Home Sáng tác mới Chiêu hồn vong bản

Chiêu hồn vong bản

“Ôi ngơ ngác một lũ người vong bản”

(Trích “Bài ca man rợ” – Đinh Hùng)

Ta lạc trần gian thân biệt xứ
Trông vời cố quốc dõi thi từ
Vong thân, vong quốc, vong hồn hận
Tiếng lòng chốn cũ vọng niềm riêng

Ta thuộc về đây ư
Cõi thực?
Nước nhà hư ảo
Kẻ thân xa
Lật tờ thơ nát
Ly hương hát
Một điệu lạc trần: vong bản âm

Hồn hỡi hồn, tha hương trần ai
Có về đây ngưng đọng dựng thi đài
Cho tinh thần chân mỹ
Cho bản thể hiện hình
Cho tâm tình rung động
Cho nước nhà mờ nhạt
Cho tham vọng tan tành
Cho dậy sóng biển xanh
Nhấn chìm cơ đồ ảo

Hồn hỡi hồn, bờ kia là ảo giác
Bám víu điều chi?
Tiếc nuối những gì?
Lời rao giảng nhuốm mùi trần tục
Đua chen nhau mua đất ở thiên đàng
Và hô hào cho lịch sử sang trang
Mà đã quên linh hồn lạc lối
Chỉ xác thân nông nổi
Lải nhải lời ảo giác trên môi

Ta lạc loài giữa bầy lạc lối
Đi dần vào bóng tối
Chiêu một khúc hồn ca
Thế giới vong tình
Nghe chăng nhỉ?

 

Hà Thủy Nguyên

Khúc ca nàng Persephone

*Persephone trong thần thoại Hy Lạp là con gái của nữ thần Demeter và là vợ của thần âm phủ  Hades. Nàng có một nửa thời gian trong một năm ở âm phủ, một nửa thời gian ở trên mặt đất. Người ta nói, khi nàng xuất hiện, đó là lúc mùa xuân đến. Nhưng với tôi, những ngày mùa xuân là những ngày u buồn của nàng, bởi nàng đã bị hiến sinh cho niềm vui của thế gian. Niềm vui của nàng chỉ

Kết thúc

Ta huýt bài ca Ngợi xuân tàn Thôi thì xuân sắc cũng sang trang Có màu trắng muốt mùa nắng nhạt Có héo úa nào Ánh màu mây phương nao Mùi cổ thư phảng phất trần gian Ta giam mình căn phòng trống trải Bên ngoài rời rạc chấn song Mùa xuân chẳng còn ngoài cửa Chỉ hư ảo đầy sân Dấu vết ký ức xa và xa Ta tha hương trong căn phòng quen thuộc Nhớ những ngày chưa qua Phố nhà xỉn màu

Vô thực

Len tơ trời Gió nổi Và tôi cười Trăng rơi Bên hồ Ngắt chùm hoa vào hạ Rã cánh chuồn Mây tuôn Nơi thơ Động cánh chuồn Vuột mất Tứ thơ tàn nắng Cảnh sắc này vô thực Ngày rỗng trôi qua Tôi rỗng trôi qua Tế bào trống không ký ức Cũng trôi qua Định danh này vô thực Hè lọt nắng cơ mê Tôi đợi tôi qua đời Trong cõi trời vô thực Ô kìa trăng trăng trăng Chẳng gì ngoài cõi thức

Tôi đã đi qua giấc mơ

Tôi rã rời giông gió tàn chưa? Ly rượu hơi đã bay xa Chỉ đắng mùi dâu bể Những người xưa hứng giọt mưa này Thấy long lanh ký ức Khoảnh khắc mờ hơi hóa hư không Quanh tôi Nói nói Cười cười Khóc khóc Chơi vơi Tôi chỉ thoáng trôi qua đời Hay đời đã trôi qua tôi Một trái tim khép cửa Một vầng trăng lệ huyết ngân Cũng chìm trong khuất bóng Một vầng dương huy hoàng Cũng một mình tỏa rạng

Cởi mưa

Hè chưa cạn sen thu đà tới Giọt lơi lơi Xiêm áo nhuốm thơ rồi Bạc màu rực rỡ Mặc mưa Sũng mùa xúc cảm Ngơ ngơ như một vần thơ Lạc điệu Tôi vẫn manh áo cũ Con phố cứ đổi màu Muốt trắng một màu hoa không thực Rụng đầy hồ đêm Ccơn gió chẳng êm Len mùi ảo não Người đời trốn cả rồi sao Nơi căn phòng không lỗ Không cánh cửa mở Cửa đâu rồi? Tôi lang thang Đêm đổi