Mất

Lặng
Náu mình đêm ca dao
Í ơi dải lụa đào
Phơ phất
Phiên chợ chiều ký ức tan hoang

Bóng em bóng anh loáng thoáng
Cơn mơ thôn dã
Chẳng bao giờ
thôi chẳng bao giờ nữa
Phôi pha…
Đã chôn vùi dưới con đường tít tắp
Bất tận tham lam
Đông đặc nặng bá quyền

Con chuồn chuồn gãy cánh
Lộn cổ xuống ao
Gặp cánh cò lạc nhịp
Ao xưa
Còn đâu
Những chiều bâng khuâng nỗi nhớ
Lạc đâu tiếng vịt kêu chiều

Anh và em thung thăng vào mơ nhỉ
Điệu ca dao quân tử dùng dằng
Buồn trông mây nước đổi màu
Mây ơi nước hỡi lạc nhau cõi nào
Thị thành mờ vết trăng sao
Nhện còn vương vấn biết bao nhiêu tình

Hà Thủy Nguyên

Phúc âm mưa

Héo khô đất trời đại mạc Với tay tìm hư ảnh Đào Nguyên Than ôi… Hư ảnh tiếp kề hư ảnh Trái tim cạn kiệt sầu bi Độc tố chốn thiên đường Hư ảnh hỉ lạc Hư ảnh ánh dương xuân Mưa… Mưa… Tan chảy… Thấm môi… Ứa tàn lệ… Sầu… Bi… Một kiếp phù du thôi cũng đành dấn bước Than ôi… Mưa không nhuốm màu hư ảnh Mưa… Sợi dây… Nối liền… Thực tại… Chạm ướt lạnh… Tỉnh giấc mộng dài chốn vĩnh

Bừng tỉnh

Tôi bừng tỉnh sau miên man trường dạ Gió rung trời Bom lạc giữa tầng xa Tiếng thét gào Hồn oán cõi tha ma Cơn đói quặn chút nhân tình rơi rớt Cóng…giấc sâu Lạnh mưa…hiên vỡ vỡ Giọt giọt đau Chẳng còn thấy u sầu Âm ỉ mầm cơn hận len vào mộng kiếp sau Những phận người đau đáu nguyện cầu chút bình dị đời trôi mà nào ai hồi đáp Thơ bất chợt…gào bên giường ấm êm lay lay giá buốt Lạc

Đắm mưa

Thôi đã hết mơ rồi Mưa chưa dứt, mưa ơi Tình vẫn động, tình ơi Sợi tơ trời lơi lơi…   Thôi đã hết mơ rồi Đôi cánh tình đã khép Lẳng lặng nhìn đời trôi Mưa rơi rơi, chưa dứt   Ta lang thang trong mơ Mơ lang thang trong đời Đời lận đận dưới mưa Mưa lận đận nên thơ   Đắm mình, căn phòng trống Mơn man vuốt tơ tình Thơ rơi rơi là mưa Thơ lơi lơi là mơ   Người

Đêm mưa say Omar Khayyam

Mưa thơ rơi Mưa rơi thơ Í ơi rơi thơ mưa Chỉ một khúc chơi vơi vừa vọng Đã qua đời Chỉ một say cuồng vừa bén Đã hư vô Mồ ma trăm muôn giọt tưới Lịch sử sũng trang viết mới Bút cùn mòn ghi lại được gì đâu Phác mãi một màu đã cũ Nghèo nàn sao Không gượng muôn vẻ màu tươi Của thế giới nhiệm màu Khúc mưa lạc vận Giữa bản bi hài mệnh số Hồn ai say buông mưa

Trường ca mây

I- Mây ầm ào vạn trượng khơi xa Ta thức dậy lòng hải hồ chôn chặt Những anh hùng gác lại cung kiếm cũ Cũng về đây vờn múa thức mây lồng và thời gian chao đảo nhịp thần ca Giữa ta bà   In bóng thời trôi trập trùng muôn vận kiếp Nghiệp tang bồng nghiêng bầu trút rượu say Đêm mưa gió đã thành cơn chưa nhỉ Hay một thoáng phù du chưa ướt cuộc sơn hà Chỉ tiếng mây gầm đêm nay