Sợi Yêu

Xao…
Một cơn gió
Huyết dụ mấy lời yêu
Có buổi chiều vừa qua ngõ cô liêu xiêu xiêu trời nghiêng đất đổ
Bóng tình vơ vất
Rụng
Bên mồ

Xao
Làn tóc lạnh
Mướt mây thanh âm nhịp không không sắc sắc mông mông lung lung thung thăng phố vào vận cuối
Ai vuốt sũng chuông chùa tụng
Tro tàn bay nét phác nhạt lời này
Kinh chiêu hồn lặng
Ai rõ bước ra mà

Thời không tha hương lạc bước dặm trường
Hoa bốn phương rộ mùi ly biệt
Đắm đuối này…ôi đắm đuối này vừa kiệt
Viễn ảnh nào, ta đó, máu thịt này ư…mảnh vụn hồn ư…cõi giới nào
Ngưng dăm khắc con đường xa ngái
Gập ghềnh mây lẩn gót trần ai

Lao xao đưa đẩy góc mộ bao kẻ đoái hoài
Là ta đó tự muôn năm về cũ
Là ta đó kẹt sâu trong huyết dụ
Những oán than chôn chặt hằng hà sa số kỷ rồi
Là ta đó giăng giăng mây tóc đổ
Lạnh cõi ta chiều trong ngõ liêu xiêu
Một bóng ma
Lại bóng ma
Ma…mộng ấy mà…

Vu vơ hoa vào độ
Mà lòng đã thờ ơ…thơ một chiều huyết dụ…đời trôi ơ thờ bóng mộ xa
Tình hiện hồn vương tóc lạnh
Tuyết băng sương phủ bạc sợi ưu phiền

Chuông nghiêng ngả ngõ chiều
Lò hóa lửa vừa thiêu
Nỗi niềm màu huyết dụ
Rớt bên đời sợi yêu

Hà Thủy Nguyên

Chói

Trong chói lòa Kính vạn hoa Lộn vèo mòng mòng xoay chuyển Ta trốn vào bóng tối Không đầu không cuối Buông trôi Sân khấu đời chóng mặt những cơn say hoa huyễn trập trùng khởi lên khởi xuống Màn đời căng ngóng mãi nào hạ xuống bao giờ Chói lói đèn đời huy hoàng Mùa Diễn! Diễn! Diễn! Diễnnnn!!! Tên hề điên loạn! Dây nhợ rối bù! Anh hùng lướt khướt lối lạc đường về Mỹ nhân trôi dạt suối cạn sỏi khô hoa

Lời tử sĩ

U u u u Âm thầm một giọt khóc mù giời mưa giăng Tôi đã ngồi đây… lặng u u u u oán hồn kêu trước ngõ dậm bước vô thanh lướt u u u u khều sợi tóc nhặt sợi tuyệt vọng quấn mồ áo rách đời toang mưa giăng giờ mù mịt u u u u ám thoảng góc hồn nước non khuất lấp đắp hòn mồ ma u u u u Thế nhân tù… chật hẹp góc quan tài mủn mối Nước

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa Sầm sập bóng Thời gian sắp sửa luân hồi tiếng người thưa tiếng đời lạc giọng Và tiếng Tôi Ra rả Lời vụn vặt rụng tả tơi với bao người đã lạc giọng trong đời Im lìm mưa xuyên thời gian đầu trần hứng giọt nước phong trần thoảng giọng cung thương câu hát kinh kỳ xưa cũ vọng từ câu chữ chưa dứt dòng tự sự tôi dở dang tôi đã thôi rồi tâm sự ngàn xưa và ngàn

Vỡ

Sắp ngày mai rồi Chẳng còn gì dù một vết hư vô Đô thành tối Hồn dạt trôi Chẳng cửa ô nào giữ nổi Ly tình ái loãng chiều nay còn hơi hám Chỉ nôn nao chẳng say trọn giấc ngủ hờ Mây mỏi xác lê lết bầu u ám Trăng bạc màu thai nghén những cuồng điên Của những cơn chết triền miên Chôn chặt Bóng ma này, Sao im bặt Dưới chân người Cơn chết lún sâu rồi Và âm u cũng vừa

Ủ men thơ

Ta vuốt một chùm thơ đã cũ Trên cây đời tàn úa suốt thiên niên Ai kẻ vãng lai mùa quá khứ Mang về đây trọn vẹn cả màu thơ   Lạc bước nơi u ngục Đếm lá rụng lá tàn Ép chùm thơ quá khứ Cho lên men thời gian Hơi men say thế giới Cho thế giới quên buồn Cho buồn vương u ngục Cho ngục quên cơn điên   Ai thương kẻ điên nơi đáy ngục Hận nhân tình nên hồn loạn