LỜI MÊ

Tôi đi

Chuỗi ngày trôi

Không tâm trạng

Chuẩn bị cho giấc ngủ dài

Cái chết nay mai

Ai ai đóng hồn tròn mắt trợn trừng lao xuống mộ không đáy tối đen địa ngục đám đông hò hét vô thanh

Nửa hồn tôi lịm

Im lìm 

Mùa hoa cháy phố cháy phường cháy con đường mù mịt nắng quái mê cung

 

Mùa trôi qua nơi vầng trán

Vết nhăn dài cơn mơ

Có một tôi vừa đi qua phố

Khóc cười thỏa con tim

Hò hét điều vô nghĩa

Bóp chết kẻ ngang đường hèn nhát chẳng mẩu linh hồn sót lại cuộc nhân sinh ảo hóa mệnh trời

Gầm cơn thú hoang

Tính người đổ nát

 

Có một tôi ngồi đây

Viết lời dông dài

Than thở lời mê lôi mình vào cơn mê giữa cơn mê lại cơn mê man lan man

Mọi ý tưởng đều cũ

Chẳng gì khai sinh

Ý tưởng – Sợi dây cũ kỹ trói buộc tôi ngàn vạn kiếp

Tôi nào phải nô lệ của ý tưởng không lời

 

Tôi – Kẻ ẩn cư vạn kiếp giữa danh tiếng huy hoàng

Khát thèm bóng tối

Một góc khuất nơi thế giới

Nơi mọi người lãng quên

Tôi cũng lãng quên

Chỉ cỏ cây còn nhớ

Tôi không là ý tưởng

Nô dịch linh hồn giữa tấn tuồng chẳng chịu khép màn

 

Có giấc ngủ dài

Không mộng mị

Không cần tỉnh

Đợi tôi

 

Hà Thủy Nguyên

KHẢI HUYỀN CA

Gom mây kết hư ảo Lướt phím đàn tơ trăng Rung rung bạch ngọc choáng Cuộn hồn mơ đại phong   Lang thang vạn hồn cổ Tan tác mệnh vô thường Máu tuôn dòng thác lũ Vẩn đô thành mây vương   Kìa bãi hoang cát thốc mờ Tòa cấu trúc trơ trơ xương lạnh Khói tử thi ngùn ngụt đô thành…   Tung cánh thiên thần, vong quốc tận Gẩy đàn tiên hạc, cố nhân tiêu Đáy cát lăn tròn miền thực tại Vỡ

ĐÊM PINK FLOYD

Rít một nhịp da diết Tru lời sói cô đơn Lạc bước thành phố lạ Đêm ma đi, ma đi Không mạch máu Cơn khát nhịp trống dồn Ta bóp vụn thế giới Vỡ ra những mảnh tường Ta nghiền kim cương vỡ Cho bay theo cuồng phong Hạt kim cương găm vào mắt Hạt kim cương găm vào tim Loài người thôi bạc nhược Thôi lầy trong bùn tanh Kìa bên kia mặt trăng Bóng đen nào ập tới Ta rọi chiếu hư vô

Biển lặng ta hát điệu câm

Biển lặng Buồn Ta mênh mang Nghêu ngao khúc hát câm Sau lưng, ô kìa, điêu tàn   Ửng làn vàng gió lạc Có bầy người quá khứ Lẫn lộn giữa xa hoa Thành phố điêu tàn Ánh đèn lộng lẫy Lầm rầm lời ký ức Gọi ta ư?   Các ngươi nghe chăng Bụi điêu tàn phủ kín trăng Thành phố đóng băng Nơi con tim đã thôi thổn thức Nơi đôi mắt đã ngưng tìm kiếm Ta điêu tàn chưa? Nỗi buồn ta

Trong gương

Sâu trong đáy gương Chạng vạng sáng Hai con mắt chồng lên nhau thành một Những gì vứt bỏ là những gì nhận được Một kẻ khác đã khai sinh Chạm vào và lẫn lộn Đâu mới là thực trong trùng trùng lớp lớp các giấc mơ? Thế giới lập thể Cắt mặt người Nhiều mảnh ghép không thể thành hình Ta chỉ là một đống tử thi lai ghép trong bộ đồ chơi của đấng sáng thế Ta, không bao giờ vừa lòng với

Tôi sẽ tan thành vô cực

Tôi suy tàn Bão giông tan Cơn mơ đêm đã bình an Chỉ ký ức tình yêu bùng cháy Trong nắng hạ Lập lòe nụ cười ma Những vong hồn đã yêu một thời đến chết Nơi góc phố vương mưa Ai như tôi đứng đợi Đợi ai Khoảnh khắc đọng lại Chẳng trôi chảy Đồng hồ đã vỡ Thời gian gãy vụn Sấm động mơ đêm Tôi úa tàn như hoa Ép khô Ký ức Tôi tiêu bản Của tình yêu vĩnh viễn Cơn