Home Sáng tác mới Đêm mưa say Omar Khayyam

Đêm mưa say Omar Khayyam

Mưa thơ rơi
Mưa rơi thơ
Í ơi rơi thơ mưa
Chỉ một khúc chơi vơi vừa vọng
Đã qua đời
Chỉ một say cuồng vừa bén
Đã hư vô

Mồ ma trăm muôn giọt tưới
Lịch sử sũng trang viết mới
Bút cùn mòn ghi lại được gì đâu
Phác mãi một màu đã cũ
Nghèo nàn sao
Không gượng muôn vẻ màu tươi
Của thế giới nhiệm màu

Khúc mưa lạc vận
Giữa bản bi hài mệnh số
Hồn ai say buông mưa sũng
Tình ai quyến luyến mà ướt đượm
Mặc mồ ma
Khúc hoan ca mát lộng cuộc phong trần

Hôm nay ta dốc cạn bầu say câu thơ cố nhân vào độ men thời thế
Những ngàn năm nào thế giới đã trôi qua
Những ngàn năm nào đang ngấp nghé (*)
Bện xoắn trong tia rượu đêm mưa rào
Chẳng Thượng Đế nào gõ cửa

Say nhòe mưa thâu trọn thế nhân nhuốm đa sắc lên bảng màu hiện hữu
Hôm nay người cùng ta say trận muôn năm ngây ngất
Để đêm mưa vung vẩy bất tận màu
Nấm mộ xưa cuốn dây nho xanh mướt
Để ngát hương men vương vít
Bước lại qua những bóng tha nhân lạ lạ quen quen (**)

Lại nghìn năm nữa cứ chuyển mình
Phép đo thời gian cũng lặng thinh (***)
Chỉ còn ký ức trong lá thắm
Đợi rượu tưới tràn ắt hiển linh

Hà Thủy Nguyên

*Hình minh họa từ phần minh họa thơ Rubaiyat của Omar Khayyam của himmapaan từ website Live Journal.

Chú thích: Những tứ này lấy từ các bài thơ trong tập “Đến như nước chảy, đi tựa gió phiêu – Thơ Rubaiyat” của Omar Khayyam, do tôi dịch.

(*)Kìa! Người dấu yêu ơi, hãy rót đầy
Bận lòng gì quá khứ với mai đây
Ngày Mai ư? – Vì đâu, Mai có lẽ
Chỉ là Bảy ngàn năm Quá Khứ này.

(**) Hai bài tứ tuyệt của Omar Khayyam được xếp cạnh nhau tạo thành một mạch thơ say đắm:

Nào, đời phai nhạt xin Rượu tràn
Thân này gột sạch lúc phận tàn
Xin bọc chôn tôi trong Lá thắm
Bên Vườn đừng hiu quạnh thế gian.

Tro tàn vùi sâu ôi cạm bẫy
Tầng Không hương Rượu sẽ xa bay
Tín đồ lạc bước nào qua đó
Vấn vít hồn mơ cũng nào hay

(***)Người đời nói: “Ôi chao, biết nhờ phép Tính nào
Để đo Năm qua đi thật chính xác” – Không đâu!
Chỉ có thể đừng cố lần mò theo Lịch nữa
Ngày Mai chưa sinh còn Hôm qua Chết từ lâu.

Bóng mơ

Trầm miên mưa phủ rũ mây Bước ma đi vết phủ đầy Đìu hiu gió U u Ngón dài luồn vai ai Tóc lả lơi hàng quán Màn kính mờ Sương mơ Thân này đã nhạt rượu chưa Mà mưa vương đầy hồn úa Thần này đã tỉnh mơ chưa Mà mây giăng khắp thơ rồi Bước mùa trôi vội vã Thanh xuân vuột tay rơi Sợi buồn một vệt phác Trong bóng tóc ai soi Hà Thủy Nguyên Tỉnh giấc mà như chưa tỉnh

Mưa cuối ngõ

Mảnh tự sự Vương Vắt ngang sáu cõi Hây hây phùn mưa cuối ngõ đổ thênh thang Mảng màu vá víu thời gian Ấy ai nâng mảnh áo cơ hàn Góc thành nam chí sĩ gẩy điệu đàn Ướt Sách không nhàu chữ chéo chồng cố sự Mưa không phập phồng bong bóng phù thế Gót chân ai Không tiếng Dắt những đoàn oán than Hôm nay ngày vẫn chưa tàn Mộng mị lạc chốn nao chưa cập bến trần gian man mác giọt trời

Giấc mưa

Gối giấc mưa trưa buồn rỉ rả Tóc mây vương vấn ướt sơn hà Vén dải mành thưa soi thế sự Bụi mờ đã tắt dưới mây mưa Hôm nay ta đã buồn chưa nhỉ? Lẽ đời đã dịu góc thành xưa Có tờ thơ cũ nhàu bên gối Những lời vơ vẩn tựa mây mờ Thế sự giờ đây không thơ nữa Có ta nằm đếm giọt mưa trưa Có hơi sấm động vằn vô vọng Có tòa thành cũ đã quên mình Tôi

Đắm mưa

Thôi đã hết mơ rồi Mưa chưa dứt, mưa ơi Tình vẫn động, tình ơi Sợi tơ trời lơi lơi…   Thôi đã hết mơ rồi Đôi cánh tình đã khép Lẳng lặng nhìn đời trôi Mưa rơi rơi, chưa dứt   Ta lang thang trong mơ Mơ lang thang trong đời Đời lận đận dưới mưa Mưa lận đận nên thơ   Đắm mình, căn phòng trống Mơn man vuốt tơ tình Thơ rơi rơi là mưa Thơ lơi lơi là mơ   Người

Requiem Mưa

Mưa Rải gam đêm Là Vô Tận Ta Đếm thời trôi Là Hư Vô Yêu Khẽ dần buông Là Quá Khứ Mây rơi kìa Mưa bay Hà Nội chẳng ai hay điệu ả đào vẳng đêm vắng lặng Í ơi lơi lả cợt cười Vọng Lòng đất nảy mưa rơi Giai nhân đã thõng một đời Thành phố cũ mòn hồn mặc khách Gốc cây khô trơ trọi Rạch nét sầu lên mưa Trắng mấy vần thơ ủ dột Xì xào tục khách Ai mất