Home Sáng tác mới Bừng tỉnh

Bừng tỉnh

Tôi bừng tỉnh sau miên man trường dạ
Gió rung trời
Bom lạc giữa tầng xa
Tiếng thét gào
Hồn oán cõi tha ma
Cơn đói quặn chút nhân tình rơi rớt

Cóng…giấc sâu
Lạnh mưa…hiên vỡ vỡ
Giọt giọt đau
Chẳng còn thấy u sầu
Âm ỉ mầm cơn hận
len vào mộng kiếp sau
Những phận người đau đáu
nguyện cầu
chút bình dị đời trôi
mà nào ai hồi đáp

Thơ bất chợt…gào
bên giường ấm êm lay lay giá buốt
Lạc lối hiện sinh ư…chỉ mộng nhỏ miên trường
chui rúc cùng bao kẻ đớn hèn khom lưng
ngỡ mình cao quý
Khoanh chân trầm hương Thiền giới ư…hão huyền thay một cơn ảo giác
đóng băng nhân cách
xá lị cặn thừa
một kiếp người khuyết tật nhân sinh

Gào…gào…gào…
Giật bàn tay ve vuốt
khỏi đắm đuối yêu đương
đêm miên trường
chưa từng kết thúc

Dằng dặc hồn đi xa thăm thẳm
mộng mơ gì
hay chong mắt đợi
một mai…

Hà Thủy Nguyên

Những bức thư dang dở

Mảnh vỡ tôi vạ vật những đâu đâu Những vướng víu của kiếp người chật hẹp Mà thoáng chốc tôi đã đi hết kiếp Vẫn với tay quờ quạng chẳng gặp tôi Ở một kiếp xa xôi vụn vỡ Tôi chạm nhẹ mảnh thư tiền kiếp Những hồn đau cố gắn lấy phận người Những vết thủng gỉ hoen màu ký ức Bút đã đưa có ngưng chẳng thành lời Có bóng hình phảng phất giữa trang thư Khâu chặt đớn đau rớm máu mỉm

Ướp mưa

Ta ướp mưa Uá bóng mây rụng Đêm rơi không tiếng Ta khát hơi mưa Mưa phiếu diễu men Khơi buồn len len Phím đàn không tiếng Ta khát sầu Sầu vương thơ hoàn mĩ Sầu rót cạn tinh hoa Sầu đong mắt mùa yêu Sầu rơi rơi Mưa ơi Ái ân trời nghiêng đất vỡ Khát sầu, sầu khát ta chăng? Khát mưa, mưa nhớ ta chăng? Chạm tận cùng Ta nhớ Ta nhớ ta cô độc Say mưa sầu Say điệu đêm Lả

Phúc âm mưa

Héo khô đất trời đại mạc Với tay tìm hư ảnh Đào Nguyên Than ôi… Hư ảnh tiếp kề hư ảnh Trái tim cạn kiệt sầu bi Độc tố chốn thiên đường Hư ảnh hỉ lạc Hư ảnh ánh dương xuân Mưa… Mưa… Tan chảy… Thấm môi… Ứa tàn lệ… Sầu… Bi… Một kiếp phù du thôi cũng đành dấn bước Than ôi… Mưa không nhuốm màu hư ảnh Mưa… Sợi dây… Nối liền… Thực tại… Chạm ướt lạnh… Tỉnh giấc mộng dài chốn vĩnh

Túy ngạo sa trường

Lan mưa đêm chiếu ánh tịch liêu vất vưởng gió chạy đùa gót tuấn mã chinh thiên hạ Vẩy lời lời thơ kết vận mây giăng sắc cố nhân hội tụ giáp trụ mùa bão táp mưa sa Gầm cơn sấm động mé thành vong chuyển hồn rung thần bạt vía quỷ tan hoang Di mệnh số tinh cầu xoay biến loạn điệu vào nhịp mới lênh láng thời cơ tràn mấy cuộc mơ qua Lất ngất men say cười không tiếng ngắm đời trôi

Gieo lá

Ta bước đi ký ức Mộng vô hồi đêm trăng Ta gieo mưa ký ức Vọng tình điên cung trăng   Gieo một cuộc tang thương Còn lại gì thế giới Ta còn trăng trăng thôi Ký ức đọng trên môi Huýt điệu dài ma mị Huýt Ký ức nào chưa tới Lang thang nơi bể dâu Thời gian trôi và chảy Phù sa đắp mộ rầu   Ai ơi xếp lá đợi thu gieo Hứng thơ tuôn ra những nhiệm màu Ta gieo thế