Home Dịch thuật Dịch thơ Chiêu Quân oán kỳ 1: Thu tịch hoài cảm – Hōjō Ōsho

Chiêu Quân oán kỳ 1: Thu tịch hoài cảm – Hōjō Ōsho

Dưới thềm hoa thu lệ sương
Lại thêm ve ngâm sầu thương
Trăng sáng chiếu lan can
Lạnh xiết bao
Ai nói thân như lá rụng
Còn thoảng một ngọn thu phong
Trơ mình trước điêu tàn
Lòng đứt đoạn

Bản Hán Việt:

Giai hạ thu hoa khấp lộ
Na cánh huệ cô thanh khổ
Minh nguyệt chiếu câu lan
Bất thắng hàn
Thuỳ đạo thân đồng lạc diệp
Hựu cảm thu phong nhất thiếp
Không đối giá thê lương
Đoạn nhân trường

Nhớ#2: Biển

Là nơi lửa mặt trời và nước giao hoà… Là nơi tinh tú sa trước mặt… Là đất hung bạo được che giấu bởi bình yên… Là nơi mọi thế lực siêu nhiên tùy nghi phô diễn. Biển không trôi, biển đứng yên và bành trướng, chỉ đời sống trôi về phía nó, trôi về chìm lấp. Biển không nhấn chìm, mọi sinh mạng chỉ đơn giản là cứ đua nhau trở thành một phần của đáy đại dương. Địa ngục có thể sâu trong

Kẻ thù nào cũng có thể là khủng bố

Một trong những thủ đoạn tuyên truyền quen thuộc nhất trong thời chiến chính là biến kẻ thù thành quỷ dữ, những kẻ không chỉ là mối đe dọa với an ninh quốc gia mà còn là hiểm họa trực tiếp tới sinh mạng người dân. Đây không phải là chiêu trò mới. Suốt chiều dài lịch sử, các trung tâm quyền lực châu Âu đã lặp đi lặp lại công thức này: người Hy Lạp cổ vẽ ra hình ảnh về đế chế ở

Tôi vs Kim Dung hay những kỷ niệm về một thời “luyện chưởng”

Năm lớp 3, lần đầu tôi được biết đến tiểu thuyết chương hồi qua “Thủy hử”, “Tam quốc diễn nghĩa”, “Tây du ký”, “Hồng lâu mộng”… Thế giới kỳ vĩ của tiểu thuyết chương hồi đã đánh bật tất cả những cái đau nhè nhẹ của tiểu thuyết Pháp mà tôi mới đọc hồi ấy như “Không gia đình”, “Trà hoa nữ”, “Bá tước Monte Cristo”… Tôi say sưa nhiều năm trong thế giới ấy, đọc đi đọc lại cho tới khi đọc… Kim Dung.

Bài thơ lạc giữa vô cùng

Đã kiệt cùng tâm sự của gió mây Những nẻo đường lui tới Quen bước người Mà hồn này chia biệt Đọng giữa trời Một cơn mưa chưa tắt Và những lời tâm sự chẳng thành câu In vũng nước Đáy thời gian phai nhạt Loang loáng màu quên lãng Ký ức ai người lật trang Mặc dấu vết loang dần ẩm ướt Nét hoa vàng rũ nát Nhàu nhĩ xác thân này Có cơn ngủ nào vừa ập đến Kéo ta lịm xuống mồ

Lốc xoáy quyền lực ở Trung Đông và tình thế mong manh của Việt Nam

Mùa hè năm ngoái, thế giới mà nước ta là một phần nhỏ trong đó, đều đang trong bầu không khí sục sôi của các cuộc chiến. Trong bối cảnh ấy, tôi đã viết một bài phân tích về việc Mỹ chuyển từ “Cách mạng màu” sang “Chiến tranh ủy nhiệm”. Khi đó, trật tự thời cuộc vẫn còn tương đối rõ ràng: Mỹ lùi về phía sau, để các xung đột được tiến hành bởi các lực lượng địa phương, còn mình đóng vai