Home Sáng tác mới Đêm mưa say Omar Khayyam

Đêm mưa say Omar Khayyam

Mưa thơ rơi
Mưa rơi thơ
Í ơi rơi thơ mưa
Chỉ một khúc chơi vơi vừa vọng
Đã qua đời
Chỉ một say cuồng vừa bén
Đã hư vô

Mồ ma trăm muôn giọt tưới
Lịch sử sũng trang viết mới
Bút cùn mòn ghi lại được gì đâu
Phác mãi một màu đã cũ
Nghèo nàn sao
Không gượng muôn vẻ màu tươi
Của thế giới nhiệm màu

Khúc mưa lạc vận
Giữa bản bi hài mệnh số
Hồn ai say buông mưa sũng
Tình ai quyến luyến mà ướt đượm
Mặc mồ ma
Khúc hoan ca mát lộng cuộc phong trần

Hôm nay ta dốc cạn bầu say câu thơ cố nhân vào độ men thời thế
Những ngàn năm nào thế giới đã trôi qua
Những ngàn năm nào đang ngấp nghé (*)
Bện xoắn trong tia rượu đêm mưa rào
Chẳng Thượng Đế nào gõ cửa

Say nhòe mưa thâu trọn thế nhân nhuốm đa sắc lên bảng màu hiện hữu
Hôm nay người cùng ta say trận muôn năm ngây ngất
Để đêm mưa vung vẩy bất tận màu
Nấm mộ xưa cuốn dây nho xanh mướt
Để ngát hương men vương vít
Bước lại qua những bóng tha nhân lạ lạ quen quen (**)

Lại nghìn năm nữa cứ chuyển mình
Phép đo thời gian cũng lặng thinh (***)
Chỉ còn ký ức trong lá thắm
Đợi rượu tưới tràn ắt hiển linh

Hà Thủy Nguyên

*Hình minh họa từ phần minh họa thơ Rubaiyat của Omar Khayyam của himmapaan từ website Live Journal.

Chú thích: Những tứ này lấy từ các bài thơ trong tập “Đến như nước chảy, đi tựa gió phiêu – Thơ Rubaiyat” của Omar Khayyam, do tôi dịch.

(*)Kìa! Người dấu yêu ơi, hãy rót đầy
Bận lòng gì quá khứ với mai đây
Ngày Mai ư? – Vì đâu, Mai có lẽ
Chỉ là Bảy ngàn năm Quá Khứ này.

(**) Hai bài tứ tuyệt của Omar Khayyam được xếp cạnh nhau tạo thành một mạch thơ say đắm:

Nào, đời phai nhạt xin Rượu tràn
Thân này gột sạch lúc phận tàn
Xin bọc chôn tôi trong Lá thắm
Bên Vườn đừng hiu quạnh thế gian.

Tro tàn vùi sâu ôi cạm bẫy
Tầng Không hương Rượu sẽ xa bay
Tín đồ lạc bước nào qua đó
Vấn vít hồn mơ cũng nào hay

(***)Người đời nói: “Ôi chao, biết nhờ phép Tính nào
Để đo Năm qua đi thật chính xác” – Không đâu!
Chỉ có thể đừng cố lần mò theo Lịch nữa
Ngày Mai chưa sinh còn Hôm qua Chết từ lâu.

Lời tử sĩ

U u u u Âm thầm một giọt khóc mù giời mưa giăng Tôi đã ngồi đây… lặng u u u u oán hồn kêu trước ngõ dậm bước vô thanh lướt u u u u khều sợi tóc nhặt sợi tuyệt vọng quấn mồ áo rách đời toang mưa giăng giờ mù mịt u u u u ám thoảng góc hồn nước non khuất lấp đắp hòn mồ ma u u u u Thế nhân tù… chật hẹp góc quan tài mủn mối Nước

Giấc mưa

Gối giấc mưa trưa buồn rỉ rả Tóc mây vương vấn ướt sơn hà Vén dải mành thưa soi thế sự Bụi mờ đã tắt dưới mây mưa Hôm nay ta đã buồn chưa nhỉ? Lẽ đời đã dịu góc thành xưa Có tờ thơ cũ nhàu bên gối Những lời vơ vẩn tựa mây mờ Thế sự giờ đây không thơ nữa Có ta nằm đếm giọt mưa trưa Có hơi sấm động vằn vô vọng Có tòa thành cũ đã quên mình Tôi

Sợi Yêu

Xao… Một cơn gió Huyết dụ mấy lời yêu Có buổi chiều vừa qua ngõ cô liêu xiêu xiêu trời nghiêng đất đổ Bóng tình vơ vất Rụng Bên mồ Xao Làn tóc lạnh Mướt mây thanh âm nhịp không không sắc sắc mông mông lung lung thung thăng phố vào vận cuối Ai vuốt sũng chuông chùa tụng Tro tàn bay nét phác nhạt lời này Kinh chiêu hồn lặng Ai rõ bước ra mà Thời không tha hương lạc bước dặm trường Hoa

Còn lại

Đánh dấu một chút vàng trong nắng Đánh dấu một chút buồn trong mưa Đánh dấu một nốt trầm trong bản thanh âm rộn rã…   Đôi cánh đã xa bay rồi Chỉ tôi còn ở lại Mỗi bước theo vết dấu lông chim Ôi gió đã cuốn trôi tự kiếp nào?   Nắng tắt Mưa ngừng Mọi thanh âm im bặt Một tiếng “suỵt” khẽ khàng Hồi ức vô thanh nhỏ giọt Thiên đường xé toạc thành những đám mây   Những phim đàn

Ướp mưa

Ta ướp mưa Uá bóng mây rụng Đêm rơi không tiếng Ta khát hơi mưa Mưa phiếu diễu men Khơi buồn len len Phím đàn không tiếng Ta khát sầu Sầu vương thơ hoàn mĩ Sầu rót cạn tinh hoa Sầu đong mắt mùa yêu Sầu rơi rơi Mưa ơi Ái ân trời nghiêng đất vỡ Khát sầu, sầu khát ta chăng? Khát mưa, mưa nhớ ta chăng? Chạm tận cùng Ta nhớ Ta nhớ ta cô độc Say mưa sầu Say điệu đêm Lả