Home Đọc Sách Đọc Nhanh CÔNG CHÚA ĐỒNG XUÂN của nhà văn Trần Thùy Mai – Khi con người không thể chọn được cách ứng xử trong thời loạn

CÔNG CHÚA ĐỒNG XUÂN của nhà văn Trần Thùy Mai – Khi con người không thể chọn được cách ứng xử trong thời loạn

Một cách tình cờ, bộ tiểu thuyết “Từ Dụ” của nhà văn Trần Thùy Mai xuất bản cùng lúc với tập 1 “Thiên Địa Phong Trần” của tôi, và đến nay, khi tôi xuất bản tập 2, thì bà cũng xuất bản “Công Chúa Đồng Xuân”, có thể nói là sự nối dài của “Từ Dụ”. Khi đọc “Công Chúa Đồng Xuân”, tôi có thể hiểu tại sao lại có cơ duyên như thế. Có lẽ số phận đã thúc đẩy để bà và tôi – những nữ nhà văn sống trong một thời kỳ đầy biến động chính trị, xã hội – nhắc về LOẠN. Chúng ta có thể sống ở thời bình, nhưng Loạn Thế lúc nào cũng có thể đe doạ. Điều thú vị là góc nhìn của bà về Loạn khác với tôi, nhưng đều dẫn đến những thông điệp tương tự.
Trần Thùy Mai không chọn một nhân vật tròn trịa sáng ngời trong lịch sử, mà chọn một công chúa phù phiếm có vết nhơ lớn trong lịch sử – Đồng Xuân Công chúa Gia Phúc (Nàng công chúa này dính vào nghi án loạn luân). Nàng công chúa này không hề xuất chúng, bà cũng không nỗ lực tạo nên sự xuất chúng của nàng, mà tiếp cận trực tiếp vào các sắc thái tâm lý bệnh hoạn của công chúa. Đọc những đoạn công chúa Gia Phúc nằm ôm hình nhân nói chuyện hay cào cấu, tôi có cảm giác như đang đọc bệnh án tâm thần của các bệnh nhân nữ trong bệnh viện tâm thần của Freud.
Song hành cùng chứng nhiễu tâm của Gia Phúc là một triều đình nhiễu tâm, một dân tộc cuồng loạn. Trong triều đình, từ vua đến quan, ai cũng tất tả theo các của riêng mình mà chẳng hiểu tại sao. Dân chúng thì cuồng loạn hận thù trong mọi khoảnh khắc, sẵn sàng đập bỏ bất kể ngọc hay sành. Nhiễu tâm và cuồng loạn cứ thế tăng dần theo diễn tiến của truyện. Khi người ta bị cuốn theo bầu không khí này thì chẳng ai có thể tự chủ được tâm trí và hành vi của mình, tất cả chỉ phó mặc cho “con tạo xoay vần” (mượn lời Nguyễn Gia Thiều).
Điều tôi thấy tiếc nhất khi đọc “Công Chúa Đồng Xuân” đó là bà không đi tới tận cùng của những cơn điên loạn này. Có lẽ, đây là giới hạn của phong cách. Kỳ thực, những đoạn miêu tả biến thái tâm lý của Gia Phúc hay cái ác tâm của quân “nghĩa hiệp” được bà viết rất hay. Có lẽ, sự định vị Trần Thùy Mai như một nhà văn nghiêm cẩn, đoan trang trọng suốt cuộc đời văn chương của bà đã giới hạn bà đi đến tận cùng của bút pháp.
Tối qua, tôi đi dự một cuộc gặp mặt bà và nhiều nhà văn, nghệ sĩ, trí thức khác. Tôi ngồi im nghe mọi người bàn về lựa chọn Chiến hay Hoà trong tiểu thuyết của bà, tôi để dành những điều cần nói cho sự kiện ra mắt sách của bà vào 15h00 chiều nay 28/1/2023, tại Phố Sách Hà Nội, và hé lộ một chút trong post này. Tôi muốn nói rằng số phận của Gia Phúc không phải là nền cho lịch sử và các thông điệp “ôn cố tri tân”, mà là cành hoa kiêu kì đài các bị ố tạp và vùi dập rồi vứt chỏng chơ trên nền cảnh lịch sử đẫm máu phủ đầy những tấm áo của người chết đang cố được giặt sạch để khoác lên mình quân khởi nghĩa. Đó là một bức tranh hiện thực đau đớn và quằn quại, nơi chẳng có sự tốt đẹp nào còn có thể tồn tại.

Ảnh chụp đầu xuân Quý Mão cùng Nhà văn Trần Thùy Mai:

Không có mô tả ảnh.

Tiểu thuyết lịch sử cần vượt ra khỏi biên giới Việt Nam (Trả lời phỏng vấn báo Pháp luật Việt Nam)

Là  một người đã chuyên tâm nhiều năm viết tiểu thuyết dã sử, Thủy Nguyên đánh giá thế nào về tiểu thuyết lịch sử hiện tại? Có lẽ chưa bao giờ ở Việt Nam lại có cả một trào lưu viết tiểu thuyết lịch sử vừa phong phú, vừa đa dạng như hiện nay, bao gồm cả những người viết hàn lâm và người viết đại chúng. Và khi đi vào số nhiều, thì tiểu thuyết lịch sử không tránh được những trường hợp chất

“Thiên địa phong trần” của Hà Thủy Nguyên, Kinh điển hay ko xin bàn sau nhưng xin giới thiệu 1 cuốn tiểu thuyết lịch sử đáng đọc

Khi đọc đến mấy lời phi lộ của tác giả, rằng cảm hứng để viết nên cuốn tiểu thuyết này là bởi đau lòng trước số phận của những quý tộc bất hạnh, xót xa vì những rực rỡ mất mát sau 1 cuộc tao loạn... tôi chợt nhớ tới câu thơ nổi tiếng của Nguyễn Gia Thiều: “giấc Nam Kha khéo bất bình/bừng con mắt dậy thấy mình tay không” và đặc biệt là câu chuyện dã sử về cuộc hồi hương của vua

Một vài cảm nghĩ khi đọc nhanh tiểu thuyết “Thiên địa phong trần” của nhà văn Hà Thủy Nguyên

Viết văn, làm thơ thời nay là một nghề nặng nhọc, bạc bẽo, thu nhập thấp, nguy cơ thân bại danh liệt, không xứng đáng với tài năng và công sức bỏ ra, nhất là những người chọn cho mình con đường viết độc lập, chuyên nghiệp, ít phụ thuộc vào nhà nước nhưng mà như cụ Du đã nói: Đã mang lấy NGHIỆP vào thân thì cũng phải gánh gánh gồng gồng cho nốt kiếp văn nhân . Trước 1945 ( điều kiện tự

Nhà văn trẻ Hà Thủy Nguyên: “Tiểu thuyết dã sử góp phần hiểu thêm về lịch sử Việt Nam”

(PLVN) - “Giờ đây, viết tiểu thuyết dã sử thực sự như một thứ mốt thời thượng rồi. Mốt này có lẽ ảnh hưởng từ xu hướng tiểu thuyết mạng của nước bạn và kết hợp với tinh thần dân tộc hiện nay đang được đẩy mạnh trên truyền thông. Họ đều ý thức được rằng họ đang góp một phần để kích thích giới trẻ hiểu thêm về lịch sử Việt Nam” - Đó là nhìn nhận của nhà văn trẻ Hà Thủy Nguyên trong

Tiểu thuyết “Cầm thư quán”

Tiểu thuyết “Cầm thư quán” Tác giả: Hà Thủy Nguyên Thời gian sáng tác: 2005 Số trang:  88 trang Xuất bản lần đầu năm 2008, NXB Phụ Nữ và Nhà sách Kiến Thức ấn hành; tái bản có chỉnh sửa năm 2018, NXB Hội Nhà Văn & Book Hunter ấn hành; hiện đã chuyển nhượng bản thảo cho NXB Phụ Nữ Việt Nam và hiện đang chờ xuất bản.   Tổng quan nội dung: “Cầm thư quán”  là một cuốn tiểu thuyết cổ trang có màu sắc tượng