Home Sáng tác mới Nằm xem sao rụng

Nằm xem sao rụng

Tôi sẽ đi đâu bên ngoài thế giới

Vô biên quá ngàn vũ trụ xoay vần

Bản đồ sao đã đốt

Tới tận đâu cho gột sạch cơn điên

 

Tôi là “hoàng đế của vũ trụ vô biên”

Nhưng chẳng thể mỉm cười qua vận số

Dòng định mệnh xoay vòng không điểm đến

Tôi mơ màng nghiền ngẫm vệt sao sa

 

Hôm nay tôi quá bao la

Dải tinh tú lốm đốm màu cảm xúc

Có một tôi ẩn mình phòng vắng

Bật cười khúc khích

Ô kìa bóng thời gian

Phản chiếu vô biên

Nơi những kẻ điên

Chỉ là con rối của vô hình vô ảnh

 

Khoảnh khắc này ôi mong manh

Tôi đang mơ ôi thế giới chưa thành

Bóng tôi phản chiếu ngàn thế giới

Tôi đọc tôi mà thấu rõ cõi đời

Nhìn kìa chiếc lá đã rụng rồi

Vũ trụ lướt qua tôi không tiếng nói

Tôi từ biệt những bóng hình vĩ đại

Để trọn vẹn là tôi, căn phòng kín mênh mông

 

Đêm nay sao có rụng không?

 

Hà Thủy Nguyên

Xuân ca

Ta ca vài điệu cũ Cô độc bỗng lên ngôi Thế gian lăn xuống dốc Giọng cao vút lên mây   Ca một chiều xuân hoa rụng rụng Cố nhân nào còn tiếc nhớ cố nhân Thư nào gửi về chân trời vắng lặng Bước trầm luân Hài rách Xước chân trần   Ca đêm nao độc thoại với riêng đêm Tay ve vuốt bờ vai trần lạnh lẽo Giọng ai oán hồn trở về mọi nẻo Phố lang thang Đèn nhạt Lá tả tơi

Ru mặt trời

Ru mặt trời Mặt trời ơi Ngủ ngủ thôi Buông tay lơi nắng Lơi ngự trị trần ai Bằng niềm vui giả dối Ta cần một chút buồn tê tái Lẩn sương mây Lô xô lạnh lẽo sóng hồ Nắng kia ơi Xin lịm tắt Lịm Im Chìm đáy   Ta lang thang lang thang Lê bước chân con đường cũ Nụ cười mau tan Rượu buồn không cạn Ngửa tay xin một chút đau thương Người đời ơi Người đời ơi Có rủ lòng…

Lọt…

Chẳng thế giới nào hồn ta lọtHẹp quá ai ơi mấy cõi đờiUốn éo vo viên dòng ý thứcGò chật thân trần một cuộc chơi Khe trời ai rạch mà đỏ rướmNứt toác vầng mây ố buồn loangCó thành núi cũ vừa nát bấySơn hà vắng lặng cũng vừa hoang Âm hồn rỉ rả chân núi vọngHồng đăng dẫn lối vết quỷ trôiMỉm cười nhịp tịnh hồn sông núiBung vỡ phàm thân dứt cuộc chơi Vô vàn thế giới dần huyễn ảoNới rộng mênh mông

Vũ trụ thơ

  Bóng tạt ngangKý ức mập mờRỏ chút thơ một cơn ngẩn ngơ nghe bước đời đi mãi chẳng qua chặng đường xa Một khúc thơTriệu hồi bóng mờ vết dấu tang thươngNày thi sĩChớp hàng miVà nghe chạm lên thanh âm thật khẽ Nhòa bầy ma lẩm cẩm đói một trận bayĐói một khắc nghiêng nghiêng thế giới sayĐói cơn nứng tình loạn dụcRồi cũng nhòa dần trang giấyTrắng tinh khôiHận cũng tan rồiKim Thủy Mộc Hỏa Thổ rồi TảNghiêng nghiêng ngả ngả khói

Lễ bái xuân

Mây mẩy mầm trăng nhúSữa trời đượm mây giăngThiều ca vừa chuyển khúcSóng thiên hà ngân loang Cựa quậy giọt tìnhVừng dương nhấp nhôBén hơiTÌNH đọng Bốn bề tinh cầu khua loạnRập rình Em vừa nẩyAnh vừa mênh mông Xịch động tầng khôngÁi ân nhịp này say mộngMuôn trùng thế giới váng tâm tưLuân hồi chuyển bước nào định trướcNhịp mới chân tâm trót dẫm hờ Hà Thủy Nguyên *Viết khi xem "The Rite of Spring" của Igor Stravinski "The Rite of Spring" (Le Sacre