Long Điểu truyện - Chương 19: Phượng Hoàng Ca

blogpost thumb

Khúc đồng ca vang vọng, vọng sâu tới cõi lòng Dã Vương. Cõi lòng hắn cuộn lên trăm muôn ký ức của Chúc Thịnh Lai. Hắn vừa né đòn của Thiên Phụng vừa bay về phía tường thành. Thiên Phụng lập tức đuổi theo, nhưng do bị thương nên bị bỏ lại một đoạn.

Dã Vương từ hai lòng bàn tay toé ra tia lửa đen. Hắn ném hai cuộn lửa về phía Vương Minh. Dưới chân thành chỉ vang lên tiếng hét:

– Cha! Cẩn thận! – Đó là Vương Lâm. Cậu bé đã cưỡi sói trở lại chiến trường.

Hai cuộn lửa đen của Dã Vương giáng xuống, Vương Lâm đã thấy rất gần nhưng không thể nào tránh kịp, chỉ sững sờ giương mắt. Thiên Phụng vừa hay đứng chắn trước cuộn lửa, giang rộng đôi cánh hứng trọn. Lửa đen ám vào bộ lông vàng óng ánh của phượng hoàng khiến cô bé quằn quại rú lên đau đớn.

– Quả nhiên ngươi không phải Điểu Thiên Hoàng, hắn là ai chứ? Hắn không bao giờ chịu mất một cọng lông vì người khác.

Dã Vương ném dồn dập lửa đen vào chim phượng hoàng, nhưng cô bé vẫn giương cao đôi cánh. Lửa đen không nóng rực mà lạnh lẽo thấu xương, đau giống bị hàng vạn mũi kiếm róc rỉa từng thớ thịt da. Tuyết lúc này rơi càng nặng hơn, gió vun vút lướt qua tai cô bé.

“Phượng hoàng ơi

Phượng hoàng ơi

Sao nỡ ra đi trong chơi vơi”

Tiếng đàn tích tịch tình tang thong thả vọng ra từ phòng điều khiển. Tiếng đàn tuy đơn độc nhưng uy lực chấn tứ phương, có phần mãnh liệt hơn cả dàn đồng ca binh sĩ.

Bóng trăng vằng vặc giữa trời

Những lời nguyện ước muôn đời chẳng phai…

Phượng hoàng ơi! Phượng Hoàng ơi!

Mau dậy thôi, dậy đi thôi!

Chập chờn bướm lượn trên đồi

Nằm nghe hờ hững tiếng đời dần trôi…

Điệu nhạc khiến Thiên Phụng sáng rực lên dù lửa đen đã bám lấy toàn thân cô bé. Ánh sáng mỗi lúc một chói loà thành một quầng trắng xoá. Bầu trời dời đổi. Những đám mây đen tan biến, tuyết lặng.

Này chốn bồng lai

Này tiên cảnh

Này suối nỉ non

Này bướm dập dềnh

Ngủ vùi chôn hết tâm tình

Sống đời nhàn hạ sao lòng buồn tênh

Nhìn kìa biển rộng

Nhìn kìa mây xanh

Nhìn vào đôi mắt long lanh

Ai đem giăng sáng giãi thành lệ tuôn?…

Bầu trời lộ rõ đã vào giữa đêm khuya. Ánh trăng sáng vằng vặc giữa nền trời thuỷ tinh trong vắt. Ánh trăng vàng chuyển dần sang sắc xanh dịu. Thiên Phụng lắc mình bay lên cao hoà vào ánh trăng xanh, biến ảo thành một bóng hình thiếu nữ mờ mờ trong quầng sáng.

Dã Vương nhìn lên mặt trăng đã chuyển hẳn sang màu xanh, nghiến răng:

– Nữ thần Thanh Nguyệt… Điểu Thiên Hoàng, ngươi dám lừa ta!

Hắn phi thân bay lên mặt trăng, nộ khí hừng hực, toàn thân bốc lên ngọn lửa đen sì. Luồng sáng của ánh trăng xanh dịu dàng lan toả, hắn càng đến gần thì lửa càng tắt lịm. Ánh trăng xanh lướt qua gương mặt trắng bệch của hắn, trong đầu hắn vang lên đủ thứ tiếng nói của những ký ức tràn ngập yêu thương và đau đớn.

Hắn gằn giọng:

– Được lắm Điểu Thiên Hoàng! Điểu tộc của ngươi sẽ chẳng bao giờ được yên!

Dã Vương quay lưng bay ngược về phía Tây thét lên một tiếng rền rĩ:

– Rút quân!

Đại quân của Dã quốc thất thểu chạy theo sau vương chủ của chúng. Vương MInh thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt nhìn lên bầu trời, khẽ mỉm miệng cười:

– Không ngờ lại là thật… nữ thần Thanh Nguyệt…

Vương Minh ra hiệu cho quân rút lui vào trong thành. Lúc này, Điểu Thiên Hoàng mới xuất hiện. Người gảy đan hát khúc phượng hoàng ấy chính là chàng. Điểu Thiên Hoàng thở dài:

– Mong rằng chuyện ở đây, tướng quân không tiết lộ ra bên ngoài!

Vương Minh gật đầu:

– Quả là được mở rộng tầm mắt! Tướng quân bấy lâu nay lao tâm khổ tứ bảo vệ nữ thần, quả không phải chuyện dễ dàng!

Ánh trăng xanh bắt đầu nhạt dần. Mặt trăng lộ ra sắc vàng. Thiên Hoàng nhìn lên trời, chau mày hốt hoảng:

– Nguy rồi, Thiên Phụng sắp không chịu được!

Trên nền trời, màu xanh huyền ảo lịm đi. Tuyết lại bắt đầu rơi. Từ trên cao, con chim phượng hoàng cánh tả tơi máu rơi xuống. Trong nháy mắt, Vương Lâm vốn đang đứng gần đó, đã thúc sói nhảy lên cao, đỡ lấy chim phượng hoàng. Con chim hiện hình thành cô bé Điểu Thiên Phụng khắp người đầm đìa máu, đang run rẩy mê man. Vương Lâm ôm chặt cô bé, phi sói về phía tường thành.

Ôm Thiên Phụng trong vòng tay, trái tim Vương Lâm đập mạnh thổn thức. Cậu bé thấy hiện trong tâm trí của mình hình ảnh bản thân lúc đã trưởng thành, ghì chặt chặt một thiếu nữ xinh đẹp, chính là hình bóng của nữ thần mặt trăng xanh. Tất cả đều rất chân thực và hiện hữu. Trong ảo ảnh cậu thấy môi mình lướt trên môi người thiếu nữ, hôn một nụ hôn đầy đam mê và dục vọng. Hai má cậu đỏ bừng xấu hổ, chân cố thúc sói phi nhanh vào trong tường thành.

Ngay khi Vương Lâm đưa Thiên Phụng vào đến thành thì cửa thành bắt đầu hạ xuống. Vương Lâm trao trả Thiên Phụng cho cha cô bé rồi chạy đến gần cha mình. Vương Minh xoa đầu con trai:

– Làm tốt lắm, con trai! Đúng là thủ lĩnh của bầy sói.

– Bao giờ cha về với mẹ con con?

Vương Minh lắc đầu cười không nói gì. Vương Lâm “Hừ” một tiếng:

– Trong lòng cha chỉ có Chúc phu nhân và con cái của bà ta chứ đâu có mẹ con con!

Nói đoạn, cậu bé hất tay Vương Minh, nhanh như cắt nhảy lên lưng sói rồi phi ra khỏi tường thành. Vương Minh toan gọi lại thì Thiên Hoàng ngăn:

– Không sao! Cậu bé bản lĩnh hơn người… Sau này ắt có duyên nợ với con gái ta.

Lúc này, Chúc Thái Sơn mới xuất hiện. Cậu bé nhìn Thiên Phụng khắp thân đẫm máu, không thể kìm nổi nước mắt rơi ra từ khoé mắt:

– Quận chúa… quận chúa…

Thần Cơ và Điểu Âu cũng dắt tay nhau chạy đến. Thiên Hoàng thấy Thần Cơ liền bảo:

– Cháu đi cùng ta, giúp ta chăm sóc cho Thiên Phụng.

Thần Cơ nhăn mặt khó chịu. Cô bé ghét nhất là có người sao bảo mình. Nhưng nghĩ lại thì dù sao Thiên Phụng cũng cứu biết bao mạng người trong thành Trấn Tây nên Thần Cơ đanh dồn cơn tức xuống, lon ton đi theo Điểu Thiên Hoàng.

Thành Trấn Tây lại trở lại yên bình. Điểu Tùng được Hoàng Tế Thiên đưa về phủ Trấn Tây theo con đường địa đạo trong hang ngầm. Vết thương của chàng đã được chữa lành. Vết thương của Thiên Phụng cũng đã khỏi, nhưng cô bé vẫn mê man bất tỉnh nhân sự Trong cơn mơ, cô bé lẩm bẳm những điều xa lạ chẳng ai còn nhớ rõ. Tế Thiên lần đầu cầm vào tay cô bé để bắt bệnh thì ngay lập tức bị cuốn vào một đoạn ảo ảnh đứt nối về một thế giới sụp đổ. Tế Thiên giật mình rụt tay lại với ánh mắt lo lắng:t

– Những ảo giác này…

Thiên Hoàng đứng bên cạnh tiếp lời:

– Đó ko phải là ảo giác, đó là ký ức. Đó là năng lực của nữ thần Thanh Nguyệt. Thế giới chúng ta đang sống đây mới chính là ảo giác. Nhưng có cách nào khác đâu ngoài việc tranh đấu để chọn cho mình một ảo giác tốt đẹp hơn. Khi nào những bí mật của nữ thần được hé lộ thì chúng ta sẽ thoát khỏi đây!

Tế Thiên im lặng. Những điều Thiên Hoàng nói quá mơ hồ, sao có thể tin cho được! Chàng chợt nghĩ: “Dã Vương muốn săn lùng để giết chết nữ thần bằng được, chẳng lẽ vì lý do này…”

– Thiên Phụng sở dĩ bị mê man vì không thể thoát khỏi tâm cảnh của ký ức. Bình thường con bé ngủ rất nhiều, sở dĩ cũng là do vậy! – Thiên Hoàng nói tiếp – Tế Thiên, ta muốn ngươi tìm cách ức chế não bộ của con bé, để những ký ức không phát tiết bất ngờ. Nó sẽ không nhớ gì về chiến công hôm nay của nó, không nhớ rằng nó là nữ thần, không nhớ ký ức của nhiều kiếp trước. Nó sẽ chỉ nhớ thân phận Điểu Thiên Phụng, quận chúa Điểu tộc của mình mà thôi.

Tế Thiên e dè:

– Việc đó không khó… nhưng… ta e làm vậy khó lường được hậu quả!

Thiên Hoàng cười lớn:

– Ngươi sai rồi! Hậu quả gì cũng không đáng sợ bằng việc để Dã Vương phát hiện ra thân phận thật của nó, truy bắt nó và giết nó giữa bàn dân thiên hạ để thị uy.

Tế Thiên ngập ngừng nhưng cũng đã đồng ý:

– Ta cần một người có luồng năng lượng lớn, thuần khiết để tác động vào não của quận chúa. Năng lượng của ta đã quá tạp do phải thử nhiều phương pháp khác nhau. Vương Minh thì không đủ mạnh. Cả hai vị tướng quân các ngài đều bị thương nặng. Bây giờ thực sự là…

– Còn có cháu! – Thần Cơ đẩy cửa đột ngột bước vào – Cháu đủ mạnh. Cháu cũng muốn nhân dịp này hết nợ với tướng quân đây… Cháu không muốn nợ Điểu tộc.

Hà Thủy Nguyên

Đọc các chương của Long Điểu truyện tại đây: https://hathuynguyen.com/tag/long-dieu-truyen/

Trường ca Hồ Khúc

blogpost thumb

I – Hồ mộng

Ta gẩy đàn khung trời đã cũ

Khúc trăng sao xao động đáy Tây Hồ

Ta ẩn mình nơi sương

Cửu vĩ hồ ve vuốt tơ sen

Duyên ai ấy à se dang dở

Cho ai ấy à tương tư

Trăng ấy à ánh bạc

Thơ ấy à đang nhen

Ký ức dâng lên tràn căng bầu ngực

Ứa tình nhân gian

 

Hỡi ai chính nhân quân tử

Luyến ái ta ư?

Sợ ta ư?

Có nghe ta cười nói đêm thâu

Hay đã lấp đầy lời thánh nhân vô nghĩa

Ta cô độc gẩy khúc tình hoan lạc

Ta với ta đối ẩm cùng trăng

Hương sen mơ, hương sen mơ

Sóng Tây Hồ hay sóng hải sa

Ta trút bộ lông hồ tinh đã cũ

Thoát hình hài, thoát cả bóng dáng xưa

Ta nhập vào điệu khúc

Ta nhập vào nhân duyên

Dân dân nước nước ta không bàn đến

Khách phàm nhân sao hiểu thấu lòng ta

Cứ ra rả

Lời trung nghĩa đã mòn nhân loại

Lẽ đúng sai

Mớ tơ nhện rối bùi

 

Ta sẽ chôn mình trong giấc ngủ vùi

Trong cơn mơ ta thấy mình giác ngộ

Tâm chẳng bận một chút tơ trần thế

Chẳng cơn mơ quấy quả cuộc thanh tu

Ở mãi giữa mùa thu

Nơi ranh giới hai bờ sống chết

Hai bờ mê mê tỉnh tỉnh

Nhưng tất thảy chỉ là cõi vô minh

Ta trói buộc thân ta nơi chứng ngộ

Tấm áo thanh tu sao nặng thế

Ai cởi dùm ta chăng?

Cơn mơ sao sâu thế

Ai đánh thức ta chăng?

 

II – Hồ duyên

Ta trần truồng sau cơn mê mộng

Rửa trôi bụi ham muốn giấc mơ xa

Ta ẩn thân trong một kiếp cầm ca

Nhúng xác thần nơi bùn nhơ hạ giới

Nơi vũng lầy của những điều tăm tối

Được trang hoàng bởi ngàn đoá sen tươi

Những nấm đất chôn oán hồn canh mộ

Những hầm sâu tới địa ngục tanh hôi

 

Ta loã lồ bên đầm sen ngày ấy

Đợi thánh quân để thức tỉnh ngôi thần

Để mây mưa gột sạch lòng ham muốn

Suối Tham kia đà phong ấn linh thần.

Ngai vàng để mà chi

Muôn dân quỳ dưới đất

Tôn vinh ngài nơi lăng tẩm

Ướp hồn ngài trong nấm mộ

Để rút cạn tinh linh nuôi kẻ xa lạ đớn hèn

Anh hùng ư? Nào có để làm chi

Muôn dải đất rồi cũng tro tàn xương cốt

Mệt mỏi chăng nơi lầu son gác tía

Sách thánh nhân đè nặng tấm lưng gầy

 

Ta đã mệt nơi Long Thành chật hẹp

Khúc đàn trăng chẳng động vạn tầng không

Ta đã chán làm một kiếp cầm ca

Làm bông sen quân nâng niu âu yếm

Ta bước khỏi bầu trời đã cũ

Lướt sóng dập dềnh

Lênh đênh bể trầm luân

Nơi chẳng đâu là bờ bến

Ta hư vô gẩy dăm điệu trăng sao

Và ngây ngất vò rượu thơ lai láng

Nợ hồng trần tựa kim giữa biển khơi

 

III – Hồ hải

Cuộc gặp gỡ của đôi người lý tưởng

Biển vô biên

Và vũ trụ vô chừng

Ta lai láng ứa một dòng ký ức

Bộ ngực căng cho duyên nợ lên tình

Chàng chẳng bợn một chút hơi trần thế

Đeo đuổi hoài tuyệt đích của hư vô

Ta tuyệt đích nhất tiếu khuynh nhân thế

Ta hư vô chẳng thèm áo thanh tu

Ta trong trắng, ô, cần chi y phục

Chàng tiêu diêu nào biết lẽ thánh nhân

Cùng gảy khúc tơ tình

Biển ánh màu trăng

Trắng da thịt gợi hồn mơn trớn

 

Trận mây mưa dập dềnh theo cánh sóng

Biển vỗ thuyền

Trăng vỗ gió biển vang

Ta và chàng ân ái điệu vô vi

Kìa vũ trụ đã chuyển vần thanh sắc

 

Ta và chàng lặng im không tiếng nói

Bể trầm luân đưa đẩy mặc thời gian

Ta ôm chàng rớt giữa mộng nhân gian

Giữa phàm trần không giàu sang phú quý

Cũng chẳng chút hùng tâm tráng chí

Chỉ mơ hồ ghi nhớ lý tưởng xa

Chàng ôm ta thây kệ đời lướt qua

Cho đến khi xa vắng cả

Có gì đâu, cố nhân như bóng ma.

 

Nơi biển khơi ta thức tỉnh

Chàng đã đi, ơi hỡi, chàng đã đi

Để giữ mãi phút giây tuyệt mĩ

Ta sẽ về đâu

Này biển có sâu

Ta chìm xuống cùng ngươi

 

IV- Hồ mệnh

Ta thoát thai tự bao giờ chẳng rõ

Quên mệnh thần cho nhẹ nợ nhân sinh

Điệu khúc xưa ta đã quên chẳng nhớ

Và đời trôi, ai lạc lối ai rồi

 

Ta vô tư viết vần thơ ký ức

Tự trói mình nơi duyên nợ xa xưa

Trong cơn mơ sóng lênh đênh chìm nổi

Ta nào nhớ nổi ta xưa

 

Những đêm trăng ngực căng tròn ký ức

Trắng dục tình không níu kéo tơ duyên

Chỉ nỗi buồn còn lại

Cố nhân hồn có tan?

Có nhớ ta giữa trần gian?

 

Ta vẫn nằm đây, Long thành chốn cũ

Vạn vạn đổi thay chẳng che lấp hồn ta

Ta lại lạc giữa đêm thu

Những đêm ma đi dạo

Khi sống chết phủ sương mù

Bóng cửu vĩ phe phẩy ánh trăng

Ta nhập lại hoá thân

Cho vui cuộc phong trần

Mặc nước mặc dân

Mặc giàu sang phú quý

 

Ta gặp lại thánh quân

Ta gặp lại cố nhân

Chỉ mỉm cười cạn chén

Tơ duyên này ta mặc ai se

Và ta hát cổ khúc ngàn xưa.

 

V – Hồ ly tự khúc

Ha ha

Ha ha

Ha ha ha

Nghiêng trận cười

Điêu tàn loài người

Điệu hồ ly quay cuồng cõi xa vời

 

Ta bày cuộc chơi

Đâu nào loài người

Khoác bào trăng – văng vẳng đồng cổ vọng

Cởi thực tại – lồng lộng hàn phong phiêu

Xác hoa bay bay mùa mạt thế

 

Này ta nốc vò rượu độc

Máu cuộn trào cơn lốc ào ào

Hồn hỡi hồn gào

Hộc máu sử thi

 

Đâu nào loài người

Cưỡi cuồng vân – ngất ngây men dã cổ

Hủy luân thường – lãng đãng thú hoan ca

Điệu cười man man mùa mạt thế

 

Này ta xé lụa dưới mưa

Cười nghiêng trái đất ngàn xưa

Hồn hỡi hồn mơ

Nhuốm màu cổ nguyệt

 

Đâu nào loài người

Biệt nhân thế – tiêu diêu miền sơn cước

Xóa thánh nhân – chấp chới xứ mây bay

Cơn say mờ mờ mùa mạt thế

 

Cuộc chơi ai thành ai bại

Cười một trận oán thù phai

Hồn về trong hạt sương mai

Hồ ly say nuốt một vài điệu ca

 

Cuộc chơi ngà ngà

Mây khói la đà

Trăng đã già

Ta là ta hay ai là ta?

 

Bên kia bờ thực

Ai thổi điệu ngân nga

Đợi bạn trà…

 

Lảo đảo bờ ảo

Rượu hay trà?

Hoan ca hay trầm mặc?

Bên kia mờ mờ bạch sắc

 

Ta nguyện chết giữa hai bờ thực ảo

Dòng sông xanh rờn rợn bóng tinh cầu

Yên ba vỗ vỗ nhạc sầu

Hồ ly ta hát dăm câu

Buông xuôi – trà rượu nhạt màu

 

Xác hoa phủ kín, men trăng thoảng hồn…

 

Hà Thủy Nguyên