Home Sáng tác mới Người kể chuyện buồn

Người kể chuyện buồn

Ai bảo sinh ra làm kiếp ôm chân thần Venus

Hỡi anh chàng ra vẻ phớt buồn đau…

(Gío đầu ô – Chu Hoạch)

 

… Tiếng guitar lững thững dạo chơi qua những quãng tâm trạng… Tiếng réo rắt như dao đâm vào tim. Tiếng mơn man xoa dịu những cơn dằn vặt dày vò tâm trí ta. Từ lúc nào ly cà phê đã gắn liền với thứ âm nhạc lãng du ấy.

… Ngồi ở góc khuất của một quán guitar café, trước mắt là những người câm lặng, đờ đẫn… say đắm chìm trong tiếng nhạc. Tiếng guitar dẫn dụ hồn ta ra giữa một thảo nguyên mênh mông đầy nắng và gió, xanh mướt cỏ non… Nơi ấy, ta như một con Nhân Mã tung vó bay trong tự do… Rồi tiếng guitar lại dẫn ta về một góc phố Hà Nội, một quán trà đá đêm với ngọn đèn dầu khuya tù mù. Nơi ấy, ta hòa vào đám người đêm lưu lạc ngóng đợi ánh sáng mặt trời… Khắc khoải… Khắc khoải… Một tiếng rao đêm đánh thức ta… Ta đi theo vào một ngõ nhỏ vắng quanh co… Nơi ấy, tiếng guitar cũng quanh quất, u buồn.

… Dân nghiền guitar không ai mà không nhớ tới bộ phim về anh chàng sát thủ chơi guitar. Sau những phút tàn sát, anh ta lại quay về vói cây đàn guitar, tự tình trong cô đơn và khao khát tự do… Bóng dáng của những guitarist trong lúc “phiêu” thường gợi cho ta cái cảm giác cô độc như vậy. Một anh chàng lãng tử, khoác cây guitar đi lang thang một mình… Anh ta lúc nào cũng cười… cười vì tự do và cô độc. Một bi kịch không hiểu nên cười hay nên khóc. Loài người biết hang ngàn năm nay chạy đi tìm tự do, khao khát tự do… mà không chịu hiểu rằng muốn tự do thì phải cô độc. Đánh đổi để lấy tự do phải chấp nhận nỗi buồn, nỗi cô đơn… Mà loài người cũng sợ cô đơn… Chao ôi, một loạt những mâu thuẫn phức tạp trong cái sự muốn của loài người.

… Suy cho cùng, buồn thì đã sao, cô đơn thì đã sao… Xưa nay chỉ có nỗi buồn mới cứu được nhân loại, niềm vui vẫn làm người  ta ngộ nhận và lãnh cảm… Nỗi buồn sinh ra thơ ca, văn chương, hội họa và… âm nhạc… Âm nhạc gom những nỗi buồn, gắn kết những tâm hồn buồn, hòa tan cái buồn… và rồi cái buồn được chưng cất thành một hơi rượu tinh khiết…

…Tâm trạng của mỗi người trong quán guitar café cũng vậy… Người nhắm mắt đong đưa theo tiếng nhạc, người gục đầu suy nghĩ gì chẳng biết, người nhìn vào vô định tiếc nhớ về điều gì đó… Thế nhưng sau mỗi nhạc khúc, nét mặt họ dãn ra, thư thái… Nỗi buồn vơi đi..

Còn anh chàng nghệ sĩ, anh thế nào? Anh có thấy cô đơn? Anh lấy cô đơn như một niềm tự hào. Giữa cõi người, anh chỉ biết đến cây đàn, chỉ có anh và âm nhạc. Tiếng guitar cũng cô đơn như anh, cũng phóng khóang như anh. Đừng bao giờ thôi lang thang, đừng bao giờ thôi cô đơn, đừng bao giờ thôi buồn chán…

Tháng 6, năm 2009

  • Phụ:

Nỗi buồn là một thứ rất đẹp, không như những gì người ta vẫn nghĩ… Con người thường tìm kiếm niềm vui đâu đó để chạy trốn nỗi buồn nhưng vô hiệu, và người ta tìm đến tôn giáo, đến tiệc tùng, đến đám đông, thậm chí là đến những cuộc chinh phục cả thế giới. Có thể trốn hôm nay, ngày mai, ngày kia… nhưng không trốn được cả đời…

Niềm vui, hạnh phúc, bình an… ừ, nghe thì cũng hay! Nhưng sẽ không thể dùng những thứ đó để đến với trái tim người khác. Nó có thể tiếp thêm cho chúng ta năng lượng, nhưng nó không tạo cho chúng ta sự đồng cảm, và đôi khi nó còn khiến chúng ta chống chếnh, bất an và lạc lõng.

Có những con người chọn cách đi vào nỗi buồn và thăng hoa nó thành một điều gì đó lung linh, huyền ảo… Nó không phải dòng nước, không phải ngọn lửa, không phải hòn núi mà nó như một cơn gió nhẹ thoảng qua và trôi đi làm dịu lại những lo toan tầm thường nhỏ nhen, xóa đi sự hưng phấn vô nghĩa… Và bởi vậy nỗi buồn có thể cứu rỗi được nhân loại, và cũng từ đấy văn chương, thơ ca, âm nhạc, hội họa, triết học được cất tiếng, và với những kẻ tự do phiêu lãng, nỗi buồn trở thành một tôn giáo vô cùng bí hiểm.

Hà Thủy Nguyên

Những kẻ đợi chết

Sương! Mưa! Lạch cạch bàn phím! Ảo tưởng về cái chết! Shit! Cơn say, cơn phê, cơn đê mê… Hỗn loạn những ý tưởng… Thân người cụt đầu đi lại trên đường với một dấu hỏi to tướng… Facebook nhạt như nước ốc! Mà thực ra cuộc đời này vốn nhạt! Sao có thể kỳ vọng tìm đâu đó một thứ bớt nhạt hơn? Hoặc rằng tôi hỏng vị giác mất rồi … sau rất nhiều năm bất chấp tất cả cố tọng vào mình

Khúc tụng ca hoan lạc

Khi một con người chết đi, linh hồn xuất hiện… Khi một linh hồn chết đi, sau đó là những gì? Chẳng gì cả. Ngay cả khi tái sinh sang kiếp mới, linh hồn cũng không hề chết, nó chỉ quên rằng nó đã từng tồn tại. Nàng bừng tỉnh sau một cơn suy nghĩ miên man luôn tràn ngập tâm trí nàng mỗi buổi sáng sớm. Những làn nắng tuôn chảy vào căn phòng, thả tung vô vàn hạt li ti bay bổng trong

Giao thừa

 “Hà Nội mừng đón Tết, vắng bóng người đi… Liễu rủ mà chi…  Đêm tân xuân, hồ Gươm sao lung linh … Hoa mai rơi rủ nhau nơi phương xa  Đường phố vắng bóng đèn chạnh lòng tôi nhớ tới người em…”  Hắn khép lại đêm diễn cuối năm bằng ca khúc “Gửi người em gái miền Nam” nhưng chẳng ai them để ý tới tiếng hát của hắn. Hắn đưa mắt nhìn cái màu đỏ lòe loẹt của ngày Tết mà chủ hàng dán

Chạm

Xuân… Vạn vật cựa mình… Hoa lá, chim muông, nắng ấm, và cả những nụ cười… đều như muốn khiêu gợi một cái chạm… Nhẹ nhưng sâu sắc!   Chỉ cần một cái chạm, có điều gì vô hình thấm vào da thịt, và đi vào tận thăm thẳm bên trong. Giật mình chợt nghĩ, ngày mai, tất cả những gì đẹp đẽ nhất đang sinh sôi nảy nở kia sẽ tan biến. Nhưng phần vô hình của chúng vẫn tồn tại trong ta, khiến

Vị thần không tên

Chúng ta chẳng bao giờ hiểu được tại sao đôi khi chúng ta lại có những trạng thái điên rồ được gọi tên bằng “cảm xúc”, bởi vì đó là một điều huyền bí… mà những điều huyền bí thì có bao giờ hiển hiện một cách rạch ròi để ta có thể chạm vào đâu. Và cũng một cách huyền bí, lời lý giải cho những trạng thái ấy đã được kể lại. Tuy nhiên, chẳng ai tin câu trả lời ấy cả và