Home Sáng tác mới Những bức thư dang dở

Những bức thư dang dở

Mảnh vỡ tôi vạ vật những đâu đâu
Những vướng víu của kiếp người chật hẹp
Mà thoáng chốc tôi đã đi hết kiếp
Vẫn với tay quờ quạng chẳng gặp tôi
Ở một kiếp xa xôi vụn vỡ

Tôi chạm nhẹ mảnh thư tiền kiếp
Những hồn đau cố gắn lấy phận người
Những vết thủng gỉ hoen màu ký ức
Bút đã đưa có ngưng chẳng thành lời

Có bóng hình phảng phất giữa trang thư
Khâu chặt đớn đau rớm máu mỉm cười
Đón lấy ban mai thế giới
Một thế giới đang rớm máu
Rít hận cuồng
Tôi đó ư
Của năm xưa mệt nhọc
Cố tạo dáng mình cứu rỗi được ai đâu

Tôi chạm nhẹ vào tôi
Sau bức hình vĩ đại
Để là tôi, bình thường thôi
Khép một giấc mơ dài
Và tỉnh dậy nơi đây
Nghe đời trôi
Mai này tôi có nhớ tôi

Số phận này
Có lẽ
Chỉ là nhấc tay đưa bút
Để chấm hết một bức thư
Để ký một dòng tên không cần nhớ
Gửi vô cùng
Rồi nhấp một ngụm say

Hà Thủy Nguyên

Vỡ

Ai lại qua một mùa đã vỡ Khu vườn hoang trơ trọi mảnh trời thơ Lòng đất động cựa quậy Lao xao buồn thơ ngang   Cứa xước giọt lòng rơi phơn phớt Phảng phất níu hồn vờ vĩnh Có ai loang bốn cõi vọng Sơn hà mất hay còn   Này đây là bầu thơ vừa nứt Ứa hứng tràn rớt xuống phàm nhân  Này đây là thanh đao mòn sứt Vung tan tành  Vỡ Vụn Rượu tràn sân   Mảnh hoa vỡ  Chiều

Xuân nguyện hồn

Khúc nguyện hồn tro ám lạnh gió đuổi dài phố thưa Lặng phủ khăn tang ố vàng hàng cây đứng rũ Im Lòng co ro bóng người chen bóng quỷ Đây là xuân ư? Khúc nguyện hồn rung chuông sáu cõi Mộng nhân sinh khép cửa Gió đổ ào lá rơi Bóng đất vương tay níu nền trời Tấm khăn tang rách mất rồi còn đâu Phố thị bạc phai tro phủ Mây nhoà chẳng dáng chẳng hình Tôi đang nguyện hồn ai đây Nguyện

Đắm mưa

Thôi đã hết mơ rồi Mưa chưa dứt, mưa ơi Tình vẫn động, tình ơi Sợi tơ trời lơi lơi…   Thôi đã hết mơ rồi Đôi cánh tình đã khép Lẳng lặng nhìn đời trôi Mưa rơi rơi, chưa dứt   Ta lang thang trong mơ Mơ lang thang trong đời Đời lận đận dưới mưa Mưa lận đận nên thơ   Đắm mình, căn phòng trống Mơn man vuốt tơ tình Thơ rơi rơi là mưa Thơ lơi lơi là mơ   Người

Đêm mưa say Omar Khayyam

Mưa thơ rơi Mưa rơi thơ Í ơi rơi thơ mưa Chỉ một khúc chơi vơi vừa vọng Đã qua đời Chỉ một say cuồng vừa bén Đã hư vô Mồ ma trăm muôn giọt tưới Lịch sử sũng trang viết mới Bút cùn mòn ghi lại được gì đâu Phác mãi một màu đã cũ Nghèo nàn sao Không gượng muôn vẻ màu tươi Của thế giới nhiệm màu Khúc mưa lạc vận Giữa bản bi hài mệnh số Hồn ai say buông mưa

Điệu hờ

Vuốt tơ trời giong giong Vẽ đường cong cong Nối vô biên liên miên viễn mộng Hờ… Mây nước… Bụi bụi mưa mưa tấc lòng ngâu Hồn ai tan loãng bên cầu Hồn ai tự vẫn tửu lầu ngàn thâu… Hờ… Lụa là… Thắt giải đồng tâm ngàn kiếp Cơ đồ… Lá… Uyên ương … Mưa… Long lanh đáy nước cung Ngô Thiếp về cõi Việt đắp mồ hoa Này lá, này mưa, này lụa, này tan… Hờ… Hồ điệp… Ép khô điển tích ngàn