Trên dây

Tôi đi trên dây…trên dây…trên dây…
Đu đưa mây bay
Cánh gió
Hai vai nhẹ gánh trắng đen
Chỉ những món nợ đuổi đeo
Nào bao giờ bén gót

Từ trên dây, tôi thấy
Những kẻ mơ tưởng trên mây
Nhưng chân lụt bùn đen
Và lo toan ngập mặt
Những cột khói cao trắng phớ
Nhả bụi đen
Những khuôn mặt chân thánh
Thiện lành
Và trái tim thối rữa úa đen
Những thành phố lên đèn
Để trốn bóng đêm.

Sợi dây này dẫn tới đâu
Đi và đi, một chặng dài nhạt nhẽo
Tôi dừng lại
Mặc gió đẩy đưa lộn cổ
Rớt xuống tầng mây
Năm ngón tay níu mây bay
Nhưng thân này nặng quá
Tấm thân được đúc từ món nợ
Và tôi rơi
Nghe thân nát vỡ hình hài
Và mặt đất chuyển rung

Từ mặt đất, tôi nhìn lên
Muôn dây chăng đầy
Những người bước đi vào vô tận
Chẳng ai sa ngã như tôi
Và họ cứ chất đầy thân
Món nợ
Và lại đi, lại đi
Trên dây, trên dây

Còn tôi thì đã xa bay
Và xác thân tan tác.

Hà Thủy Nguyên

Thiên hạ không màu

Sương mưa lạnh lạnh ám không gian Mệt mỏi giăng giăng buồn nhân thế Ta im lặng đếm thời thời trôi lặng lẽ Đếm tiếng ồn rơi tõm tõm hư vô Đếm mùa mùa quay vòng trong vô nghĩa Đếm linh hồn tàn lụi giữa đêm đông   Vạn sắc trôi qua Ta ngồi thinh lặng Thiên hạ xôn xao Ta im bóng Vạn hình không động Thiên hạ không màu Giọt nghĩ suy đọng nhành hoa trắng   Sương này sương, ướp lạnh hồn

Thiên thần ngã

Bài thơ tìm được trong notes cũ xa lơ xa lắc từ những năm 200x, xa tới nỗi không nhớ vì đâu mà viết bài thơ này, cũng không nhớ đến nó trong rất nhiều lần tuyển thơ để in, nói thẳng ra là không nhớ đến sự tồn tại của nó. Bắt gặp lại mà như thấy mình thời xa xưa. Bình minh... Những thiên sứ cất cao đôi cánh thả xuống vai người nắng - gió - bão - mưa buồn vui và

Ly rượu cạn không

Thời trôi, thời trôi Im lặng – Đêm Bóng ai định hình muôn nẻo thực Ly rượu cạn không Lòng trống rỗng Ta – Vô Bạn – Vô Thế giới vô loài Mây đêm nay đang bay về đâu Có thằng điên múa chữ đêm thâu Vắt hồn ra chữ, bao bì mới Danh hão nào đâu, nhậu, nhậu nào Đem ô trọc bẩn nhơ rượu hứng Rượu có đau Có đắng vị trần gian Rượu thôi hết huy hoàng rồi nhỉ Rượu cũng điên

Biển lặng ta hát điệu câm

Biển lặng Buồn Ta mênh mang Nghêu ngao khúc hát câm Sau lưng, ô kìa, điêu tàn   Ửng làn vàng gió lạc Có bầy người quá khứ Lẫn lộn giữa xa hoa Thành phố điêu tàn Ánh đèn lộng lẫy Lầm rầm lời ký ức Gọi ta ư?   Các ngươi nghe chăng Bụi điêu tàn phủ kín trăng Thành phố đóng băng Nơi con tim đã thôi thổn thức Nơi đôi mắt đã ngưng tìm kiếm Ta điêu tàn chưa? Nỗi buồn ta

Men ký ức

Kiếp người cạn Duyên phận tàn Ta say thêm chén nữa Nồng men huyết nhân sinh   Một kiếp trôi qua Ôi một kiếp trôi qua Cũng rơi tàn như nước Ai nhớ, ai quên, ai dốc cạn bầu ký ức Có ai kia ngoảnh mặt thế gian cười   Ta và người một thuở Bén lửa nhân duyên Ủ men tình ái Sống trọn kiếp bình sinh Lững lờ trôi xuôi dòng thời gian vô tận   Soi bóng thời gian Trùng trùng kiếp