Home Sáng tác mới Gặp lại mình trong câu hát cũ

Gặp lại mình trong câu hát cũ

Ta gặp lại mình
câu hát cũ
đứt rời
lời nhớ lời quên
thanh âm vỡ
ngân nga lạc điệu
Chẳng dám hát lên
một quãng
đã quên mình

Câu thơ hôm nay rời rạc bóng người qua
và bóng ta lỡ rớt rơi đầu ngõ
lạc giữa ma đi
quên cả níu về

Giữa giấc mê
nhân thế xẹt sao rơi
mây khói cuộn
bóng hồn trôi lạc hướng
chút thờ ơ
vương lại một câu thơ

Câu hát cũ
bặt âm
đã quên lời
cõi hồn ta
khuyết mất rồi
người ơi

Hà Thủy Nguyên

serenade hoang

chiều buồn tôi ư lơ thơ góc tường kín mùi nắng gió trườn vệt loang nứt xước thời gian oang oang địa chấn mây lồng lộng pháo loạn tầng không những hồn điên loạn nhảy múa trượt dài con chữ mộng huyễn cuồng là cuồng điên cuồng say cơn thú dữ cuồng là cuồng điên cơn đói khát tinh thần những van nài chẳng đáp thét thét gào tuyệt vọng bốn bề xa rủ rỉ ác tâm rù rì lời lời luồn kẽ hồn xúi

Sợi Yêu

Xao… Một cơn gió Huyết dụ mấy lời yêu Có buổi chiều vừa qua ngõ cô liêu xiêu xiêu trời nghiêng đất đổ Bóng tình vơ vất Rụng Bên mồ Xao Làn tóc lạnh Mướt mây thanh âm nhịp không không sắc sắc mông mông lung lung thung thăng phố vào vận cuối Ai vuốt sũng chuông chùa tụng Tro tàn bay nét phác nhạt lời này Kinh chiêu hồn lặng Ai rõ bước ra mà Thời không tha hương lạc bước dặm trường Hoa

Lời của một nhà thơ chết

Này tôi Tiếng pha lê Vụn vỡ Hồn trượt dài trong lồng ngực lạnh băng Vần thơ tôi Người xưa nào còn ghé Tiếng thời gian Loạt soạt cũng xa dần Gối lên tóc đã xơ xác đợi chờ Thịt da mòn đơn độc ủ men thơ Và máu cũng kiệt khô lời tình tự Cố nhân đâu Ai khóc tôi rũ nhàu Cõi thơ tôi đã bao người lai vãng Rồi cũng đi Như xóm trọ quán hàng Và tôi vẫn nằm im trong

Bài thơ lạc giữa vô cùng

Đã kiệt cùng tâm sự của gió mây Những nẻo đường lui tới Quen bước người Mà hồn này chia biệt Đọng giữa trời Một cơn mưa chưa tắt Và những lời tâm sự chẳng thành câu In vũng nước Đáy thời gian phai nhạt Loang loáng màu quên lãng Ký ức ai người lật trang Mặc dấu vết loang dần ẩm ướt Nét hoa vàng rũ nát Nhàu nhĩ xác thân này Có cơn ngủ nào vừa ập đến Kéo ta lịm xuống mồ

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa Sầm sập bóng Thời gian sắp sửa luân hồi tiếng người thưa tiếng đời lạc giọng Và tiếng Tôi Ra rả Lời vụn vặt rụng tả tơi với bao người đã lạc giọng trong đời Im lìm mưa xuyên thời gian đầu trần hứng giọt nước phong trần thoảng giọng cung thương câu hát kinh kỳ xưa cũ vọng từ câu chữ chưa dứt dòng tự sự tôi dở dang tôi đã thôi rồi tâm sự ngàn xưa và ngàn