ trời lơi lơi…   Thôi đã hết mơ rồi Đôi cánh tình đã khép Lẳng lặng nhìn đời trôi Mưa rơi rơi, chưa dứt   Ta lang thang trong mơ Mơ lang thang trong đời Đời lận đận dưới mưa Mưa lận đận nên thơ   Đắm mình, căn phòng trống Mơn man vuốt tơ tình Thơ rơi rơi là mưa Thơ lơi lơi là mơ   Người

Thung mưa

Rộn nhịp mưa khua…tràn thung Gà hoang gáy loạn nước non cùng Ùn ùn sơn khí vờn chiều quạnh Còn tôi họa thơ… Tôi nhớ tôi đi những dặm trường Bên thành xưa cũ đã chìm sương Áo bào thấm thoắt luân hồi đọng Còn thơ giữa đoạn trường… Đàn trời hờ hững nhịp gió trời Thung mưa đã ngập thi tứ lơi Tôi gom ảo ảnh thành thơ cũ Cho hồn sống lại một cuộc đời Chân dẫm hài mưa nghe lạnh lạnh Nghe