Home Tác phẩm & Dự án Dự án tiểu thuyết dã sử “Thiên địa phong trần” về những biến động chính trị và văn hóa thời Lê Mạt

Dự án tiểu thuyết dã sử “Thiên địa phong trần” về những biến động chính trị và văn hóa thời Lê Mạt

Bộ tiểu thuyết dã sử “Thiên địa phong trần”

Tác giả: Hà Thủy Nguyên

Thời gian sáng tác: 2018 – 2025

Độ dài:  3 tập

Hiện đã hoàn thành: Tập 1 – Khúc Cung Oán & Tập 2 – Nổi gió & Tập 3 – Giấc cô miên

Link mua sách: Combo Thiên Địa Phong Trần (trọn bộ 3 tập)

Tổng quan nội dung:

Cuối thế kỷ 18, nước Việt ta đối mặt với một bối cảnh loạn lạc chưa từng có, đánh dấu sự suy tàn không chỉ của triều Lê mà của toàn bộ thời kỳ phong kiến. Nhưng, trái với quan niệm rằng văn hóa chỉ phát triển rực rỡ ở thời thịnh trị, giai đoạn Lê Mạt cho thấy một giai đoạn vàng son chưa từng có của văn hóa Việt Nam. Đây là giai đoạn khởi sinh của các đại trí thức hiếm có trong lịch sử và các trước tác đồ sộ chưa từng có trong kho tàng văn học nghệ thuật Việt Nam, với các tên tuổi lớn như Đặng Trần Côn, Lãn Ông Lê Hữu Trác Nguyễn Gia Thiều, Ngô Thì Nhậm, Ngô Thì Chí, Nguyễn Du, Phạm Đình Hổ, Hồ Xuân Hương… Toàn bộ vàng son ấy bị bao vây bởi các cuộc tranh quyền đoạt lợi, khiến các giá trị đảo lộn, để rồi chỉ còn một vài tàn dư đẹp đẽ còn sót lại sau cuộc phong trần.

Lấy cảm hứng từ cuộc phong trần biến động và cuộc đời, tác phẩm của các trí thức, chính trị gia, tướng lĩnh thời Lê Mạt, nhà văn Hà Thủy Nguyên bằng ngòi bút duy mỹ với văn phong Á Đông, đã dựng nên toàn bộ thế cuộc của thời đại này thông qua bộ tiểu thuyết “Thiên Địa Phong Trần”. Từ đó, những gửi gắm tâm tư về thế sự, tư tưởng nhân sinh, và bình phẩm lịch sử… được trực quan hóa bằng cuộc đời của chính các nhân vật.

Chọn nhân vật trung tâm là Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, tác giả của áng cổ thi “Cung oán ngâm khúc”, với thân phận của một người vừa nhập cuộc vừa mong muốn thoát tục, nhà văn Hà Thủy Nguyên tạo nên cách tiếp cận biến chuyển liên tục giữa cái nhìn trong cuộc – ngoài cuộc.

Tóm tắt cốt truyện

Nguyễn Gia Thiều, một quý tộc trẻ tuổi sinh ra trong gia đình thế phiệt nổi tiếng, được trải sẵn quan lộ, với thiên bẩm hiếm có trong nghệ thuật kiến trúc, thơ ca, âm nhạc, hội họa, và được các chúa Trịnh dẫu không sủng ái cũng nể trọng… trong quãng đời niên thiếu nhiệt huyết nhất, lại tỏ một vẻ thờ ơ, chán nản trước thời cuộc.

Kỳ thực, mọi thiên bẩm nghệ thuật lại không phải là thứ chàng thực sự đeo đuổi, chàng nuôi mộng chấm dứt loạn thế, kiến tạo một thời đại thái bình thịnh trị khắp cõi Đại Việt. Giấc mộng ấy đã cuốn chàng theo chân Nguyễn Khản, người thầy thuở thiếu thời của chàng, vào cuộc tranh quyền đoạt lợi. Trải qua bao thăng trầm, nỗi niềm của Nguyễn Gia Thiều đã kết đọng thành tuyệt tác “Cung Oán ngâm khúc” nổi tiếng.

Bộ sách dự kiến kéo dài 3 tập. Tập thứ 3 đang tiếp tục được hoàn thành, dự kiến ra mắt vào năm 2025.

Tập 1: Khúc Cung Oán

Sau nhiều năm bình lặng, Nguyễn Gia Thiều quyết định theo chân Nguyễn Khản – vị đại thần đệ nhất, được mệnh danh là phong lưu đại thần – dấn bước vào cuộc tranh chấp quyền lực. Hai thầy trò chọn phò tá thái tử Lê Duy Vỹ, vị hoàng tử sáng giá nhất trong số những người con của vị vua già Cảnh Hưng (Tức Lê Hiển Tông). Lê Duy Vỹ, Nguyễn Khản, Nguyễn Gia Thiều cùng chung với nhau giấc mộng chấm dứt loạn thế, kiến tạo một thời đại thái bình thịnh trị, nhưng Thiều sớm nhận ra những bất ổn trong cuộc tranh chấp của thái tử. Chưa kịp can ngăn, Duy Vỹ đã rơi vào bẫy của Tĩnh Đô vương Trịnh Sâm – quyền thần quyền lực nhất trong triều đình có thể thao túng được hoàng đế và bá quan, và bị bức tử trong tù.

Tranh vẽ Thái tử Lê Duy Vỹ vào ngày cuối cùng trong tù, trước khi hành quyết.

Quyết tâm giải oan cho Lê Duy Vỹ và nhận lời bảo vệ người thân của thái tử, Nguyễn Gia Thiều đã dấn sâu hơn vào triều đình, vận toàn bộ tài kinh bang tế thế, thiên bẩm nghệ thuật và sở đắc về thời mệnh với hi vọng xoay chuyển càn khôn . Cùng với Nguyễn Khản và các trí thức trẻ như Ngô Thì Chí, Nguyễn Du… Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều thực hiện một cuộc chính biến lớn để giải cứu Lê Duy Khiêm – con trai cả của Lê Duy Vỹ đã quá cố ra khỏi nhà tù, mở ra một thế cục chính trị mới.

Trang truyện Nguyễn Khản và Nguyễn Gia Thiều tới thăm mộ thái tử Lê Duy Vỹ

Cũng từ đây, Nguyễn Khản và Nguyễn Gia Thiêu nhận ra rằng mình sẽ không bao giờ còn cơ hội quay lại thời phong lưu khi xưa nữa… Tất cả những gì đã trải qua chỉ là một sự khởi đầu.

Tập 2: Nổi Gió

Chính biến thành công, giải cứu được Duy Khiêm, trả lại sự trong sạch cho thái tử Lê Duy Vỹ đã quá cố, Nguyễn Gia Thiều được phong chức Ôn Như Hầu, Nguyễn Khản trở thành nhân vật quyền thế bậc nhất trong triều đình, có thể dễ bề thao túng vị chúa Trịnh trẻ tuổi Trịnh Tông, nhưng những biến loạn bỗng chốc trở nên phức tạp hơn.

Tranh vẽ Nguyễn Gia Thiều sau đêm tự tay đốt phủ của mình.

Không hài lòng với thế cục mới, ông vua già Cảnh Hưng, và quốc mẫu (mẹ của Tĩnh Đô vương Trịnh Sâm) tìm mọi cách để loại bỏ sự ảnh hưởng của Nguyễn Gia Thiều trong triều đình. Cùng lúc ấy, các thế lực khác cũng “thừa nước đục thả câu”: nhà Thanh kích động các thế lực trong nước gây loạn, quân Tam Phủ dựa vào thế của quốc mẫu lộng quyền thực hiện các cuộc trả thù và thanh trừng man rợ, quân Tây Sơn ở Đàng Ngoài ngày một lớn mạnh dựa vào tình hình bất ổn tìm cơ hội “đổ thêm dầu vào lửa”…

Ghi chép về mối liên hệ giữa Thạch Bi phân ranh giới Đại Việt và Chiêm Thành bị sét giáng vỡ, từ đó bắt đầu khởi loạn.

Trước tình cảnh ấy, mọi lẽ được mất đều đặt trên bàn cân, và có những người đã thay lòng đổi dạ, mọi ân oán nghiệp quả không còn có thể lường trước.

 

Tập 3: Giấc cô miên

Sau khi Nguyễn Gia Thiều đến trấn thủ ở Hưng Hóa, cục diện cân bằng mong manh mà chàng gầy công tạo dựng tại Thăng Long bị phá vỡ. Bệnh dịch, nạn đói diễn ra ở khắp mọi nơi. Quân Tây Sơn, nhờ sự trợ giúp đắc lực của Nguyễn Hữu Chỉnh, tiến quân ra Bắc. Đoan Nam Vương bỏ chạy, Trịnh vương phủ sụp đổ. Giữa lúc này, vua Cảnh Hưng băng hà, thái tử Duy Khiêm thừa kế ngai vàng và trở thành vua Chiêu Thống. Trước nguy cơ diễn ra một cuộc chiến tương tàn, Nguyễn Gia Thiều một lần nữa dốc sức cố xoay chuyển tình thế, hóa giải những hiềm nghi giữa triều đình nhà Lê với Long Nhương tướng quân. Song, những nỗ lực của chàng trong thời loạn thế dường như quá nhỏ nhoi, chẳng đủ để níu kéo một triều đại đã đến hồi mạt vận.

Giữa loạn lạc và chiến trận liên miên, tình người, tình thân, đạo nghĩa vua-tôi, thầy trò thảy đều hóa thành cung thương hòa vào khúc ngâm ai oán.

Tiêu điều nhân sự đã xong,
Sơn hà cũng ảo, côn trùng cũng hư.

“Trước giờ, Thiều vẫn tưởng mình là cánh chim đại bàng đang bị nhốt trong lồng, chỉ trực sổ lồng là có thể bay cao chín tầng mây tiêu diêu ngoài vòng trời đất. Nhưng đến giờ, chàng mới hiểu rằng mình chỉ là một cánh diều. Chàng bay cao đến đâu đi chăng nữa thì cũng có sợi chỉ níu giữ chàng. Và chàng được bay hay không vốn dĩ không phải do chàng quyết định.”

Trích Tập 1 “Khúc Cung Oán”

“Bỗng chốc, chỉ còn Nguyễn Du và Cầm Nhi.

“Thiều khúc” đã kết thúc khi không có Nguyễn Gia Thiều. Cầm Nhi thoáng buồn.

Nguyễn Du mỉm cười:

–           Nàng đừng buồn! Kẻ đã vướng vào quốc gia đại sự, không thể vì một điệu đàn mà lỡ việc được!

Cầm Nhi đặt đàn xuống, đứng dậy đến bên Nguyễn Du:

–           Thiếp xin cảm tạ lòng ưu ái của công tử!

Du tiếp lời:

–           Tiếng đàn của nàng thật là hoàn mỹ, nhưng hoàn mỹ quá lại thành lảnh lót xa vời. Nàng biết không, trong lúc nàng bị xao động, một chút kém hoàn mỹ ấy, lại thật tình tứ và đáng nhớ!

Hai má Cầm Nhi lại đỏ ửng lên, hòa thành một tông màu với tấm hồng y nàng mặc.

Nguyễn Du ngước lên nhìn ánh trăng trong vắt. Lâu lắm rồi chàng không thấy Thăng Long có mảnh trăng đẹp tới vậy. Cầm Nhi cũng sát lại gần chàng, rót rượu, nâng chén:

–           Trăng đêm nay đẹp quá! Họ đã quên mất trăng đẹp như thế nào, chỉ còn chúng ta thôi, uống cùng trăng một chén!”

Trích Tập 2 “Nổi Gió”

Tiếng đàn của Cầm Nhi vọng…

Không réo rắt nhưng cao vút. 

Lẩn khuất như ánh trăng và làn gió đu đưa tấm màn trên thủy đình. Tiếng đàn của  Cầm Nhi có một sức hút mãnh liệt, át hết mọi tiếng ồn lao xao của tâm trí. Mị lực ấy mạnh không kém tiếng đàn của Thiều.  Tiếng đàn của Thiều khiến kẻ khác chìm trong cô tịch thì tiếng đàn của Cầm Nhi như thổi bừng sức sống.

Thiều ngồi tựa bao lơn, chống cằm nghe. Cầm Nhi đang chơi “Thiều khúc”. “Thiều khúc” năm đó khiến Trịnh Sâm mê đắm, thách thức bao nhiêu tay đàn của Đại Việt, nhưng từ lần chơi ở Khán Xuân ấy, Thiều không gẩy lại “Thiều khúc”. Những điệu nhạc chỉ vút qua chàng, được cất lên, được ghi lại trong cầm phổ, rồi chàng lại để tâm trí mình trống rỗng đón đợi những điều mới đến.

Nguyễn Gia Thiều nghe “Thiều khúc” mà kỳ thực là hồi tưởng lại thuở trẻ trung ấy. Trải qua một cơn chính biến, những ký ức ngày ấy chỉ loáng thoáng vài vệt mờ. “Thiều khúc” chẳng qua với chàng chỉ là một cái tôi kiêu ngạo được vút lên thành nhạc, ấy thế mà người đời mê đắm nó đến vậy. Thiều khẽ cười chua chát một mình.

Trích Tập 3 “Giấc cô miên”

Huệ lúc này mới nhìn Thiều thật kỹ. Đôi mắt Huệ sáng quắc một tia dò xét, thầm nghĩ: “Họ Lê căn cơ thối nát mà vẫn còn trung thần thế này phò tá, e rằng danh sĩ Tây Sơn chưa thể đọ lại được! Cứ nghe thử hắn nói gì!”

– Kể từ khi thái tử Duy Vỹ qua đời, triều đình liên tục rối ren. Vương phủ họ Trịnh cha con thay nhau hết lòng chèo chống, nhưng hiềm nỗi quân Tam phủ lộng hành, nịnh thần mê hoặc nhân tâm. Triều đình hỗn loạn chẳng thể cứu dân khỏi nạn gian thần cướp bóc. May nhờ nghĩa quân Tây Sơn vì đại nghĩa xả thân, thu nhận lưu dân, giúp đỡ dân nghèo, nhờ vậy mà ổn định đại cục. Đoan Nam Vương ôm mộng trừ gian thần làm loạn triều đình, Tây Sơn ôm bầu nhiệt huyết cứu dân, xét ra đều là phò tá giang sơn. Chi bằng, cùng nhau hợp lực với hoàng tộc, khôi phục giang sơn, tạo nên hòa bình thịnh thế! Đây là lời tâm huyết từ Thiều tôi, mà cũng là ý nguyện của vua Cảnh Hưng và thái tử Khiêm. 

Chỉnh lớn tiếng quát:

– Ôn Như hầu, miệng lưỡi ông vẫn gian xảo như xưa. Vì miệng lưỡi giảo hoạt này mà Tĩnh Đô Vương mắc mưu gian, khiến ta phải lưu lạc. Nay lại muốn lung lạc Long Nhương tướng quân ư?

Trịnh Tông cũng chẳng vừa:

– Nguyễn Hữu Chỉnh, ngươi là phường vong ân phụ nghĩa, nhận ơn huệ của Trịnh vương phủ mà dám đứng dưới lá cờ “Phù Lê diệt Trịnh”. Thật không biết xấu hổ! Ông Thiều, hoa ngôn xảo ngữ của ông lòe bịp được ai cơ chứ! Ta nào lạ gì họ Lê chỉ muốn được yên vị trên ngôi báu, xưa thì ngọt nhạt với họ Trịnh, nay lại cúi đầu trước giặc Tây Sơn, hèn hạ, đốn mạt!

Ôn Như Hầu vẫn tiếp tục cúi đầu nâng chiếu chỉ, không chút dao động. Nguyễn Huệ gật gù:

– Lời của Ôn Như hầu quả là đã thuyết phục được ta, nhưng ngài thấy đấy, Trịnh vương của ngài chẳng quên thù cũ không chấp thuận, những người cũ lưu vong nương nhờ dưới trướng quân Tây Sơn ta cũng bất bình. Ngài sẽ làm gì để cởi được oán hận này.

Thiều ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt Huệ. Mắt Huệ sáng quắc, nhưng mắt Thiều tỏa ra màn sương lạnh lẽo thấm sâu:

– Oán hận không thể dễ dàng cởi bỏ trong một ngày, càng không thể cởi bỏ bằng chiến tranh. Dẫu cho vạn quân Tây Sơn tiêu diệt hoàng thành, nhưng oán hận ấy vẫn không nguôi trong các đại gia tộc. Công cuộc bình định khó khăn, không thể củng cố địa vị trong chốc lát, nếu Đại Thanh tung tin Tây Sơn cướp ngôi, dẫn quân thôn tính, ta e rằng với thực lực hiện giờ chẳng thể giữ nổi cơ đồ. Trong nhiều năm nay ta đã thu thập các thế lực sát biên giới Đại Thanh và Đại Việt, cũng biết rõ thế lực nào ngấm ngầm cấu kết với Đại Thanh. Long Nhương tướng quân có thể cùng triều đình bàn đại sự. Ta cũng mong Đoan Nam Vương vì nghiệp lớn của họ Trịnh mà gác lại ân oán cá nhân.

Thiều một lần nữa chắp tay thi lễ với Trịnh Tông và Nguyễn Huệ. Nguyễn Hữu Chỉnh hiểu rằng lúc này chẳng thể can được Nguyễn Huệ, chỉ có thể thuận theo. 

Về nhân vật Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều

Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều (1741 – 1798) nổi tiếng trong lịch sử văn học Việt Nam với bài thơ Nôm “Cung oán ngâm khúc” bày tỏ những nỗi niềm của người cung nữ trong cung cấm. Tuy nhiên, chúng ta thường chỉ biết về Nguyễn Gia Thiều như một nhà thơ đại tài mà gần như không biết đến con người chính trị của ông.

Cuốn tiểu thuyết dã sử Thiên Địa Phong Trần của nhà văn Hà Thủy Nguyên khai thác khía cạnh chính trị của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều với cương vị của một quý tộc, một quan đô úy ở Thăng Long, người được các chúa Trịnh hết mực sủng ái nhưng cũng luôn đề phòng. Với cương vị ấy, sự mâu thuẫn luôn giằng xé Nguyễn Gia Thiều: con người nghệ sĩ, con người chính trị, con người nhân nghĩa, con người thoái ẩn…

Tranh vẽ Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều trong “Thiên Địa Phong Trần”

Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều là quý tộc xuất chúng thuộc gia tộc Nguyễn Gia có gốc tích tại Gia Miêu ngoại trang (nay thuộc Thanh Hóa). Gia tộc Nguyễn Gia vốn là con cháu của Tĩnh Vương Nguyễn Kim, cùng dòng dõi với các chúa Nguyễn tại Đàng Trong.

Trong số các con em quý tộc, Nguyễn Gia Thiều được chúa Trịnh Doanh (cha của Trịnh Sâm) rất yêu mến vì tài hoa xuất chúng, đưa vào phủ chúa để học cùng các con của mình. Sớm bộc lộ thiên bẩm nghệ thuật không chỉ trong âm nhạc, hội họa, thơ ca, mà còn cả kiến trúc nữa. Ông là người thiết kế và tổ chức xây dựng phủ chúa Trịnh và chùa Tiên Tích tại Thăng Long, những di tích này đến nay đều đã bị phá hủy. Các tác phẩm hội họa và âm nhạc đều thất truyền, và những gì còn sót lại chỉ có  “Cung Oán Ngâm Khúc” và một số bài thơ lẻ.

Năm 18 tuổi, ông giữ chức Hiệu úy quản Trung mã tả đội, sau đó thăng dần lên làm chỉ huy Thiêm sự tức Đô chỉ huy sứ, chuyên trách cai quản quân sự tại kinh thành. Qua những ghi chép của dòng họ Nguyễn Gia tại Liễu Ngạn – Thuận Thành – Bắc Ninh, người đời sau còn biết rằng Nguyễn Gia Thiều giỏi các thuật Dịch Lý. Ông tu theo dòng Thiền Lâm Tế.

Năm 1782, ông được thăng làm Tổng binh coi giữ xứ Hưng Hóa – một khu vực phức tạp và thường xuyên đương đầu với các cuộc tấn công của quân Thanh; đồng thời nhận sắc phong Ôn Như Hầu. Đây cũng là khu vực vưa Chiêu Thống Lê Duy Khiêm nương náu trốn khỏi sự truy giết của Tây Sơn và truy bắt của nhà Thanh.

Năm 1786, khi Tây Sơn kéo quân ra Bắc diệt Trịnh, Nguyễn Gia Thiều đưa ra đình lánh đến Hưng Hóa. 1789, Tây Sơn đại thắng, cướp ngôi của nhà Lê, Quang Trung mong muốn thu phục Nguyễn Gia Thiều nhưng ông đã cáo bệnh từ chối.

Cùng xem lại bản lưu sự kiện ra mắt “Thiên địa phong trần”

 

Nhà văn trẻ Hà Thủy Nguyên: “Tiểu thuyết dã sử góp phần hiểu thêm về lịch sử Việt Nam”

(PLVN) - “Giờ đây, viết tiểu thuyết dã sử thực sự như một thứ mốt thời thượng rồi. Mốt này có lẽ ảnh hưởng từ xu hướng tiểu thuyết mạng của nước bạn và kết hợp với tinh thần dân tộc hiện nay đang được đẩy mạnh trên truyền thông. Họ đều ý thức được rằng họ đang góp một phần để kích thích giới trẻ hiểu thêm về lịch sử Việt Nam” - Đó là nhìn nhận của nhà văn trẻ Hà Thủy Nguyên trong

“Thiên địa phong trần” của Hà Thủy Nguyên, Kinh điển hay ko xin bàn sau nhưng xin giới thiệu 1 cuốn tiểu thuyết lịch sử đáng đọc

Khi đọc đến mấy lời phi lộ của tác giả, rằng cảm hứng để viết nên cuốn tiểu thuyết này là bởi đau lòng trước số phận của những quý tộc bất hạnh, xót xa vì những rực rỡ mất mát sau 1 cuộc tao loạn... tôi chợt nhớ tới câu thơ nổi tiếng của Nguyễn Gia Thiều: “giấc Nam Kha khéo bất bình/bừng con mắt dậy thấy mình tay không” và đặc biệt là câu chuyện dã sử về cuộc hồi hương của vua

Phỏng vấn nhà văn Nguyễn Xuân Khánh – Tác giả “Hồ Qúy Ly”, “Mẫu Thượng Ngàn”, “Đội gạo lên chùa”…

Lần đầu gặp nhà văn Xuân Khánh là lúc tôi mới học lớp 12. Tôi thường thấy ông đạp xe trên phố Bà Triệu. Lúc ấy, tôi hay lang thang đọc sách ở Thư viện Hà Nội. Một lần, vì quá thích cuốn tiểu thuyết "Hồ Qúy Ly", tôi đã đánh liều đạp xe đến gần ông để bắt chuyện, ông nói rất ít và rất cẩn trọng, chỉ khuyên một câu mấu chốt là: "Cháu muốn viết tiểu thuyết thì cần quan tâm đến

Một vài cảm nghĩ khi đọc nhanh tiểu thuyết “Thiên địa phong trần” của nhà văn Hà Thủy Nguyên

Viết văn, làm thơ thời nay là một nghề nặng nhọc, bạc bẽo, thu nhập thấp, nguy cơ thân bại danh liệt, không xứng đáng với tài năng và công sức bỏ ra, nhất là những người chọn cho mình con đường viết độc lập, chuyên nghiệp, ít phụ thuộc vào nhà nước nhưng mà như cụ Du đã nói: Đã mang lấy NGHIỆP vào thân thì cũng phải gánh gánh gồng gồng cho nốt kiếp văn nhân . Trước 1945 ( điều kiện tự

Khi lịch sử đi vào tiểu thuyết

(PLVN) - Trong những năm gần đây, tiểu thuyết lịch sử được nhiều cây bút trẻ đeo đuổi, đồng thời cũng đặt ra nhiều câu hỏi về ranh giới giữa hư cấu và lịch sử trong thể loại sáng tác này. Một trong số những tác giả trẻ có bề dày trong sáng tác tiểu thuyết lịch sử, nhà văn Hà Thủy Nguyên cho biết, rằng điểm hay của thể loại này chính là ranh giới mờ giữa thực và hư cấu này. Nhà văn