Home Dịch thuật Dịch thơ Chiêu Quân oán kỳ 1: Thu tịch hoài cảm – Hōjō Ōsho

Chiêu Quân oán kỳ 1: Thu tịch hoài cảm – Hōjō Ōsho

Dưới thềm hoa thu lệ sương
Lại thêm ve ngâm sầu thương
Trăng sáng chiếu lan can
Lạnh xiết bao
Ai nói thân như lá rụng
Còn thoảng một ngọn thu phong
Trơ mình trước điêu tàn
Lòng đứt đoạn

Bản Hán Việt:

Giai hạ thu hoa khấp lộ
Na cánh huệ cô thanh khổ
Minh nguyệt chiếu câu lan
Bất thắng hàn
Thuỳ đạo thân đồng lạc diệp
Hựu cảm thu phong nhất thiếp
Không đối giá thê lương
Đoạn nhân trường

Con đường Viết của tôi (6): Diễn đạt loằng ngoằng và sự suy thoái của tư duy

Các bạn click vào để đọc thêm:  “Con đường viết của tôi”  Walt Whitman nói: “Nghệ thuật của nghệ thuật, niềm vinh quang của sự biểu hiện, ánh thái dương của vẻ đẹp ngôn từ, chính là sự mộc mạc”. Thơ Walt Whitman quả thực là một điển hình cho tiếng lòng được cất lên như nó vốn là. Tôi thích thơ ông chính ở điểm ấy. Nhưng tôi cũng rất thích các tác giả có lối diễn đạt kỳ lạ hoặc những ngôn từ

Phỏng vấn Milan Kundera: Tiếng cười và Lãng quên của một quốc gia

(Bài phỏng vấn của Philip Roth và Milan Kundera vào ngày 30/11/1980) Bài phỏng vấn này được đúc rút từ hai cuộc đối thoại của Philip Roth với Milan Kundera sau khi đọc bản viết tay cuốn “Book of Laughter and Forgetting” Sách Cười và Lãng quên): một cuộc trong khi ông tới thăm Luân Đôn lần đầu, và cuộc kia khi ông lần đầu đến Mỹ. Milan Kundera sống tại Pháp, ông và vợ đã từng sống như một Èmigrès Émigré (Người tị nạn)

Đối thoại với Lý Công Uẩn về kiến tạo

Phạm Thiên Thư có câu thơ: “Rằng xưa có gã từ quan Lên non tìm động hoa vàng ngủ quên” Phạm Duy phổ thành bài hát “Đưa em tìm động hoa vàng”. Đó là giấc mơ lớn nhất đời ta. Ta mơ có một đời sống thanh nhàn, sáng dậy nằm dài ngắm hoa, có rượu ngon vị thanh thoát, có thức ăn mang hương vị tuyệt đỉnh, có những giấc ngủ dài không mộng mị. Nhưng “nhiều khi giấc mơ chỉ là mơ ước”,

Gửi các mẹ: Đọc sách có quan trọng đến thế?

Sáng nay lên mạng, một bức thư thống thiết của một bà mẹ gửi tới đứa con lười đọc sách của mình hiện lên Newsfeed của tôi. Ngay khi click vào đọc, tôi đã biết được bức thư này có thể lâm li bi đát đến cỡ nào. Bởi vì, cứ thỉnh thoảng phong trào cổ vũ văn hóa đọc lại rộ lên những trò thú vị mà có lẽ chỉ Việt Nam mới có. Nào thì chụp ảnh khoe tủ sách, nào thì chạy

Đeo mặt nạ

Đeo mặt nạ Ta là Chúa Vung vẩy tình yêu khắp thế gian Ngôi lời lan man Mặc thế giới tàn   Đeo mặt nạ Ta là Thánh Thẳng tay phán xét loài người Cứu độ hết đời Mặc tim chai sạn   Đeo mặt nạ Ta là Vua Khư khư níu giữ ngai vàng Phận nước hoang mang Hồn ta lang thang   Đeo mặt nạ Ta là Thiên Tài Ôm ấp ảo mộng ngày mai Tài hay là Tai Chỉ còn bi ai