Home Trên truyền thông Cảm hứng về những tàn tích cổ đại và những nền văn minh đã mất trong “Thiên mã”

Cảm hứng về những tàn tích cổ đại và những nền văn minh đã mất trong “Thiên mã”

Quang cảnh xuất hiện rất nhiều trong “Thiên mã” là những tàn tích cổ đại: đô thành Thebes, đền thờ Apollo, Atlantis, những ngôi đền cổ, những cánh cửa dẫn vào lòng đất… Nhiều người từng hỏi tôi vì sao một cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi lại mang theo nhiều hình ảnh của các nền văn minh đã mất như vậy.

Có lẽ bởi từ rất sớm, tôi đã luôn bị ám ảnh bởi các tàn tích. Tôi không nhìn chúng đơn thuần như những công trình khảo cổ hay dấu vết của lịch sử. Tôi luôn cảm thấy trong những thứ đã bị thời gian bào mòn ấy có một điều gì đó rất gần với tâm thức con người. Một bức tường đá đã khô nứt, một hành lang đổ nát, một pho tượng bị mài mòn gương mặt, một ngôi đền chìm trong im lặng… tất cả những thứ ấy luôn tạo cho tôi cảm giác rằng nhân loại đã từng chạm tới những chiều sâu tinh thần rất lớn, rồi lại đánh mất chúng trong dòng chảy của thời gian.

Vì thế trong “Thiên mã”, các tàn tích không chỉ là bối cảnh cho cuộc phiêu lưu. Chúng là những “dấu vết” dẫn dắt con người đi ra khỏi đời sống tầm thường của hiện tại. Đối với những nhân vật trong truyện, việc khám phá các tàn tích cổ đại cũng giống như hành trình đi tìm một điều gì đó lớn hơn chính mình. Không phải chỉ để tìm kho báu hay bí mật, mà để vượt khỏi sự đơn điệu và khô cằn của cuộc sống thường nhật.

Tôi nghĩ xã hội hiện đại đôi khi khiến con người bị mắc kẹt trong một nhịp sống quá thực dụng. Chúng ta bị bao quanh bởi những con số, mục tiêu, áp lực hiệu quả và thành công. Nhưng sâu bên trong, con người vẫn luôn có nhu cầu chạm tới những bí ẩn lớn hơn đời sống vật chất. Có lẽ vì thế mà trong truyện xuất hiện “ngôi đền của sự tĩnh lặng”.

Tôi rất thích hình ảnh này. Bởi sự “yên tĩnh” của ngôi đền không chỉ là sự yên tĩnh của không gian, mà là sự tĩnh tâm trong tư tưởng. Đó là nơi con người phải đối diện với những hư ảnh của chính mình, với những vòng lặp của tâm thức, với nỗi sợ và sự mắc kẹt bên trong bản thân mình.

Trong “Thiên mã”, hành trình đi vào “tâm trái đất” cũng được xây dựng từ suy nghĩ ấy. Đó không đơn thuần là một không gian địa lý tưởng tượng. Nó là biểu tượng của một trạng thái tâm thức nơi thời gian không còn vận hành như bình thường, nơi mọi thứ cứ lặp lại chính nó nếu con người không thể vượt thoát khỏi những giới hạn tinh thần của mình.

Có lẽ vì thế mà tôi luôn cảm thấy các tàn tích cổ đại rất gần với thế giới nội tâm của con người. Chúng là phần còn sót lại của những nền văn minh đã lụi tàn, nhưng đồng thời cũng là ký ức về những khát vọng tinh thần mà nhân loại từng có.

Khi còn trẻ, trong những năm tìm đọc về thần thoại Hy Lạp, các nền văn minh cổ và đời sống tâm linh Ấn Độ, tôi luôn bị cuốn hút bởi cảm giác rằng con người thời xưa nhìn thế giới như một không gian đầy biểu tượng. Ở đó, mỗi ngôi đền, mỗi mê cung, mỗi cánh cửa đều mang ý nghĩa của một hành trình tinh thần.

Và tôi muốn giữ cảm giác ấy trong “Thiên mã”. Tôi muốn những cuộc phiêu lưu trong cuốn sách không chỉ đưa trẻ em đi qua những vùng đất kỳ lạ, mà còn dẫn các em bước vào thế giới nội tâm của chính mình. Bởi đôi khi, cuộc phiêu lưu lớn nhất của con người không nằm ở việc đi bao xa, mà nằm ở việc chúng ta có đủ can đảm để bước sâu vào tâm hồn mình hay không.

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên

Mượn “Thiên mã” để nói về sáng tạo

Khi nhìn lại “Thiên mã”, tôi nghĩ cuốn sách ấy không chỉ là một cuộc phiêu lưu dành cho các nhân vật, mà còn là cuộc phiêu lưu của tôi trong quá trình sáng tạo. Năm 2009, khi bắt đầu viết “Thiên mã”, tôi vẫn còn khá trẻ, rất ngông cuồng. Dù tôi thích đọc về lý luận và phê bình văn học khá nhiều ở thời điểm đó, tôi vẫn thích để bản thân tránh xa các phương pháp viết quá bài bản hay

Long Điểu truyện – Chương 5: Điểu Kinh

Tin đồn nữ thần Thanh Nguyệt bị Dã Quốc sát hại bay đến Điểu Kinh theo những cánh quạ của Ô Thị. Ngay khi Ô Thị nhận được tin báo rằng Dã Quốc bắt được nữ thần Thanh Nguyệt thì tin tức đã gửi tới cho Điểu vương. Điểu vương là kẻ đa nghi, nên trước tin ấy vẫn giữ vẻ bình lặng. Thậm chí, còn lập tức cho triệu hồi Điểu Thiên Hoàng về cung để mưu tính. Điểu Thiên Hoàng đành để lại

Long Điểu truyện – Chương 4: Phủ Trấn Tây mờ sương

Hoàng Tế Thiên sau khi vứt hết số thuốc bổ mà Vương Minh mua về cho Thái Sơn uống thì hàng ngày đều phải vận công điều khí cho cậu bé. Sinh lực bị tổn thương sao có thể dùng thuốc để chữa trị được. Thuốc chỉ là chữa trị bên ngoài, điều khí mới là cách trị tận gốc. Nhưng hiềm một nỗi, năng lượng của Hoàng Tế Thiên không đủ để trị  cho Thái Sơn. Chàng nguyện học nghề y để chữa bệnh

Bí mật Long Thành – Chương 1: Đứa trẻ cô độc

Tôi sinh ra trong một gia đình quái gở. Về căn bản, tôi thích sự quái gở ấy, nhưng thỉnh thoảng tôi cứ thắc mắc tại sao gia đình tôi không như gia đình người ta. Mẹ tôi chẳng ngồi bên tôi kèm cặp, dậy tôi học như mẹ người ta. Mẹ mặc tôi thích học thì học, không học thì nghỉ. Tôi cũng kệ thôi, không bắt học là sướng rồi. Thỉnh thoảng, khi bị bà ngoại tôi ép buộc, mẹ mới ngồi hướng dẫn tôi

Long Điểu truyện – Chương 17: Bầy sói rừng Bạch Tùng

Rừng Bạch Tùng từ lâu rất lâu rồi được coi là thánh địa của bầy sói. Bầy sói hoang có một quy định truyền đời rằng con sói nào chiếm giữ được địa bàn rừng Bạch Tùng thì sẽ là thống lĩnh của bầy sói trên dãy Đại Sơn. Khi Chúc Thịnh Lai phất cờ khởi nghĩa đã dành nhiều công sức để tìm hiểu về địa thế của khu rừng này bằng cách theo dõi bầy sói. Đa phần đều cho rằng những con