Đêm vô định

blogpost thumb

Tự bao giờ, một bàn tay vô hình đã tài tình kết vô vàn giọt lệ thành những bông hoa. Đêm nay, một bông hoa rụng cánh xuống mặt bàn gỗ xù xì, uế tạp, xỉn màu thời gian. Đêm nay, có loài hoa rưng rưng bật khóc. Hoa được sinh ra từ nước mắt để rồi cả cuộc đời chỉ biết khóc than.

Ta không nhặt những cánh hoa rơi đem liệm trong túi vải như nàng Lâm Đại Ngọc, ta lại càng không nỡ để những nhát chổi vô tình biến chúng thành rác rưởi. Thả xuống với cánh hoa từng lọn tóc của một thời xuân sắc, những mong có thể khiến nỗi đau ngấm vào lòng đất! Nhưng không, mặt đất vẫn yên bình…

Mái tóc cũng là dòng lệ. Ta chỉ biết giấu nỗi đau trong mái tóc cứ dài mãi, dài mãi tựa bóng đêm! Một ngày kia nước mắt sẽ cạn. Tóc đã bạc rồi! Còn ý nghĩa gi đâu những nỗi đau khi loài người sinh ra bằng tiếng khóc.

Đêm nay, trăng đã rụng, sao đã tan tác giữa không trung. Cơn mưa lạnh đã cướp hết trăng sao của những kẻ đa tình. Rả rich! Rả rich! Trời khóc như một thiếu phụ mất chồng. Nàng sẽ đánh đổi những giọt nước mắt ấy lấy tính mạng của người chồng quá cố? Không! Nàng chọn nước mắt! Nỗi sầu ngàn kiếp đôi khi có ý nghĩa hơn cả niềm hạnh phúc.

Đêm qua đi trên từng cánh hoa. Gió tuyệt vọng thở dài tiễn biệt nỗi đau vào lòng đất. Thật bất hạnh cho những bông hoa “bất tử”, chúng không bao giờ rụng cánh, nghĩa là chúng cũng chẳng bao giờ biết khóc.

Có những con trai kết đớn đau thành ngọc quý, có những bông hoa được kết bằng giọt lệ, có những con người kết đêm thành kiệt tác… Còn ta chỉ biết kết cơ man nào là tóc rối thành một nụ cười thả cho gió cuốn trôi.

Hà Thủy Nguyên

Ảnh đại diện là bức tranh “Vô” do Hà Thủy Nguyên vẽ bằng màu Acrylic.

Độc thoại sau mưa

blogpost thumb

Khi cơn mưa đã dứt và những dòng suy tư triền miên cũng cạn nguồn, tôi bỗng giật mình nghĩ: Tại sao mình lại yêu thích trời mưa đến vậy. Mỗi lần nghe tiếng mưa rơi, một cái gì đó trong tội lại cựa quậy, thổn thức, khát khao và nó nhanh chóng chiếm lĩnh tôi.

Nó không đơn thuần chỉ là ham muốn và đam mê, nó mang dáng điệu của một nỗi buồn xa vắng. Đã nhiều lần tôi tìm xem mình đang nhớ gì? Một người nào đó không ở bên tôi, một kỷ niệm nào đó chỉ tồn tại trong ký ức… hay là một hồi tưởng về một cõi miên viễn mà người ta vẫn gọi là “sầu vạn cổ”… Nhưng tất cả hình như đều không phải. Bởi khi nghĩ đến những điều ấy, trái tim tôi vẫn đập một cách đều đều tựa chiếc đồng hồ nhích kim giây từng nhịp vô cảm.

Nhưng tiếng mưa thì đứt nối, lúc ào ào như tuôn xả, lúc lưa thưa mơn man trong cõi nhân gian. Vậy thì chắc rằng tôi đang nhớ một điều gì sinh động, đẹp đẽ, lung linh và huyền diệu hơn vậy chứ.

Và tôi bắt đầu nhớ đến những ngày nắng đẹp, tôi hớn hở mở toang cánh cửa, bước chân ra ngoài quay cuồng theo cuộc sống. Tôi cần mọi sự ngu xuẩn và điên rồ của thế giới này như một thứ men say nông cạn. Nhưng tôi cũng cần cả sự nông cạn để củng cố chắc chắn niềm tin rằng tôi hoàn toàn có thể tồn tại ở đây chứ không phải ở một nơi xa xăm nào khác. Những ngày đó nếu tôi giam mình trong không gian riêng, tôi sẽ bị lôi kéo vào sự sâu sắc và nó hành hạ, dằn vặt tôi ghê lắm. May sao, sự ồn ào của nắng đã cứu tôi và tôi bỏ chạy thật xa. Tôi lạnh lùng, tàn nhẫn bỏ mặc phần sâu thẳm nhất của mình trong nỗi cô đơn, buồn vắng.

Thế rồi mỗi khi trời mưa, cái “tôi” sâu thẳm ấy trỗi dậy mạnh mẽ. Nó được tiếp thêm sức mạnh bởi thanh âm giao hòa của đất trời bởi nó chỉ rung cảm bởi những gì có giai điệu đẹp đẽ. Hóa ra tôi đang nhớ “tôi”, và chỉ khi “tôi” xuất hiện tôi mới có được cái cảm giác say sưa trong trầm lắng, trong sự giao cảm với vạn vật và chỉ cần một giọt nước rơi cũng khiến trái tim lay động.

Nhưng tại sao tôi lại chạy trốn “tôi” nhỉ? Vì khi cái “tôi” hiện diện, nó lôi tuột tôi ra khỏi nơi mình đứng và khiến tôi nhận ra mình chẳng thuộc về đâu. Trong khi con người, nhảm nhí thay, vẫn cần mình thuộc về một nơi nào đấy. Còn “tôi”, có lẽ mãi mãi đến ngày cuối cùng của vũ trụ này, vẫn cứ là một kẻ trôi trôi dạt trong vô định… Và thật chẳng dễ dàng gì để chấp nhận rằng định mệnh đã sắp xếp để Tôi mãi mãi là một kẻ vô gia cư lạc lõng.

Hà Thủy Nguyên

 

Công chúa và hạt đậu

blogpost thumb

Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc xa xôi…

Chuyện đã từ lâu lắm rồi, khi mà tình yêu của những chàng hoàng tử và những nàng công chúa vẫn còn vô cùng đẹp đẽ, có một nàng công chúa vô cùng xinh đẹp và hoàn hảo. Khắp vương quốc đều yêu mến và ngưỡng vọng nàng như một nữ thần, nhiều vị vua trẻ tuổi, nhiều hoàng tử hào hoa đua nhau đến cầu hôn với biết bao những báu vật hiếm có trên thế gian. Nhưng tất cả đều thất vọng ra về. Bởi lẽ, điều nàng thật sự chờ đợi là một … chàng hoàng tử hoàn hảo.

Đợi mãi… đợi mãi… chưa một chàng hoàng tử nào thật sự khiến nàng cảm thấy sự hoàn hảo cả. Khoảng trống trong lòng nàng ngày càng lớn mà vương quốc thì quá nhỏ bé. Những chàng hoàng tử nàng biết không có hi vọng là sẽ trở nên hoàn hảo. Nàng quyết định sẽ rời khỏi vương quốc, đến bất cứ nơi đâu trên thế giới, để có thể tìm ra một chàng hoàng tử thật sự.

Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng trắng tinh nhẹ như bộ lông của chim thiên nga, trèo lên lưng con ngựa yêu quý và để lại vương quốc quen thuộc từ lúc chào đời. Mặt trời lúc ấy đang lên, nàng ngắm mặt trời và mỉm cười. Ánh sang thanh khiết chiếu thẳng vào đôi mắt trong veo của nàng, mang cho nàng sự ấm áp, bình yên… Giá như các chàng hoàng tử có thể khiến nàng mỉm cười như mặt trời.

Đơn thân độc mã, nàng vượt qua không biết bao nhiêu cánh rừng, không biết bao nhiêu ngọn núi, và nàng đã đến một vương quốc hoàn toàn mới. Vương quốc thật vô cùng tuyệt đẹp và kỳ thú. Khắp nơi đều được phủ bằng hoa hồng đỏ rực rỡ, còn những ngôi nhà được xây bằng đá trắng sáng.

Chưa bao giờ nàng nhìn thấy nhiều đám rước linh đình như vậy… từng đoàn ngựa xe … từng dòng tùy tùng … và các cỗ kiệu hình thù khác nhau… Từ mỗi cỗ kiệu, một nàng công chúa hoa lệ bước ra, tiến về phía lâu đài vĩ đại. Chắc rằng có sự kiện gì đặc biệt ở đây, nàng tò mò hỏi một người nông dân. Người nông dân trả lời:

  • Hoàng tử của vương quốc là một chàng hoàng tử thật sự nên chàng muốn tìm một nàng công chúa hoàn hảo, nhưng đã nhiều năm rồi chàng không tìm được!

“Thật kỳ quặc, cũng có một người giống ta sao?” – Nàng thầm nghĩ và dừng lại quan sát vẻ thất vọng cũng như tức tối trên khuôn mặt của những nàng công chúa khác.

Và tối đó, một đêm mưa gió bão bùng, bộ trang phục của nàng ướt lướt thướt, mái tóc rối bù vì gió và nước. Làn da trắng hồng của nàng nay tái xanh lại vì lạnh. Nàng đến gần lính canh và cất tiếng bằng một giọng êm ái nhưng kiêu kỳ:

  • Ta là một nàng công chúa thật sự, ta muốn gặp hoàng tử của các người!

Người lính mở tròn mắt nhìn vào cô gái tiều tụy trước mặt không dám tin đó là một nàng công chúa, thế mà lạ thay anh ta vẫn cứ dẫn nàng vào như bị đôi mắt và giọng nói của nàng thôi miên.

Cả hoàng tộc lúc này đang ăn tối. Sự xuất hiện của nàng công chúa bí ẩn khiến họ xáo động vì trông nàng chẳng giống một nàng công chúa chút nào, ít ra là những nàng công chúa mà họ biết. Nhưng ở nàng toát ra một điều gì đó rất kỳ lạ, vừa bị thu hút nhưng lại vừa xa cách. Với sự hiểu biết của một hoàng tử thật sự, chàng đã cảm thấy rằng nàng chính là người con gái bấy lâu chàng tìm kiếm. Tuy nhiên, chàng vẫn thấy cần có một bài kiểm tra.

Đêm đó, hoàng hậu sắp xếp cho nàng công chúa một chiếc giường lớn với mười ba tấm đệm cao ngất. Nàng phải bắc thang mới có thể trèo lên giường để ngủ được. Điều bất thường là cả đêm đó, nàng thao thức, hết trở mình sang trái, lại quay mình sang phải. Chắc hẳn phải là có gì đó bất ổn!

Đọc đến đây, các độc giả đã thấy quen thuộc chưa? Phải, ai đã từng nghe kể về câu chuyện này đều biết rằng dưới mười ba tấm đệm ấy là một hạt đậu. Và khi biết rằng nàng công chúa có thể phát hiện ra hạt đậu dưới mười ba tấm đệm, cả hoàng tộc đều tấm tắc chịu rằng nàng đích thị là một nàng công chúa một trăm phần trăm.

Nhưng mỉa mai thay, nếu chỉ là như thế thì thật là vô nghĩa khi tôi lại tiếp tục kể câu chuyện này với các bạn! Ngay khi chàng hoàng tử quỳ xuống cầu hôn nàng, nàng đã rụt tay lại, ngẩng cao đầu và nói:

  • Đúng, ta là một nàng công chúa hoàn hảo… nhưng chàng không phải hoàng tử thật sự ta tìm… Ta không muốn nằm trên một cái giường có những hạt đậu…

Và nàng lại lên ngựa bỏ đi, tiếp tục hành trình tìm kiếm. Nàng đi qua rất nhiều vương quốc khác nhau, gặp không biết bao nhiêu hoàng tử. Sự thanh quý của nàng nhanh chóng chiếm được trái tim của họ. Họ ngưỡng mộ nàng xiết bao. Bất cứ khi nàng đến một quốc gia nào, họ cũng chuẩn bị cho nàng những cái giường tuyệt đẹp. Nhưng hết lần này đến lần khác, nàng đều cảm thấy có gì đó cộm cộm dưới những lớp đệm mềm mại. Cũng như lần trước, nàng không ngủ được.

Thất bại lần sau lại khiến nàng cảm thấy tồi tệ hơn những lần trước. Bây giờ thì giấc mơ về một chàng hoàng tử thật sự không còn ám ảnh nàng nữa mà nàng chỉ cần một chiếc giường ngủ thực sự. Nàng sẽ buông nhẹ tấm thân mảnh dẻ xuống chiếc giường bồng bềnh và trôi vào giấc ngủ bình an.

Lần này, nàng quyết đi thật xa, đến tận đảo quốc nơi tận cùng thế giới. Đảo quốc không phải quá giàu có và phồn vinh như những nơi nàng đã đi qua. Nhưng con người ở đây chất phác, hiền lành, sống hài hòa với muông thú. Những bông hoa rừng nở rộ ngay trong thành phố và suối chảy róc rách ngang qua các quán hàng. Người dân hướng dẫn nàng đến lâu đài của chàng hoàng tử trị vì nơi đây.

Thật là một lâu đài kỳ lạ! Nó nằm sâu trong rừng già thâm u. Cổng vào được kết bởi những cây trường xuân cổ thụ. Khắp lối vào được lát bằng cỏ non và những bông hoa dại đủ màu sắc. Tiếng chim hót lảnh lót thay cho những tràng kèn khô khan của đám lính gác. Chẳng có báu vật nào ở đây cả, chỉ có đôi ba pho tượng trắng, vài bức tranh mặt trời ngoài biển khơi và cơ man đủ loại nhạc cụ trên đời.

Bỗng, chim ngừng hót. Tiếng đàn du dương vảng vất đâu đó. Tiếng đàn thật khó để có thể diễn tả. Nó tựa như tiếng nước chảy trong khe đá sâu và chạm tới phần sâu lắng nhất trong tâm hồn nàng. Lần này thật sự nàng bị thôi miên, nàng đi theo tiếng đàn. Mọi hình ảnh trước mặt nàng như dần dần biến mất, nàng chỉ biết đi theo thứ âm nhạc kỳ diệu ấy.

Chàng hoàng tử ngừng đàn và tiến lại gần nàng, đôi mắt không rời. Chàng quỳ xuống, cúi đầu khẽ khàng đặt nhẹ một nụ hôn lên bàn tay mịn màng, thon nhỏ của nàng. Chàng ngước mắt nhìn nàng! Ôi chao một đôi mắt trong sang khiến nàng phải bối rối lảng tránh. Chàng cứ quỳ mãi thế và chiêm ngưỡng nàng bằng một ánh mắt trìu mến. Chỉ đến khi nàng thốt lên:

  • Tại sao chàng cứ quỳ mãi thế?

Chàng mỉm cười hiền từ:

  • Bởi nàng chưa cho ta đứng lên…

Nàng bật cười thích thú và khẽ nhún người cúi chào hoàng tử. Chàng đứng dậy, đích thân dẫn nàng đi thăm thú khắp nơi trên đảo quốc. Chưa bao giờ nàng có cảm giác kỳ lạ như vậy. Chàng hoàng tử không hề quan tâm tới việc nàng có phải là một nàng công chúa hoàn hảo hay không.

Có điều, bây giờ nàng đã quá mệt mỏi với chặng đường dài. Nàng chỉ cần một chiếc giường thực sự, một giấc ngủ thật sự. Hoàng tử biết điều ấy và chàng lặng lẽ dọn cho nàng một chiếc giường. Tự tay chàng chọn những tấm ga trắng muốt phủ lên lớp đệm mềm mại và nhẹ như tơ nhện. Chàng còn vuốt cho phẳng phiu không một nếp nhăn và dung trầm hương hơ nhẹ lên khắp gian phòng tạo một cảm giác thư thái. Chàng làm tất cả điều đó với sự hân hoan hiếm thấy trên khuôn mặt của những chàng hoàng tử khác. Thế rồi, chàng nhẹ nhàng dẫn nàng tới giường, khẽ đặt nụ hôn chúc ngủ ngon lên tay nàng và quay đi.

Chỉ còn nàng công chúa trong căn phòng. Nàng bối rối nhìn chiếc giường êm ấm rồi bước từng bước một lại gần, khe khẽ ngồi xuống. Nàng buông một tiếng thở dài. Phải, nàng đã quá mệt mỏi, nàng chỉ cần một giấc ngủ ngon lành. Buông người xuống đệm, nàng bắt đầu chợp mắt.

Đột nhiên, nàng lại thấy gì đó gợn gợn. Một hạt đậu… hai hạt đậu… ba hạt đậu… Không biết có phải hạt đậu hay là hạt gì nữa. Nàng chỉ thấy rất nhiều thứ cưng cứng ở dưới lưng nàng. Chưa bao giờ nàng thấy nhiều những thứ lổn nhổn trên giường như vậy. Và nàng cảm thấy tức giận. Tại sao một chàng hoàng tử trong sáng như thế lại có thể lừa nàng? Nàng vùng dậy, chạy thật nhanh ra khỏi căn phòng. Nàng chạy trong cơn hoảng loạn, quên cả lễ nghi phải chào hoàng tử, đến nỗi chàng đang đắm chìm vẽ một bức tranh cũng phải giật mình rơi bút.

Tuyệt vọng thật rồi! Đây đã là nơi tận cùng thế giới. Nàng tiếp tục không ngủ và lênh đênh trên tàu. Sóng đánh vào mạn tàu càng khiến nỗi buồn của nàng dâng lên. Kìa! Mặt trời! Những tia sáng ấm áp phủ nhẹ lên người nàng. Nàng nhắm mắt lại cảm nhận. Một hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể của nàng, cái cảm giác của một giấc ngủ êm đềm.

Nàng giật mình tỉnh dậy. Mặt trời đang lặn xuống biển. Nàng thốt hãi nghĩ tới đêm đen lạnh giá, nghĩ tới sự mệt mỏi và nỗi ám ảnh về những hạt đậu. Không! Nàng không chịu được nữa. Nàng hiểu rằng chỉ có mặt trời mới là hoàn hảo và nàng không muốn để tuột mất mặt trời.

Vội vã, nàng lao xuống biển. Ánh mặt trời xuyên thấu qua những cơn song trập trùng, nhấp nhô để chạm tới nàng. Dưới đáy biển, nàng không còn cảm thấy hạt đậu nào cả. Chỉ một sự êm ái miên man… chỉ hơi ấm nhè nhẹ … chỉ tiếng sóng biển du dương… chỉ một giấc ngủ bình an tuyệt đối…

(12/2012)

Hà Thủy Nguyên

Trích tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa” – Xuất bản năm 2013 (NXB Lao Động, nhà sách Bách Việt)

Tiếng nhạc trong rừng trúc

blogpost thumb

Khu rừng trúc sau cơn mưa sót lại cuối thu len lên khí lạnh mơ hồ. Màn sương ngưng đọng quẩn quanh giữa khoảng không. Thân trúc tuy rỗng mà sương vẫn chẳng thể lọt vào.

Giữa bốn bề tịch mịch bỗng vang lên một khúc nhạc u ẩn. Từng cung bậc đập vào thân trúc, lay động lá trúc và đẩy cho sương di chuyển. Một hơi thở nhẹ của đất, không còn sự cô đặc của sương. Đã hóa thành khói tự lúc nào, một làn hơi trắng bay nhẹ dần lên cao và giăng mắc giữa những chiếc lá sắc nhọn tựa dao.

Nhạc bất chợt dừng bởi một âm thanh rất nhỏ! Tiếng đạp chân trên lá chết. Và hơi sương lại rơi xuống nặng trịch quanh quẩn dưới đám gốc xanh mướt, mảnh mai. Sột soạt! Nhè nhẹ! Rồi lại ngập ngừng! Không còn tiếng bước chân. Chỉ còn tiếng thở dài…

– Nhạc thật hay, chỉ hiềm vẫn quá nặng lòng trần… – Chàng trai trẻ lặng lẽ ngồi xuống phiến đá như chờ đợi.

Khoảng không thinh lặng kéo dài liên miên tựa như bất tuyệt… Không gió! Không âm thanh! Không dịch chuyển! Bỗng, chiếc lá úa vàng đã quá mệt mỏi vì níu kéo sự sống rơi độp xuống mặt đất một cách thung dung. Chàng trai khẽ mỉm cười.

Giọng nói của bậc giai nhân nhẹ như gió thoảng lẩn khuất giữa màn sương:

– Tại sao chàng không lại gần đây để tìm ta?

Chàng trai hướng về phía giọng nói:

– Ta không nhìn thấy đường, chỉ men theo tiếng nhạc. Nay tiếng nhạc đã dứt, ta biết lấy gì để tìm nàng đây?

Tiếng bước chân rất nhẹ khẽ lướt giữa xác lá phủ đầy mặt đất. Chàng trai lắng nghe từng tiếng lá khô chạm nhau tạo thành một thứ tiếng trầm đục tới lạnh người. Nghe giọng nói của nàng phảng phất, chàng đang mường tượng một hương thơm, nhưng không thể tìm được hương thơm nào giữa cõi trần. Chàng chỉ thấy rất nồng mùi sức sống của những thân trúc xanh.

Một bàn tay mềm mại như mây nước khẽ chạm vào gò má, lướt đi trên dải lụa thẫm máu buộc trên mắt của chàng. Đôi bàn tay nàng run run. Chàng trai đưa tay, nắm chặt lấy cổ tay nàng:

– Không sao! Ta đã làm kinh động đến nàng rồi…

– Thiên hạ này không ai có thể nghe thấy tiếng đàn của ta, làm sao chàng có thể nghe thấy được?

Chàng trai đứng dậy, ghé sát vào nàng thở ra những hơi êm dịu:

– Điều đó có quan trọng không? Một nhân duyên nào đó đã để ta nghe thấy tiếng nhạc của nàng chứ không phải những kẻ phàm phu?

Nàng đặt nhẹ bàn tay của chàng lên khuôn mặt nàng. Đôi môi… sống mũi… nét mi dài… Gan bàn tay chàng mát dịu khi đặt trên làn da mịn như phấn của nàng. Chàng không dám rời tay khỏi làn da ấy. Sợ một khắc rời tay cũng đủ khiến nàng biến mất giữa làn sương.

Có một điệu nhạc nào đang điều khiển đôi bàn tay của chàng, buông thả chúng như một dòng suối len lỏi qua khe núi. Dòng nước luồn vào đám tóc mây bồng bềnh, róc rách tuôn xuống vách dựng đứng khiến vách đá rùng mình lay động. Nước lại mạnh mẽ vượt qua những mô gò, tạo thành vòng xoáy vò nhẹ gỡ bỏ những lớp bụi trần còn vướng víu. Một khi bụi trần đã bị cuốn trôi, đá lạnh lộ ra tinh khôi và bí ẩn. Cả núi đá êm ái đổ xuống trước sự dịu dàng của nước.

Lần này nước xuyên thẳng vào lòng đá. Sự chạm nhau của hư không. Hơi thở của hai người … tiếng đứt tiếng nối hòa vào tiếng thì thào của rừng trúc. Chàng đặt lưng xuống nền đất được phủ bởi đống lá tàn ẩm mục, để mặc cho mười ngón tay mỏng mảnh tựa lá mơn man, đu đưa trên ngực. Trái tim của chàng phập phồng lên xuống bỗng ngừng thở khi đám mây tóc bồng bềnh khẽ lướt qua. Nàng bỗng lặng thinh phủ phục trên ngực chàng, một giọt nước buốt giá rơi xuống.

– Ta nhìn thấy quá khứ của chàng…

Chàng có một đôi mắt đẹp và sâu thẳm như màn đêm. Trong đêm với muôn người chìm trong giấc ngủ, những linh ảnh hiện về trong giấc mơ sẽ báo trước tương lai. Và những linh ảnh ấy cũng hiện lên trong đôi mắt của chàng mỗi khi chàng gặp mặt ai đó. Nhưng chẳng bao giờ chàng nhìn thấy những linh ảnh đẹp đẽ, chỉ thấy sự thống khổ, hủy diệt và một cõi miên viễn khôn cùng. Mỗi lần như vậy, sự vò xé tâm can lại khiến chàng chìm vào địa ngục vô hình.

Người đời đổ tội cho chàng vì những bất hạnh mà họ phải gánh chịu. Họ ném đá, họ xua đuổi, họ nguyền rủa. Chàng trở thành một thứ yêu tinh tà ma. Chàng bỏ đi, tránh xa con người… nhưng nào có được yên. Họ truy bức chàng.

Một lần, chàng đến một hồ nước tĩnh lặng và trong vắt. Chàng lại gần nghỉ ngơi, vục mặt xuống nước để xua đi mệt mỏi. Làn nước dao động nhưng rồi cũng bất động dần, phẳng lặng như tấm gương mênh mông. Giữa nền trời xanh, khuôn mặt chàng hiện lên buồn bã. Và chàng nhìn kĩ, nhìn kĩ vào hai khóe mắt, dòng máu đỏ tươi tuôn trào. Chàng khẽ nhắm mắt lại định thần rồi ngẩng mặt nhìn lên bầu trời cao vời vợi. Chỉ có nhìn lên bầu trời chàng mới lấy lại cảm giác bình yên, vì chỉ nơi ấy mới không hiển hiện cái chết và khổ đau.

Bầu trời xanh chuyển dần sang màu sữa. Mặt trời chỉ còn là một vết hồng loang, cứ nhạt dần, chìm dần trong buổi chiều tà. Bóng tối bao phủ không gian! Sau lưng chàng lốm đốm nhiều đuốc lửa xô đẩy giữa tiếng chiêng khua trống đánh. Một đám người ập tới. Những cây gậy phang vào người chàng tới tấp khiến tấm áo vốn tồi tàn của chàng phải mục nát. Chàng bị đẩy ngã xuống nền cỏ, lá cỏ cứa vào da chàng đau nhói. Đột ngột, chàng rú lên một tiếng. Hai dòng máu đỏ lăn từ khóe mắt. Một kẻ nào đó đã đâm thẳng dùi nhọn vào đôi mắt bí ẩn của chàng.

Một cơn mưa rào ập tới bất ngờ. Đám người giật mình bỏ chạy, để mặc chàng lăn lộn trên đám cỏ. Dòng máu bị mưa quét xuống hồ và rồi tan loãng giữa đáy sâu không còn chút dấu vết. Nhưng đôi mắt của chàng vẫn chảy máu không dứt…

Lúc này, ngực chàng đầm đìa nước mắt của giai nhân. Nỗi đau của chàng dường như đã được xoa dịu như cơn mưa hôm nào xóa sạch vết máu. Vẫn những giọt nước tí tách rơi trên khắp cơ thể của chàng. Chàng giật mình ngồi dậy, quờ quạng giữa không trung. Chẳng phải nước mắt, chỉ là những giọt mưa.

Thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Tiếng nước rơi lộp độp trên vòm lá trúc. Nếu chỉ là giấc mơ, sao cảm xúc dễ chịu này lại cứ miên man như vậy? Nếu đã là thực thì giai nhân lẽ nào lại tan biến giữa hư vô? Điệu nhạc trong mơ vẫn còn vảng vất đâu đó không đầy đủ giữa cõi tối mênh mang mà chàng đang chìm đắm. Chàng chống tay xuống đất để đứng dậy, tay chàng quờ phải một thân trúc rỗng. Ngạc nhiên, chàng cầm nó lên, một tay rờ thân trúc tìm kiếm. Chỉ có mấy cái lỗ đục dọc thân. Đó là một cây sáo. Chàng đưa lên môi, vẫn cái cảm giác như lúc chàng chạm vào khóe miệng nhỏ xinh của giai nhân.

Từ ấy, chàng quay trở lại nhân gian. Cây sáo trúc làm bạn với chàng. Những trầm luân của cõi trần được cất lên thành tiếng nhạc. Âm thanh của cây sáo kỳ diệu không sao kể hết. Nó không réo rắt như những cây sáo khác. Nó trầm như sương mà thanh nhẹ như gió. Nó len lỏi vào cõi lòng sâu kín nhất của con người và khơi cho ai đó một nỗi sầu từ thiên cổ.

Người ta đã quên mất kẻ có đôi mắt tà ma ngày trước. Họ chỉ còn mong mỏi tiếng sáo trúc cất lên từ chàng trai mù lang thang viễn du. Nhưng cũng đã lâu lắm rồi, chàng chẳng nhìn thấy linh ảnh nào.

Chàng đã chơi xong khúc nhạc, đám đông giãn dần rồi biến mất. Chàng tựa lưng vào bức vách nhà một ai đó, ôm cây sáo trong lòng. Những thang bậc cảm xúc còn rơi rớt lại cũng mờ mờ và tan vào tịch mịch. Những chấm mưa từ đâu lất phất đọng trên gò má của chàng. Chàng giật mình, một linh ảnh hiện lên. Rừng trúc đâu đó lẩn khuất giữa màn sương. Ký ức về giấc mộng thực ấy đã quay lại. Chàng thèm muốn một lần được nhìn thấy khuôn mặt của giai nhân, nhưng chàng nào có biết. Chàng đứng dậy quyết quay lại rừng trúc để tìm nàng, song chàng đâu có nhìn thấy đường tới đó. Phải làm sao đây? Đúng rồi, mỹ nữ nào cũng có hương thơm đặc trưng. Chàng sẽ đi tìm hương thơm ấy trên người của tất cả các cô gái trên thế gian. Chàng cố nhớ, cố hồi tưởng lại hương thơm. Chẳng có gì cả. Da thịt của nàng chỉ có mùi vị của một thứ nước tham đạm, một thứ khí tinh khiết…

Hơi gió luồn qua ống trúc… Bất chợt… chàng nở một nụ cười…

Hà Thủy Nguyên

Hoàn hảo

blogpost thumb

Vào đầu thế kỷ 21, nhà khoa học Karl Pibram đã đưa ra kết luận rằng: “trí nhớ không được lưu trữ tại một nơi nào cả trong não bộ mà bằng một cách nào đó lan truyền và phân bố trong toàn não bộ”. (1) Từ đó nhân loại đã đổi thay: Thế giới trở nên trật tự hơn và yên bình hơn…

 

Tôi sinh ra vào cuối thế kỷ 21, thế kỷ của hòa bình và đại đồng, thế kỷ mà mọi nhà lý tưởng chính trị ở những thiên niên kỷ trước chỉ có thể coi đó là một giấc mơ viển vông và xa vời. Đời sống sung túc, an vui, không cần quân sự và cũng không cần chính phủ. Bước ra đường ai ai cũng vui vẻ, trong công việc ai ai cũng hết mình, trách nhiệm xã hội ai ai cũng nhiệt tình làm một cách tử tế. Thế giới này quả thực hoàn hảo, nơi mà tôi tin rằng bắt cứ ai xấu xa đến đâu lạc vào đây rồi cũng sẽ trở thành người tốt. Bởi vì chẳng ai có đủ dũng cảm để làm người xấu trong một cộng đồng của các bậc thánh.

Chuyên ngành tôi đang theo đuổi là Lịch sử Thơ ca. Thật nực cười khi thấy con người thời xưa quằn quại đau đớn và giận dữ. Qủa đúng như những gì lịch sử đã kết luận: “giống người mông muội” và thế giới tôi đang sống đây là một tiến bộ vượt bậc của nhân loại. Nhưng điều tôi thắc mắc là, kể từ ngày thiên đường này được thiết lập, không còn thơ ca nữa, và con người ít chia sẻ với nhau bằng ngôn ngữ hơn. Đó chính là một câu hỏi “Tại Sao?” to đùng vẫn ám ảnh tôi. Chỉ có những nụ cười cởi mở lướt qua nhau rồi ai lại về với không gian tĩnh lặng của chính mình.

Hôm nay nắng rất đẹp, tôi không muốn đọc sách trong thư viện như mọi ngày mà ra ghế đá công viên để tận hưởng sự trong lành. Công viên nhở nhơ mỗi người một việc, Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng cứ thế trôi qua, tôi bỗng thấy mình giống đám mây trắng kia, lặng lẽ đến, lặng lẽ trôi  qua. Còn có thể có sự đột phá gì ở thiên đường nữa, thế giới không còn cần các vĩ nhân cứu giúp.

Bỗng nhiên, “bịch” một tiếng. Người đàn ông ngồi đọc sách dưới gốc cây liễu rủ lòa xòa đứng bật dậy, xòe lửa và thả xuống quyển sách. Tôi thảng thốt to tiếng, chủ yếu là do giật mình:

–       Sao anh lại đốt sách, anh có biết như thế là phạm luật không?

Anh chàng cười khẩy. Hai quả bi sắt trên không trung bắt đầu lao đến, xoay một vòng xung quanh anh cùng với tiếng nói mặc định:

–       Anh đã vi phạm điều khoản về gìn giữ của cải công cộng, anh phải bị trừng phạt!

Tôi quên không kể lý do tại sao nền chính trị hiện nay giữ mãi được tình trạng vô chính phủ trong yên bình.  Đọc trong lịch sử, người ta đã từng bài xích vô chính phủ một cách thậm tệ bởi cho rằng đó là nguy cơ của bạo động. Nguyên là từ khi người ta phát hiện ra rằng mọi thông tin con người tiếp nhận không được lưu trữ trong bộ não mà nó nằm ở trong vũ trụ. Và các nhà khoa học cùng với các chính trị gia đã bắt tay với nhau, thiết lập ra một cơ chế theo dõi thông tin trong tâm trí con người. Hệ thống vệ tinh giống những hòn bi sắt nhỏ bay lượn trong không trung để theo dõi và phân loại các tần số sóng ý nghĩ  tích cực và tiêu cực. Với các sóng tiêu cực, vệ tinh sẽ xác định và phân tích rồi phóng chiếu hình ảnh hay chuỗi độc thoại về máy trung tâm. Máy trung tâm sẽ xử lý, phán xét theo các khung hình phạt đã được cài mặc định theo các tầng bậc của tội lỗi. Nhưng điều thú vị là, ngay khi hệ thống máy được hoàn thiện, thì chính những chính trị gia là những người bị tiêu diệt đầu tiên, dễ hiểu thôi, trong đầu họ tràn ngập các ý nghĩ độc ác. Các nhà khoa học cũng bị bắt và tống vào ngục tối bởi hết lần này đến lần khác họ mong muốn tắt hệ thống máy đi, và như thế là vi phạm điều luật Phá hủy cơ chế hòa bình.

Anh chàng kia đã phạm tội phá hoại của công, anh ta chỉ bị nhận lời cảnh báo và chắc là tài khoản của anh ta sẽ bị trừ một số tiền không nhỏ. Đợi hai quả bi sắt bay đi, tôi mới tới gần.

–       Tại sao anh lại đốt sách như thế?

Anh chàng ngồi phịch xuống ghế, cũng nhìn lên bầu trời giống như tôi vừa nhìn trước đó, nói bâng quơ:

–       Đó là một cuốn sách đau khổ, nó không nên tồn tại,nó làm chúng ta không còn tin vào thế giới tốt đẹp ta đang sống này nữa. Cô biết đấy, chúng ta không nên có những suy nghĩ tiêu cực. Tôi không muốn ai đó sau tôi đọc cuốn sách này nữa…

Tôi im lặng đứng nhìn anh. Bây giờ mới được nhìn kĩ, nhưng mọi đường nét trên khuôn mặt anh đều thoảng qua chả đọng lại gì trong tôi, trừ đôi mắt. Đôi mắt có gì đó bỡn cợt, có gì đó linh động,nhưng hơn cả thế, ánh lân tinh trong mắt anh giống ngọn lửa bập bùng đang thiêu đốt quyển sách kia. Anh ta đưa mắt nhìn quyển sách trên tay tôi.

–       Cô thích đọc thơ à…

–       Đó là chuyên ngành của tôi… và cũng có thể là tôi thích nó thật…

Anh chàng bật cười:

–       Tại sao lại là “có thể” mà không phải là chắc chắn?

Tôi ngồi xuống cạnh anh, vuốt nhẹ lên những dòng chữ in:

–       Đôi khi tôi không biết tôi có thích thơ ca không nữa, tôi cảm thấy không hiểu nó, dường như nó thuộc về những kẻ mông muội không biết đến sự bình an, không biết đến thiên đường. Nhưng nó vẫn có một sự mê hoặc kỳ lạ mà tôi không biết nó đến từ đâu.

–       Phải, cô nói đúng, à không lịch sử nói đúng, đau khổ là một sự mông muội… – Anh chàng đột nhiên bật cười rồi cười nắc nẻ, cười điên dại, tôi cứ trố hết cả mắt ra nhìn anh. – Không có gì, cười là tốt mà, cười là hạnh phúc, cô cười đi chứ sao để tôi cười một mình…

Ngơ ngác một hồi, tôi cũng cười, tôi không muốn làm anh chàng đó nghĩ rằng tôi là một bà cô già khó tính. Nhưng có vẻ như giữa cười và hạnh phúc không liên quan mấy đến nhau. Tôi càng cười to hơn, điên cuồng hơn thì tôi càng cảm thấy một cái gì đó đang trỗi dậy trong lòng, một cái gì đó không thể hiểu được mà lại rất khó chịu.

Anh chàng đột ngột dừng cười, thở hắt một cái rồi nói:

–       Thôi đừng cười nữa, tôi muốn cô đọc cho tôi bài thơ mà cô đang đọc dở.

Ánh mắt anh nhìn tôi như khẩn khoản nhưng lời nói lại lạnh nhạt. Tôi đưa mắt nhìn lên trời tìm những quả bi sắt, Có vẻ như anh quả thực không có ý nghĩ gì tội lỗi. Gấp sách lại, tôi nhắm mắt vào và bắt đầu đọc:

“Chúng ta gặp nhau bên dòng suối ngọt

Làm đôi người cô độc thuở sơ khai

Nàng bâng khuâng đốt lửa những đêm dài

Ta từng buổi bơ vơ tìm bộ lạc…”(2)

Bài thơ rất đẹp, một bài thơ ca ngợi sự man dã của loài người. Và tôi cũng không hiểu tại sao mình lại thấy sự man dã ấy đẹp nữa.

–       Đủ rồi! – Anh chàng thốt lên – Nếu cô đọc nữa có thể chúng ta sẽ phạm luật đấy..

Cái thứ trỗi dậy không xác định đang ngo ngoe bên trong tôi một cách khó chịu kia, đang vươn lên cao dần và không có dấu hiệu sẽ dừng ở đó.

–       Tôi đã có vợ rồi!

Anh chàng đứng bật dậy, bỏ lại tôi ngồi đó trong chơ vơ mà vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra.

Đợi bóng anh đi khuất, tôi mới bình tâm lại được, cái thứ ngo ngoe kia cũng tạm dừng quấy rối tôi.

Tôi đứng dậy đi vào rừng với hi vọng rằng sự thâm u của khu rừng sẽ giúp tôi trấn áp được nỗi khó chịu đang chờ trực để thức dậy. Tôi thả bước đi trong rừng như một kẻ không có não, vô định giữa màn sương vàng nhạt nắng giăng trên cành cây. Màn sương dẫn tôi đến một con suối. Lạ thật, trước giờ trong khu rừng này làm gì có suối, có thể là tôi đã đi lạc chăng. Thôi kệ, lạc thì cũng lạc rồi, ngồi xuống mép suối và ngâm chân dưới nước có thể là một liệu pháp tốt.

Cởi giầy và thả chân trần xuống suối, để mặc cho nước xô đẩy bàn chân tôi va đập vào vách đá lành lạnh mùi rêu.

–       Cô chỉ dám dấn sâu đến vậy thôi sao!

Tôi giật mình, giọng của anh ta, anh ta đi đến ngồi xuống vách đá cạnh tôi. Cơn khó chịu bùng nổ, nó chiếm lĩnh tôi hoàn toàn như lửa đốt. Tôi cởi bỏ nhanh chóng toàn bộ thứ quần áo loằng ngoằng trên người. Thực ra, nói chính xác, chúng đã bị ngọn lửa ham muốn bên trong tôi thiêu đốt. Tôi cũng chẳng muốn nghe anh ta nói thêm bất cứ lời nào nữa, ngọn lửa ấy thiêu đốt nốt áo quần của anh ta rồi.

Anh đặt tay lên má tôi, tôi cảm nhận thấy rõ lửa bên trong tôi cũng đang lấn sang anh và có lẽ hai ngọn lửa chuẩn bị hòa làm một. Chúng tôi quấn lấy nhau trên tảng đá, rêu bám vào lưng chúng tôi, nước chảy qua ống chân của chúng tôi, và nhìn lên bầu trời, mọi thứ đều cháy rực rỡ.

Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao tôi lại yêu thích cảm giác man dại trong bài thơ tôi vừa đọc đến thế. Cảm giác man dại của hai kẻ hoàn toàn cô độc trên thế giới này và tình cờ tìm được nhau. Một khi hai ngọn lửa đã hòa làm một thì cả vũ trụ cũng được kết cấu bởi lửa, sinh ra từ lửa và chết đi trong lửa.

“Tít, tít, tít”… tiếng báo động kéo dài. Tôi vùng tỉnh dậy khỏi giấc ngủ. Đám bi sắt bao vây lấy tôi phải đến cả chục. Giọng nói mặc định rè rè khó chịu:

–       Cô vi phạm điều luật về ngoại tình trong giấc mơ. Trong mơ, cô đã dụ dỗ một người đàn ông có gia đình!

Thật chẳng hơi đâu cãi nhau với những cái máy! Chúng đã được cài đặt để giữ vững cơ chế phán xử. Bây giờ thì tôi đã hiểu, mọi chuyện trong khu rừng chỉ là một giấc mơ. Nhưng hơn cả thế, tôi hiểu ra rằng cả thiên đường nơi tôi đang sống đây cũng là một giấc mơ lớn và giấc mơ này đã giết chết mọi thực tại đẹp đẽ của con người. Thiên đường này được xây dựng bởi những điều tốt đẹp đến từ những con người tốt đẹp, bởi thế nó sẽ thải loại mọi tư duy, cảm xúc tiêu cực, mọi giấc mơ cá nhân không phục vụ cho việc gìn giữ thiên đường của nhân  loại. Nếu ngày xưa tôi từng tự hào vì thế giới hoàn hảo này bao nhiêu thì giờ đây, hơn ai hết, tôi muốn hủy diệt nó, tôi muốn những ngọn lửa trong giấc mơ của tôi thiêu trụi nó thành tro bụi.

–       Cô lại tiếp tục phạm tội lớn hơn khi có ý định hủy diệt thiên đường, cô đã mắc tội phản bội. Cô và người tình của cô cần bị xét xử công khai.

Chúng đưa tôi đến giữa quảng trường, nơi đó tôi thấy anh cũng đang đứng đó. Xung quanh là rất nhiều gương mặt bình thản như không có gì xảy ra. Trong đó có vợ anh ta. Tại sao tôi biết, vì vợ anh ta đang đứng ngay cạnh như một luật sư.

–       Tôi là vợ anh ấy, tôi cam đoan rằng trong đời sống hàng ngày anh ấy rất tốt, chăm  lo cho tôi hết  sức và luôn đối xử tử tế với mọi người. Lần này anh ta không chủ động mơ, anh ấy bị dụ dỗ.

Qủa nhiên bằng chứng cho thấy điều ấy thật, tôi là kẻ cởi áo đầu tiên, tôi là chủ mưu còn anh là nạn nhân. Tôi nhìn khắp lượt các khuôn mặt lần nữa, họ đích thực là những tử thi trên thiên đường. Hình ảnh giấc mơ của anh ta và tôi được chiếu trên màn hình, say đắm, cuồng dại… thế mà họ vẫn không một chút động tâm! Chỉ có thể là bậc thánh! Ồ, tôi quên mất đây là thiên đường mà, tôi bật cười khúc khích khiến anh cũng cười theo.

–       Kìa anh, sao anh lại cười trước phiên xét xử… – Vợ anh ta lo lắng nhắc nhở.

–       Em này, anh không phải nạn nhân, anh hoàn toàn chủ động. Giấc mơ cô ấy vừa gặp cũng chính là giấc mơ anh vừa gặp…

Người vợ khựng người lại, rồi mau chóng lấy lại tư thế bình thản, cô ta lùi dần vào đám đông xa  lạ và vô cảm.

Cái máy lại tiếp tục lải nhải:

–       Tội phạm vi phạm các điều luật sau: ngoại tình trong giấc mơ và âm mưu hủy diệt cơ chế hành pháp bằng hệ thống kiểm soát tâm trí. Với mức độ vi phạm trên, tội phạm sẽ bị giam giữ trong ngục mãi mãi. Nạn nhân của hành vi phạm tội này sẽ được tha bổng!

“Xoẹt”! Anh xé toang chiếc áo đang mặc, vừa đi vừa tụt quần, miệng lầm bầm:

–       Kệ mẹ lũ máy móc chúng mày, kệ mẹ pháp luật, kệ mẹ đạo đức, tôi yêu em và tôi không muốn cuộc đời mình để lũ máy móc này quyết định!

Anh lột phăng nốt quần áo của tôi, vồ lấy tôi và làm tình ngay trước mặt đám người tốt. Thật nực cười, họ còn chẳng dám có một suy nghĩ tức giận hay kì thị, họ sợ những chiếc máy sẽ phán xét họ vào tội bài xích cá nhân.  Mà đã một lần phạm tội thì sẽ liên tiếp nhiều lần phạm tội khác lớn hơn. Những chiếc máy lượn vo ve yêu cầu chúng tôi buông nhau ra, nhưng tôi thấy anh không hề có ý định muốn buông, cứ như thể anh muốn được làm tình đến chết với tôi. Anh dồn hết cả tinh lực và sinh khí vào tôi, không phải lửa thiêu nữa mà là cơn giông bão gào thét! Bấy lâu nay anh như bầu trời những ngày nhiều mây, hôm nay, ngay lúc này đây, anh muốn trút toàn bộ nước mưa vào trong tôi.

Anh kẹp chặt lấy chân tôi, những giọt nước mắt ứa ra nhỏ xuống ngực tôi:

–       Anh không muốn sống cuộc đời này thêm nữa… Ngay từ lúc nhìn thấy em ở công viên, anh đã biết em là định mệnh của anh và từ giờ anh đã có thể chết…

–       Không! Anh không cần phải làm thế … – Tôi thảng thốt rồi nghẹn lời

Anh mỉm cười buồn bã, khác hẳn với vẻ mặt thường xuyên giễu cợt trước đó của anh.

–       Chỉ còn lần xuất tinh này nữa thôi… là anh kiệt sức… và anh sẽ chết… với anh… như thế đã đủ rồi!

Bầu trời tối sầm lại, mây đen sầm sì kéo đến, nhưng trời không mưa, chỉ bức bối. Anh ngã vật xuống, máu lênh láng phun ra khắp bụng tôi. Cuộc làm tình triền miên, mãnh liệt, vận hết toàn bộ tinh lực của anh đã khiến anh bật máu. Hơi thở của anh chỉ còn thoi thóp, nhưng anh vẫn mỉm cười. Lần này thì tôi nhận thấy niềm hạnh phúc trong nụ cười của anh thật sự.

–       Hãy nói hộ anh… rằng… muốn tự do… đừng dùng ý nghĩ… Hãy như cách… anh vừa… yêu em…

Nói rồi, anh nấc lên một tiếng và trút hơi thở cuối cùng. Trên trời, mây vẫn cứ thế mà không thể mưa. Tôi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán anh. Vậy là anh đã được giải thoát khỏi thiên đường. Nghĩ đến đó lại thấy mỉa mai. Ngẩng mặt lên, nhìn khắp lượt những gương mặt vô cảm. Có lẽ là anh đã thương hại họ bằng thừa rồi. Liệu những kẻ vô cảm trong đức tính tốt đẹp kia có hiểu điều anh muốn nói. Tôi nhìn lên bầu trời, tự nhủ: “Nếu mưa bão thì tức là trong số những người kia có kẻ hiểu điều anh muốn nói, còn nếu không, đám mây đen này sẽ bay đi chỗ khác”.

Vùng đứng dậy tôi hét to:

–       Muốn tự do, đừng dùng ý nghĩ… Muốn tự do, đừng dùng ý nghĩ…

Tôi giữ lại điều cuối cùng anh nói về tình yêu của chúng tôi. Hãy coi như đó là bí mật nho nhỏ mà tôi muốn giữ cho minh, bởi nói tình yêu ở lúc này có thể đã là một trò xa xỉ rồi.

Mưa rào rào đổ xuống, vệt máu trên người tôi và từ anh loang dần ra. Trong cơn bão, vệ tinh không bắt được sóng não của con người. Tôi nhìn anh rồi khẽ nói, tôi chắc dù cơ thể anh không nghe được nhưng toàn bộ nội tâm của bên trong anh ở đâu đó trong vũ trụ vẫn biết được tôi đang như thế nào:

–       Trời mưa rồi, khoảnh khắc ngắn thôi, nhưng họ lại được một lần trải qua tự do, mà anh biết rồi đấy, đã một lần được tự do thì cả đời sẽ hướng về tự do.

Tôi bị giam ở dưới một căn ngục hình trụ, ngẩng mặt lên thấy cao chót vót. So với thiên đường, ở đây tôi lại thấy dễ chịu hơn. Trật tự hoàn hảo đến mấy cũng không thể dễ chịu bằng ngồi trong bóng tối và trò chuyện với hư vô. Tôi không còn động lực  để tồn tại thêm bất cứ ngày nào ở thiên đường nữa.

Ở trong căn ngục này có rất nhiều bộ xương người, chắc là những kẻ bị phạm tội danh âm mưu lật đổ giống tôi. Ở đây thì tôi tha hồ âm mưu, tha hồ suy nghĩ, tha hồ tưởng tượng. Thơ ca trong tôi bắt đầu nảy sinh. Tôi lấy một mẩu xương người làm bút viết;  vách tường vòng tròn không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc làm giấy viết. Và mỗi khi cầm bút lên tôi lại nhớ đến anh, mà không, không cần nhớ, anh lúc nào chẳng ở cạnh tôi. Thế giới ngoài kia sung túc, no ấm và hạnh phúc, để dành cho những người tốt; còn tôi, tôi chấp nhận  ở dưới địa ngục này, viết những vần thơ lên tường, để thế hệ  sau nhận ra rằng  tôi yêu anh hơn cả bản thân mình và tôi sẽ ở mãi mãi trong ngục này để hàng ngày tôi có thể tự biến mình thành một phần của vũ trụ, để mà kết nối vào kho dữ liệu vô biên của nó. Và trong những lần kết nối ấy, tôi sẽ tìm được anh trong vô cùng vô tận.

Hà Thủy Nguyên

 

1. Nghiên cứu não bộ là một toàn ảnh của Karl Pibram đã chỉ ra rằng thông tin không hề được lưu trong bộ não

2. Trích bài thơ “Người con gái thiên nhiên” – Đinh Hùng

Mưa

blogpost thumb

Mây ùn ùn từ đâu kéo đến không biết… và trời mưa! Mưa! Lộp độp! Ào ào! Rả rich!… Mưa như một cuộc làm tình miên man của Đất và Trời…

…Mây đi một quãng đường dài để rồi trút xuống hết theo một cơn mưa rào vội vã. Để làm chi?

…Một hạt mầm đương đầu với bao thử thách, trải bao sóng gió, vươn lên thành một cái cây, cây ra hoa, ra quả và rồi bị một con chim nào đó nuốt mất. Để làm chi?

…Một con chim lạ cất cao tiếng hót diệu kỳ và nhận lấy cho cuộc đời mình là mũi gai đâm chảy cạn máu ở tim. Để làm chi?

…Chúng ta đang theo đuổi điều gì giữa cõi mênh mông  này? Con người sinh ra chỉ để chết hay để vĩnh hằng… Biết cũng để làm chi?

Giữa trời mưa, một nụ hoa khẽ nhú khỏi đám lá xanh mướt… Ngày mai, nụ hoa ấy sẽ thành một bông hoa rực rỡ với hương ngào ngạt không gì sánh nổi…Thế nhưng, trong cơn mưa một kẻ vội vã chạy vào chỗ trú đã vô tình dẫm nát nụ hoa mong manh ấy. Có những bông hoa chưa nở đã vội tàn… Có những con chim chưa kịp hót đã bị trúng đạn rơi xuống… Có những đứa trẻ chưa kịp khóc đã nhắm mắt im lìm… Và có những cơn mưa chưa kịp làm ướt áo người thì đã tạnh.

Sự sống thì quá ngắn mà cái chết lại quá dài… Cũng chẳng quan tâm để làm gì? Kéo dài sự sống là một tham vọng điên cuồng… Sống lâu mấy rồi cũng chỉ để chết…

Chỉ biết như cơn mưa chiều nay, Trời – Đất giao hoà nhau đến tận cùng để tuôn ra từng giọt tinh huyết… Mưa thật dữ dội! Mưa thật say! Mưa điên cuồng… để trút cạn hết khí lực của Đất – Trời, để những tiếng rì rầm của sấm không còn bức bối, để từ cõi xa xôi người ta vẫn gọi là “đường chân trời”, cầu vồng đẹp đẽ hiện lên chỉ là  một ảo ảnh mong manh!

Hà Thủy Nguyên

Trích tập truyện ngắn và tản văn “Bên kia cánh cửa”

Dấu vết

blogpost thumb

Lộp độp, mưa vỗ trống trên mái nhà gỗ.  Thỉnh thoảng những cơn gió lại dội lên đu đưa rừng trúc như một mảng bè trầm xa vắng. Nàng choàng tỉnh khỏi cơn xuất thần mê đắm, trong cơn xuất thần nàng đã chạm tới những vì sao xa xăm ngoài vũ trụ. Nhưng cho dù các vì sao khác nhau như thế nào thì chúng vẫn giống nhau một cách nhàm chán. Và giờ đây nàng lại thấy những thanh âm của trần gian có một sức thu hút lạ kỳ.

Nàng vốn là một phù thủy đã nguyện tách xa mình khỏi nhân thế để tu luyện những bí giáo chỉ có thể dành cho kẻ âm thầm giữa vòng đời mê ảo này. Căn nhà nàng ở nằm trong một khu rừng trúc nơi cùng trời cuối đất, giữa thâm sơn cùng cốc, chẳng ai biết tới, vốn dĩ đã được tổ tiên của nàng dựng lên để cất giữ những pho sách không thể lưu truyền chốn nhân gian. Không biết bao năm tháng đã qua đi – khi chỉ có một mình đối diện với chính mình thì thời gian cũng chỉ là thứ vô nghĩa – có thể là hàng chục năm, hàng trăm năm, nhưng nàng vẫn giữ dáng vẻ của thời xuân sắc. Xưa kia, thuở bé, nàng cũng ở cùng cha mẹ và họ hàng tại khu rừng này, nhưng vì một lý do nào đó họ đã ra đi để rồi không bao giờ nàng thấy họ quay lại nữa.

Cơn mưa miên man thả xuống không gian quanh nàng một hơi mát dịu và một lần nữa lại đẩy nàng xuất thần. Thần khí của nàng phiêu bạt trong gió, nàng muốn để mặc chúng kéo trôi đi, cho đến điểm cuối cùng của cơn mưa. La đà qua những ngọn trúc, xuyên thấu qua những kẽ núi thâm sâu, lướt qua những dòng sông cuộn sóng, nàng men theo đó và dừng lại tại một ngôi làng.

Tiếng người nói xôn xao, dù rất nhỏ so với tiếng mưa rơi, vậy mà lại khiến nàng xáo động. Nàng chợt nhớ ra là đã rất lâu rồi nàng không cất tiếng nói. Các vì sao và vũ trụ đâu cần lắng nghe thứ âm thanh nhỏ nhoi của nàng đâu. Cơn chấn động khiến nàng khiếp hãi, nàng vội vã vụt quay trở lại thân xác của mình. Bên tai nàng không còn tiếng mưa rơi nữa, chỉ còn lại những tiếng người hỗn loạn mỗi lúc một vang hơn.

Bật dậy, nàng ở tung cửa, nhào ra ngoài mưa. Đất sũng nước mềm như nhung nhưng lạnh thấu gan bàn chân. Tóc nàng bết lại đổ xuống tà áo trắng nay đã trở nên trong suốt. Chiếc áo dính chặt lấy người nàng khiến nàng khó chịu, trong cơn hoang mang, nàng đã trút bỏ nó và vứt vơ vẩn dưới một gốc cây nào đó. Hơi đất vẫn tiếp tục lan trong từng mạch máu, những giọt mưa trút như thác lũ từ trên trời không đủ để tẩy rửa. Thậm chí, những cành trúc la đà cũng không ngừng mơn man da thịt của nàng. Trong khoảnh khắc nàng bỗng thấy mình chỉ là một kẻ trần thế hơn tất cả loài người kia. “A…. A…A…” Nàng thét lên một tràng dài rồi quỵ xuống, nằm gục xuống đất, thổn thức mấy chữ:

– Ta… ta…

“Ta phải rời khỏi đây. Vì sao ư? Vì đơn giản là ta thấy cần. Nhưng làm thế nào để có thể đi vào trốn nhân gian kia và không để lại bất cứ dấu vết gì? Ta đơn thuần chỉ muốn làm một kẻ lặng lẽ và quan sát… Thây kệ, ta sẽ đi, sẽ cố hết sức để giữ mục tiêu tối thượng của mình”

Vậy là nàng rời khỏi căn nhà gỗ, rời khỏi rừng trúc để tìm đến với con người. Thật buồn cười, nàng hiểu hết các vì sao ngoài vũ trụ xa xăm, nhưng lại chẳng hiểu gì về con người cả. Nàng cứ nghĩ rằng chỉ cần biết về các vì sao là đủ, bởi con người chịu sự chi phối của chúng, nhưng hình như nàng đã lầm, nàng không hiểu tại sao con người có thể gây ra cho nàng một cơn cuộn trào mạnh mẽ đến vậy. Phải chăng có điều gì huyền bí?

Ngôi làng hôm nọ đã hiện ra trước mắt nàng. Đó là một ngôi làng nghèo đói xác xơ vì dịch bệnh. Trái tim nàng thắt lại khi thấy những con người lầm than đau khổ vươn tay ra xin ăn cầu cứu. Xin ăn thêm một bữa để làm gì khi ngày mai vẫn chắc chắn là mình sẽ chết. Họ níu kéo điều gì trên Trái Đất này nữa không biết. “Con người thật  là ngu xuẩn”, ý nghĩ ấy vừa vang lên trong đầu để xóa bỏ đi cơn đau của trái tim thì đập vào tâm trí của nàng là hình ảnh một người mẹ bệnh nặng nhưng vẫn níu váy nàng xin miếng bánh cho đứa con nhỏ. Hình ảnh ấy đẩy nàng vào quá khứ, cái cảm giác trong vòng tay của mẹ xa lắc xa lơ bỗng tràn về. Nàng chỉ khẽ lắc đầu, thở dài xa vắng.

Nàng ngồi xuống giữa chợ, nhắm mắt lại, ngửa cao đầu, vươn thẳng đôi cánh tay trắng nõn lên trời. Luồng năng lượng mạnh mẽ nhưng thanh khiết của vũ trụ tối cao tuôn chảy qua cơ thể nàng, cả người nàng phát ra một quầng hào quang trắng sáng và nàng chuyển nó xuống hai bàn tay. Nàng đi đến tất cả những người bệnh và chạm vào họ, ánh sáng ngấm qua da thịt và đẩy lùi màu đen sạm đi đâu không rõ.

Cứ thế, cứ thế, hết làng này đến làng khác, nơi thì nàng dậy cho họ cách trồng trọt cho hợp với mặt trăng và các vì sao, nơi thì nàng dậy họ nghề làm thuốc, nơi nàng giúp những kẻ khốn cùng chống lại đạo luật hà khắc, bất công. Nàng cố gắng để không có một chút gắn kết tình thân nào với những người ở đó, nàng những tưởng rằng nàng đang không để lại chút dấu vết gì.

Ai ngờ dấu vết ấy còn lan xa hơn cả bước đi của nàng. Dấu vết đã đến tai của một ông vua trẻ tuổi. Sự xuất hiện của nàng tạo ra một sự hỗn loạn trong triều đình, nàng khiến những người dân chống lại đạo luật mà ông ban bố, và dù biết rằng nàng không có ý xấu, nhưng sự sĩ diện của ngai vàng buộc ông phải bắt nàng.

Nàng được đưa đến trình diện đức vua. Ôi chao! Ông phải mất  một lúc lâu ngây ngất trở vẻ sâu thẳm của nàng, sâu thẳm đến nỗi làn nước trong trẻo nhất cũng không  khiến ông nhìn xuyên thấu được. Sự sâu thẳm ấy dường như thôi miên ông, khiến ông phải đuổi hết tả hữu để được ở lại với riêng mình nàng. Uy quyền của một vị vua đã bay đâu mất, ông tiến đến gần nàng, đôi mắt vẫn không rời đôi mắt, cởi trói cho nàng, dắt tay nàng ngồi xuống ngai vàng cạnh mình.

Thời gian lại một lần nữa trở nên vô nghĩa. Nàng cả thấy một điều gì đó đang cựa quậy tự nơi sâu nhất và tuôn trào lên trái tim nàng. Nàng quên mất cả vũ trụ, quên mất những vì sao, quên mất những con người sống trong mông muội. Điều quan trọng nhất với nàng lúc này là được chạm lên nụ cười quyến rũ của đức vua. Và đôi tay đã làm theo điều bí ẩn đang cựa quậy đó, những ngón tay của nàng lần lượt rờ nhẹ trên khuôn mặt của đức vua, tựa như những lá trúc mơn man cơ thể của nàng trong đêm mưa gió.

Kích động! Nhà vua ào đến như luồng sóng mặt trời dữ dội. Nó đẩy lùi mọi cảm giác khác và nàng thực sự bị thuần phục, như những vì sao phải thần phục vầng thái dương. Những tiếng nói lao xao trong đầu nàng biến mất, chỉ còn tiếng thở của nhà vua hổn hển, ấm nóng hòa cùng tiếng trái tim nàng đập mạnh liên hồi. Chưa bao giờ nàng lại thích thú với sự vô nghĩa của giọng nói đến vậy, và sự im lặng này sẽ kéo dài trong bao lâu? Gối đầu lên đùi của đức vua, để đôi bàn tay ấy vờn nhẹ những lọn tóc trên má, cả vũ trụ này bỗng dưng không tồn tại

-Tại sao nàng lại chống tại ta? – Đức vua đã lên tiếng.

-Ta không chống lại ngài – Nàng áp bàn tay đức vua vào trái tim mình – Ta chỉ không chịu được khi nhìn thấy những điều đau khổ. Ngài không thấy họ đáng thương sao?

-Nhưng nếu ta không hà khắc thì họ sẽ chém giết lẫn nhau…

Nàng níu cổ đức vua, kéo người cúi đầu hôn một nụ hôn thoảng qua rồi nhìn sâu vào đôi mắt của ông.

-Tại sao ngài lại hà khắc với chính ngài như vậy?

Đức vua sững sờ lảng tránh, thẳng lưng nhìn lên trời. Nàng vẫn dịu dàng vừa nói, vừa vuốt ve lòng bàn tay ngài

– Ngài không phải đang hà khắc với người dân của ngài, ngài đang hà khắc với chính ngài. Đạo luật hà khắc ấy làm cho họ sợ thì ít, mà làm cho ngài sợ thì nhiều. Ngài sợ không thể kiểm soát được mình và mất đi uy thế của một vị chúa tể.

Đức vua nhắm mắt lại, thở hắt ra rồi hít vào thật sâu. Ông nâng cằm nàng và nói:

-Nàng sẽ trở thành hoàng hậu của ta chứ?

Nàng bật cười khúc khích:

-Ta đã trở thành hoàng hậu của ngài từ lâu rồi, chỉ ngài là không biết đó thôi. Ngài không cần phải bãi bỏ những điều luật hà khắc ấy đâu, ngài chỉ cần mang đến cho họ một niềm tin vào tình yêu của Thượng Đế, mang đến cho họ đủ cơm ăn, áo mặc. Thế rồi họ sẽ giống ta, bị ngài thần phục hoàn toàn.

Đức vua cười lớn thích thú vì lời nói của nàng. Một hôn lễ không ồn ào, nàng không thích đông người, nhưng lãng mạn giữa một rừng hoa với con suối nhỏ, đã được tổ chức. Từ ấy đức vua và nàng cùng nhau cai trị đất nước trong thanh bình, dân chúng ca vui rộn rã.

Nhưng, từ khi nàng trở thành Hoàng hậu, những thầy tu khắc kỷ bị truất hết uy quyền. Vua vẫn cho họ bổng cao lộc hậu, song họ không thể chấp nhận được việc vị vua trẻ tuổi đã nằm ngoài sự kiểm soát của họ và tự ý quyết định quốc gia đại sự. Họ rêu rao khắp nơi bêu riếu Hoàng hậu, rằng nàng là một phù thủy  tà ma đã bỏ bùa đức vua. Người dân không tin các thày tu, họ chịu ơn của nàng. Các thày tu bực bội rời bỏ đất nước này để đến các đế quốc hùng mạnh hơn. Tại đây, họ bịa đặt  với các vị hoàng đế về phép màu đáng sợ của nàng, về tham vọng dùng pháp thuật ấy để thôn tính thiên hạ của đức vua. Các đế quốc liên minh với nhau, đem quân đến biên giới của đất nước gây áp chế.

-Cuộc chiến này sẽ giết chết rất nhiều người… – Nàng đứng ở cửa sổ và nhìn xuống phía những người dân.

-Nàng yên tâm, chúng ta sẽ chiến thắng, chúng ta có công lý ở trong tay…

Nàng quay lại nhìn đức vua mới một nụ cười buồn bã:

-Chàng đang an ủi thiếp đấy ư? Nếu công lý có thể dành chiến thắng thì loài người đã chẳng lầm than đau khổ. Không! Công lý không phải thứ để thắng, nó là thứ để dành riêng cho bản thân mình…

-Nhưng họ muốn hỏa thiêu nàng … – Đức vua xúc động, không ngăn được dòng nước mắt.

– Thì có sao đâu, thiếp không thể dùng phép thuật để giúp chàng chiến thắng được, sẽ có quá nhiều người phải chết.

Đức vua ôm chầm lấy nàng:

-Ta không cần chiến thắng, ta chỉ cần mãi mãi ở bên nàng. Hay ta và nàng cùng nhau bỏ trốn đến một nơi thật xa…

Nàng đặt tay lên môi đức vua để giữ chặt lời ông:

-Điều này do thiếp gây ra. Ngay từ khi rời khỏi rừng trúc, thiếp đã tự nhủ với mình rằng sẽ đi qua cuộc sống loài người mà không để lại chút dấu vết gì, nhưng hình như ngài và những con người kia đã để lại quá nhiều dấu vết bên trong thiếp. Nếu chúng ta bỏ đi, họ sẽ không ngừng săn lùng chúng ta, họ sẽ tàn sát con dân của ngài. Ngài nỡ lòng ư?

Đức vua im lặng xiết chặt nàng hơn nữa. Nàng vuốt nhẹ sống lưng của đức vua thủ thỉ:

-Cứ để họ hỏa thiêu thiếp, nhưng chúng ta vẫn có thể ở bên nhau. Nếu ngài thực sự muốn mãi mãi bên thiếp, ngài hãy rời bỏ ngai vàng sau khi sắp xếp xong mọi chuyện, thiếp sẽ để lại cho chàng tấm bản đồ dẫn đến khu rừng trúc. Ở đó, chàng hãy học cách để có thể lên được những vì sao. Thân thể của thiếp có thể bị thiêu rụi, nhưng linh hồn thiếp tồn tại trên vũ trụ bao la kia. Nơi ấy, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau…

Ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt thân thể của nàng trước mặt đức vua. Nàng chỉ mỉm cười nhìn ngài trong khi ngài vẫn phải nén nỗi đau để đeo chiếc mặt nạ của một ông vua hùng cường. Sự hả hê cũng như lòng thương tiếc không vượt qua nổi được ngọn lửa. Tất cả những điều ấy giờ đây cũng trở nên vô nghĩa với nàng. Thần khí của nàng đã rời khỏi cơ thể, tan biến vào một cơn gió thổi qua làm khô ngấn lệ trong khóe mắt của đức vua rồi vươn cao tới những vì sao.

Một cơn mưa rào ập tới, đức vua vẫn đứng đó trong cơn mưa nhìn nước dập tắt ngọn lửa đã cướp đi người yêu dấu của ngài. Ngài thần người nhìn đống tro tàn còn lại đang bị nước cuốn trôi và tất cả đều tan loãng vào lòng đất.

 

Hà Thủy Nguyên  (8/2012)

Trích từ tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa”

Lời nguyền của bầy sói

blogpost thumb

Rừng già phủ một lớp sương dày đặc… Hơi ẩm lạnh của đất thấm xuyên qua gan bàn chân khiến ta không thể điều khiển nối chân mình. Vút! Ta phi thân qua một miệng vực. Vút! Một vũng nước in bóng ta đã bị bỏ lại đằng sau…

Thong thả lại đi… Có tiếng động gì đó xa xa lẫn với mùi của máu thịt! Còn cả một thứ mùi đói khát thỉnh thoảng cứ dâng lên theo từng nhịp móng vuốt cào trên mặt đất. Mùi của máu thịt càng lúc càng trở nên quyến rũ, nó kích động huyết mạch của ta sôi trào. Khí lạnh của núi rừng cũng chẳng thể làm dịu đi chút nào cơn say này. Phải thật nhanh! Ta ngửi thấy mùi sợ hãi! Ta ngửi thấy mùi cuồng dại! Ta ngửi thấy cơn thèm thuồng đã bấy lâu nay rời bỏ ta xâm chiếm dần trong từng tế bào.

Một bầy sói đang dồn con mồi vào vách đá. Con mồi này có mùi hương thật thơm ngon, chẳng trách mà chúng vây chặt nó như vậy. Con mồi run lên bần bật trong từng nhịp thở. Sự sợ hãi đã thêm phần ngon lành cho bữa ăn tối của ta. Không ngần ngại, ta nhẩy vào giữa bầy sói gầm gừ.

Đám sói lùi lại, ta chỉ cần cào cào dưới đất vài đường cũng đủ khiến chúng cong đuôi mà bỏ đi. Lũ sói hèn hạ, thảo nào chúng đi theo bầy. Ta chỉ có một mình, và cũng chỉ cần một mình mà thôi. Men chiến thắng suýt nữa khiến ta quên con mồi, quay ngoắt lại, nó vẫn chưa hề bỏ chạy. Con mồi trắng nõn phủ phục sõng soài trên phiến đá. Nó ngất lịm đi tự lúc nào.

Bây giờ thì chẳng cần phải vội, nó đã nằm gọn trong tay ta. Ta cần hưởng thụ cái mùi thịt non và dòng huyết tươi trẻ đang rần rật chạy trong người nó. Ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm một màu đỏ khắp núi rừng và lan dần trên lớp da của con mồi. Mặt trời xuống núi soi chiếu từng tia sáng có lẽ để giúp ta nhìn xuyên thấu vào tận trong từng kẽ xương của nó dù ta chưa hề xé xác nó.

Nhưng ánh hoàng hôn cũng thật nguy hiểm, nó thiêu đốt của ta. Trời ơi, sao thế này? Những lớp lông rụng tơi tả làm ta đau nhói. “Hú… ú… ú… Hú… ú… ú…” Ta nghe thấy tiếng hú của mình nhỏ dần, tắt dần theo ánh mặt trời.

Bầu trời chuyển sang tím sẫm. Ta nhổm người dậy, cảm giác say máu biến mất. Ta như bừng tỉnh khỏi cơn mê đắm hỗn loạn. Quờ tay về phía trước! Giật mình! Một cái chạm mát rượi khiến ta tỉnh hẳn.

Nằm trên phiến đá là một thiếu nữ trong bộ váy trắng, trên nét mặt nàng vẫn thoáng sự căng thẳng vì sợ hãi. Nàng có đôi môi thật khôn tả. Một làn môi mong mỏng, tươi đỏ tương phản với nước da trắng đến rợn mình. Ánh trăng bắt đầu chiếm lĩnh núi rừng, soi thẳng xuống phiến đá. Làn da của nàng cũng sáng bừng lên và đôi môi trở nên đỏ hơn một cách ma quái. Ô hay, ta không làm chủ nổi đôi bàn tay của mình. Nó đã chạy dần trên cánh tay, bờ vai và dừng lại ở đôi môi. Ngón tay của ta bị đôi môi ấy níu giữ. Và bây giờ, ta cũng không làm chủ được cả cặp môi của chính mình. Nó tìm đến cặp môi đỏ kia như muốn ăn tươi nuốt sống.

Giống biết bao câu chuyện khác trong cổ tích, nụ hôn có thể đánh thức người đẹp, nàng khẽ mở mắt dậy. Kinh ngạc vì sự xuất hiện của ta, nàng định đẩy ta ra. Ta thật sự không làm chủ được mình nữa rồi. Ta siết chặt lấy nàng trong tay, ta hôn nàng như muốn thọc sâu vào tận trái tim… cho đến khi sự kháng cự yếu dần.

Và bây giờ nàng đã nằm ngoan ngoãn trong vòng tay của ta. Đôi mắt mê đắm không rời khỏi đôi mắt ta, cặp vú phập phồng lên xuống theo nhịp thở gấp, và những ngón tay của nàng cũng đang mơn man sống lưng của ta nhưng đang chơi một bản nhạc đầy mê hoặc. Kìa, nàng mỉm cười, những ngón tay đã chạy đến khuôn mặt. Những ngón tay mềm mại ôm lấy khuôn mặt ta, kéo sát lại gần nàng.

Chỉ cần nhắm mắt lại, ta có thể thấy chúng ta: nàng và ta đang đi sâu vào nhau. Trong chốc lát, cơn them thuồng bấy lâu nay lắng dịu. Ta cảm nhận thấy sự cô đơn, trống trải bấy lâu nay mà nàng đã phải chịu. Nàng là kẻ lạc loài giữa loài người và nàng không còn muốn sống với con người nữa. Còn ta, ta là kẻ lạc loài giữa bầy sói.

– Ta vốn dĩ là một con sói hoang – Vừa kể, ta vừa liếc nhìn xem thái độ của nàng. Nàng vẫn đang chờ đợi ta nói tiếp – Trước đây, ta là sói đầu đàn, chúng nghe lời ta răm rắp. Cho đến một ngày, tự dưng ta muốn tránh xa lũ hèn hạ ấy, ta muốn rời bầy, ta chỉ thích đơn độc một mình trên mỏm núi mà thôi. Bầy sói không đồng ý và vào một đêm trăng tròn, chúng đã nguyền rủa ta. Cứ mỗi khi mặt trời khuất núi, ta biến thành người để trải nghiệm hết sự cô đơn mà ta mong muốn. Sáng ra, ta lại trở về làm sói và mọi ký ức về quãng thời gian làm người sẽ biến mất.

Nàng chỉ mỉm cười và khẽ đặt một nụ hôn lên mắt ta. Nàng chỉ tay lên mặt trăng với luồng hào quang trắng và nói:

– Chàng nhìn xem, chưa bao giờ ta thấy trăng đẹp như thế này!

Mặt trăng cứ mỗi lúc một lên cao, thời gian của một đêm ngắn lắm. Ta rung mình nghĩ đến lúc phải trở lại trong lốt sói. Ta sẽ quên mất nàng, và lúc ấy ta không còn để tâm tới đôi môi của nàng nữa mà có thể chỉ là cái yết hầu căng mọng máu tươi kia thôi.

– Nàng hãy hứa với ta một điều, trước khi bình minh, nàng hãy trốn thật xa. Và mỗi khi hoàng hôn, ta sẽ gặp nàng ở chính phiến đá này…

Nàng lại mỉm cười và mắt vẫn không rời ánh trăng. Nhưng vòng tay nàng ôm chặt lấy ta tựa thể không bao giờ có thể buông rời…

Bình minh, ta nhổm dậy. Grừ… con mồi đã biến đi đâu? Chạy đâu cho thoát. Mùi máu thịt tươi mới của nó vẫn còn phảng phất, thấp thoáng trong hơi ẩm của lá rừng. Mùi ấy vướng vào cánh hoa mà ta vừa đạp chân lên, len lỏi trong kẽ đá ven suối. Thật là một con mồi khôn ngoan. Nó biết lội qua suối để trốn cái mũi thính nhạy của ta… Chỉ cần sang bên kia suối thôi, là ta lại có thể theo dấu nó.

Việc nó thoát khỏi móng vuốt của ta làm ta sôi máu, giận dữ đến điên người. Gặp nó, nhất định ta phải xé xác nó thành trăm mảnh. Ta sẽ cắn ngập răng nanh sắc nhọn của mình vào cổ nó. Dù chẳng bao giờ đụng đến, nhưng lần này ta sẽ nuốt trọn trái tim nó để thỏa cơn khát máu đang dày vò ta lúc này.

Nó dẫn ta chạy suốt một ngày trời loanh quanh trong cánh rừng. Grừ… sao nó lại về bên suối? Nó biết rằng ta đang đuổi theo nó chăng? Mặt trời đang xuống dần với ánh sáng chói chang, nó sẽ chẳng thể chạy xa hơn.

Đây rồi, không lẫn vào đâu được. Mùi máu tươi ngày một rõ, tiếng nhịp đập lần này không còn sợ hãi nhưng có gì đó nhiệt huyết hơn! Không sao! Máu nóng càng ngon! Ta không thể chậm trễ, kẻo bầy sói hèn hạ kia sẽ mò đến mất! Con mồi đang quay trở lại vách đá lần trước. Ta muốn nhìn thấy máu đổ dưới ánh đỏ chiều tà.

Con mồi đang ngồi chờ đợi điều gì đó không chút đề phòng! Sao phải rình rập? Ta lao vào như một cơn gió lớn và đổ ập xuống nó. Nó hốt hoảng rú lên. Lạ quá! Lần này nó không sợ hãi, ánh mắt nhìn ta khiến ta thoáng chút bối rối, nhưng mùi máu của nó quả là một thứ gây nghiện, ta không thể nào kìm hãm được. Hai chân trước của ta đè lên ngực nó, hai chân sau của ta giữ chặt đùi nó, và răng của ta đã cắt đúng yết hầu đang đập cuồn cuộn của nó. Thật là thích chí! Những ngón tay của nó níu chặt lấy lông cổ của ta và nhìn ta bằng đôi mắt trĩu buồn.

Rút răng ra khỏi yết hầu, một dải máu tươi phun ra như suối. Màu trắng đang bị thay dần bằng màu đỏ chết chóc. Ta nghển cổ hú một tràng dài dưới ánh hoàng hôn. Ôi chao! Ánh mặt trời như thiêu như đốt làm ta khó chịu. Tự dưng ta chẳng còn thích thú chút nào với mùi máu tanh nữa.

Bừng tỉnh! Trời ơi! Ta đã làm gì nàng thế này? Máu ướt đầm tà váy trắng tinh khiết của nàng, hơi thở nàng nặng nhọc sắp tắt. Ta ôm chầm lấy nàng không thể giữ nổi những giọt nước mắt trào ra. Vậy mà nàng lại mỉm cười… Ta cố ngăn để máu không chảy nữa nhưng vô ích vì vết thương quá sâu và quá hiểm. Mặt trời xuống để mặt trăng lên, ánh đỏ cuối cùng vụt tắt. Nàng cố thu lấy chút sức lực cuối cùng, áp long bàn tay đã lạnh ngắt vào má ta:

– Trăng hôm nay cũng đẹp lắm… chỉ cần hàng đêm chàng ngước nhìn trăng… nỗi cô đơn… quạnh quẽ giữa rừng già… sẽ tan biến…

Bàn tay nàng buông thõng xuống, không còn nghe thấy hơi thở của nàng. Máu lênh láng trên tảng đá. Ta đã giết nàng thật rồi… Ta gào rú lên trong điên loạn. Bây giờ ta mới thấu được hết nỗi đau đớn của sự cô đơn. Nó dằn vặt ta khiến ta chỉ muốn chết, nhưng ta biết rằng chết cũng không hết cô đơn vì linh hồn chẳng bao giờ quên những gì nó đã trải qua. Phải rồi, chỉ sáng mai khi thức giấc, quay trở về làm sói, ta sẽ quên. Có điều, lúc hoàng hôn buông xuống thì sao? Nó lại trở về hết ngày này qua ngày khác. Chuỗi ngày đằng đẵng ấy khiến ta thấy sợ…

– Chỉ cần ngài trở về làm sói, mọi ký ức này sẽ tan biến! – Một con sói cái già đột ngột cất tiếng, theo sau là bầy sói.

Cả bầy sói cúi rạp trước ta, chúng muốn ta trở về làm con sói đầu đàn và quên đi giấc mơ trăng êm đềm đêm trước. Ừ thôi cũng được! Miễn là ta có thể quên! Miễn là cảm giác cô đơn không bao giờ quấy nhiễu ta nữa. Chỉ cần một cái khẽ gật đầu…

Từ ấy, bầy sói trong rừng nổi tiếng khắp nơi: Chúng không ăn thịt loài động vật thong thường mà chỉ ăn thịt người. Còn con sói đầu đàn mới gọi là có sở thích quái đản, nó chỉ thích ăn thịt những nàng thiếu nữ vào các đêm sáng trăng. Nỗi kinh hoàng ấy ám ảnh loài người cho đến khi sói đầu đàn già yếu và bị một con sói non trẻ khác cắn chết.

(5/2012)

Hà Thủy Nguyên

Trích từ tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa”

Tập truyện ngắn "Bên kia cánh cửa"

blogpost thumb

Tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa”

Tác giả: Hà Thủy Nguyên

Thời gian sáng tác: 2005 – 2013

Số trang:  168 trang

Xuất bản năm 2013, NXB Lao Động và Nhà sách Bách Việt ấn hành.

Tình trạng bản thảo: Sách đã hết hàng trên thị trường. Sắp sửa tái bản trên Amazon.

Tổng quan nội dung:

“Bên kia cánh cửa” là tập truyện ngắn về sự lang thang và vô định của kiếp người. Tập truyện được viết bằng một lối suy niệm nhiều ẩn dụ mà người ta buộc phải liên hệ với đời sống của cá nhân mình để hiểu.

Tập sách được viết khi tác giả không phân định được mộng hay thực nên dễ khiến người đọc bị rơi vào trạng thái này. Mà thôi kệ, mộng hay không mộng, thực hay không thực thì có vấn đề gì! Nếu ta đã tồn tại trong cõi đó có nghĩa là có điều gì đó gắn kết ở đây. Gắn kết nhưng không ràng buộc. Ở trong mộng nhưng vẫn biết là ta đang tỉnh. Không tin vào điều người khác cho là thực, cũng không tin vào những thứ vẫn bị coi là ảo. Chỉ đơn thuần là vui chơi.

Trong tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa”, tác giả đã từng viết: “Lang thang là một trạng thái của kẻ vô định – Một kẻ đi tìm chính mình nhưng chỉ thấy hư vô”. Cũng trong tập sách này, tác giả mô tả về sự mắc kẹt trong cõi không có không gian, thời gian, chỉ có bóng tối triền miên và vô vọng. Ôi, thật là những điều đáng sợ nếu một ngày nó trở thành hiện thực. Hoặc, nó đã trở thành hiện thực rồi mà chúng ta không hề hay biết.

Trích dẫn truyện:

– “Chả hứng thú gì nhưng thôi cũng được. Ít ra là có cớ để bước ra khỏi căn phòng này. Tôi luôn phải mượn một động lực nào đó từ người khác để thấy có vẻ như đang hiện diện ở thực tại này. Có một anh chàng để yêu, đam mê một cái gì đó, say sưa với những ý tưởng cải tạo thế giới, nỗ lực để đạt tới một hình ảnh hoàn hảo… Tất cả! Tất cả những thứ đó chẳng qua là tôi tự mua dây buộc mình, không thì tôi đã chết từ lâu rồi. Có thể là vì hèn, vì ẩn sâu vẫn còn ít nhiều nỗi sợ chết, nhưng có một lập luận luôn ám ảnh tôi: “Chết… Rồi sao?”. Sau cái chết là cái gì? Lại tiếp tục tất cả những tình trạng như bây giờ sao. Nghĩ đến đó, tôi hết cả hứng với cái chết.”

– “Những cái chạm càng sâu sắc thì càng khiến ta đau đớn. Và thật mỉa mai, trong đau đớn ta nhận ra rằng chẳng có gì là thật cả. Đôi khi thầm nghĩ, giá như ta đừng chạm vào bất cứ thứ gì của thế giới này, thì có thể ta không cảm nhận thấy sự lụi tàn của nó, và ta sẽ chẳng có bất cứ sự đau đớn nào.”

Một số phản hồi của độc giả khi đọc “Bên kia cánh cửa”

 

 

Vị thần không tên

blogpost thumb

Chúng ta chẳng bao giờ hiểu được tại sao đôi khi chúng ta lại có những trạng thái điên rồ được gọi tên bằng “cảm xúc”, bởi vì đó là một điều huyền bí… mà những điều huyền bí thì có bao giờ hiển hiện một cách rạch ròi để ta có thể chạm vào đâu. Và cũng một cách huyền bí, lời lý giải cho những trạng thái ấy đã được kể lại. Tuy nhiên, chẳng ai tin câu trả lời ấy cả và khi người ta càng không tin thì nó lại càng huyền bí. Mỉa mai vậy đấy!

Câu trả lời đơn giản thế này thôi, đơn giản nên người đời không tin thì cũng dễ hiểu: Những vị thần đã xúi bẩy chúng ta đấy. Câu trả lời này đã cũ mèm, chúng ta đã nghe về nó quá nhiều… Họ – kẻ thì làm chúng ta phấn khích; kẻ thì đẩy ta vào nỗi đau đớn, dằn vặt; kẻ thì đem đến cơn cuồng nộ không thể kiểm soát… tất cả… tham lam, say đắm, thù hận…  đâu thuộc về chúng ta. Chúng ta chỉ là những con rối cho họ giật dây và họ có vẻ thích thú lắm với công việc dã man này. Nhưng sự mê hoặc của họ cũng thật kinh khủng bởi chúng ta lại quá quen thuộc với loại ma thuật này tới mức không thể nào sống mà thiếu chúng.

Trong thế giới của các vị thần cảm xúc ấy, một ngày bỗng ra đời một nữ thần. Nàng không thể khóc, không biết cười, cũng chẳng biết tức tối. Trên khuôn mặt của nàng chỉ có một vẻ bình thản đến kì lạ trước mọi sự. Và với khuôn mặt ấy, nàng có thể làm chủ trạng thái cảm xúc nào của thế giới loài người? Nàng không biết và tất cả các vị thần cũng không thể giúp gì hơn. Nàng bay lượn cùng họ trong không trung và chứng kiến họ tung hứng tinh thần của con người như một quả bóng. Nàng chẳng thấy thích thú gì với trò chơi này và bắt đầu nàng thấy rõ một điều rằng hình như nàng không thuộc về nơi này. Sự ra đời của nàng có lẽ là một sai số của tạo hóa. Nhưng nếu như sự ra đời phải có một ý nghĩa nào đó thì có thể ý nghĩa của nàng không nằm ở đây…

Đôi khi, nàng thấy những con người kêu lên bởi không thể chịu đựng được những trò đùa này, nàng định lên tiếng để giúp họ xoa dịu nỗi đau, nhưng những vị thần khác ngăn nàng lại. Vị thần của Lo Lắng nghiêm trọng khuyên bảo:

  • Này em, đừng bao giờ đáp lại lời của người trần thế?
  • Tại sao ạ? – Nàng nhìn vị thần thắc mắc.
  • Khi em đáp lại lời của họ, em sẽ mất đi sự thần thánh của mình… Em sẽ trở thành người trong số họ…
  • Nhưng bi kịch hơn… – Vị thần Buồn Rầu lên tiếng – Đó là chúng ta không thể chết sau đó. Chúng ta bất tử mà…
  • Thì sao chứ? – Nàng vẫn không hiểu tại sao điều ấy lại quan trọng đến thế…
  • Vì nếu em không chịu nổi cảnh làm người, em chỉ có thể cầu xin đấng Tạo Hóa để em ở dưới Địa Ngục.

Họ lại cho nàng một bài thuyết giảng về Địa Ngục mà khổ lắm, đã có ai xuống đến Địa Ngục đâu kia chứ. Nàng thấy làm thần hay làm người thì có gì khác biệt nhau? Những kẻ cả đời làm con rối và những kẻ cả đời làm mỗi một việc là điều khiển lũ rối mà chẳng hiểu tại sao mình phải làm điều đó. Nhưng vì nghe quá nhiều, dần dần nàng cũng quên mất sự tò mò, nàng cũng mặc định tin rằng nàng thực sự thuộc về thế giới các vị thần.

Một hôm, nàng nghe các vị thần kháo nhau chuyện lạ lắm. Ở một thành phố của những cơn mưa có một chàng trai dường như trái tim của chàng vô cảm. Mọi lời thì thầm xúi bẩy của các vị thần vô dụng với chàng. Điều này khiến nàng động tâm. Có một kẻ không chịu làm con rối sao? Nàng vội vã theo sau các vị thần để đến xem thử xem chàng có thật sự kỳ diệu như vậy hay chăng?

Lúc ấy, chàng đang nằm trên một căn gác xép nhỏ. Trời mưa bão ầm ầm bên ngoài ô cửa sổ. Các vị thần Lo Lắng, Sợ Hãi xung phong tấn công chàng dồn dập, vô ích! Chàng vẫn nằm im một cách lười biếng, đôi mắt dõi xa xăm nhìn ra màn kính ràn rụa nước mưa. Lúc ấy một bản nhạc với tiếng violon buồn réo rắt làm lay động không gian. Đó là lúc cho vị thần Buồn Rầu khiêu vũ… Ma thuật của Buồn Rầu đáng sợ lắm, thần đã khiến biết bao nhiêu người chìm đắm không thể nghe thấy bất cứ tiếng thì thầm nào khác, thậm chí đến mức họ không thể chịu đựng thêm nữa, chỉ có thể tìm đến với cái chết để trốn chạy. Thật buồn cười, thế mà nhiều kẻ ngốc vẫn nghĩ rằng con người không được lựa chọn lúc họ sinh ra vậy thì họ sẽ tự lựa chọn cái chết như một sự khẳng định. Họ biết đâu họ bị xô đẩy bởi một thế lực vô hình. Lần này thì… vị thần Buồn Rầu trông lại càng buồn rầu hơn bởi chàng vẫn đủ tỉnh táo để thốt lên:

  • Kỹ thuật của tay violon này thật là điêu luyện. Nhưng nghe chỉ thấy độc một nỗi buồn, thật là nhàm chán…

Vị thần Tức Giận cắt ngang, xông vào một cách vô duyên. Vô ích thôi, Tức Giận phải có duyên cớ. Chàng giận cái gì đây khi chẳng có một cảm xúc nào có thể động được đến chàng. Các vị thần Phấn Khích, Vui Vẻ cũng đua nhau kích động chàng nhưng chàng chẳng buồn nhếch mép bởi có lẽ tâm hồn chàng đang tan lẫn giữa tiếng mưa rơi miên man, bất tận.

Vị nữ thần không tên nãy giờ đứng quan sát tất cả và nàng thấy một điều gì đó lạ lắm đang chuyển biến bên trong nàng. Sự lay động trong hơi thở của chàng khiến nàng bị rung lắc nhẹ nhàng tựa một bản nhạc êm đềm. Hơi thở nàng như một thỏi nam châm hút nàng lại gần. Khác hẳn với mọi lần nàng chỉ đứng xa và giương to đôi mắt ra nhìn thì giờ đây nàng chẳng nhìn thấy bất cứ điều gì nữa. Và lúc này, các vị thần khác lại trở thành những kẻ ngoài cuộc vô dụng.

Trời tạnh mưa dần, chàng nhổm người dậy đứng ra cửa sổ. Bên ngoài con người bắt đầu nhào ra ngoài đường như một lũ điên cuồng, chàng lắc đầu ngồi phịch xuống giường. Và cơn độc thoại bắt đầu:

  • Ôi loài người… loài người… Họ thật dễ bị lôi kéo bởi mọi thứ của thế giới này. Sao ta chẳng thể giống họ? Sao họ chẳng thể giống ta? Khi ta vội vã thì họ lờ đờ như những con sên chậm chạp, khi ta bình lặng thì họ lại như bị thú dữ đuổi sát sau lưng. Đôi khi ta tự hỏi không biết mình có thực sự thuộc về thế giới này hay không nữa?…

Đoạn độc thoại khiến nữ thần tựa như chẳng thể kìm giữ được lời nói của mình nữa. Nhưng lời nhắc nhở của các anh chị em khiến nàng ngưng lại. Nếu lên tiếng, nàng sẽ không còn là một vị thần nữa, nàng sẽ chỉ là con người trần thế… Ôi mà nào có sao… Đằng nào nàng cũng có thuộc về thế giới của các vị thần đâu. Ở đó nàng là một kẻ vô dụng, một kẻ lạc loài.

  • Việc chàng thuộc về loài người hay không quan trọng đến thế sao?

Nàng đột ngột đáp trả! Tất cả các vị thần không kịp ngăn lại, chỉ có thể thốt lên những tiếng kêu vô vọng.

 

Chàng trai giật mình quay lại đằng sau bởi giọng nữ thánh thót hoàn toàn xa lạ. Ôi chao, chàng ngây ngất bởi đôi mắt mơ hồ của nàng. Đôi mắt ấy dường như đang dõi đến một chân trời nào đó rất xa, nhưng tiếc thay làm gì có một đường chân trời đích thực, chỉ hoàn toàn là ảo giác. Từng bước, từng bước chàng tiến lại gần và đôi mắt vẫn không rời đôi mắt. Chàng nghe thấy tiếng thở phập phồng luân chuyển trong từng mạch máu của nàng.

Và trong giây phút ấy, nàng bắt đầu nhận ra trái tim của mình đang đập. Một sự si mê tràn ngập cơ thể nàng, một cảm giác ấm áp bao vây lấy không gian xung quanh nàng và một giai điệu  thần diệu đang tràn ngập tâm trí nàng. Nàng biết rằng giờ đây nàng chỉ là một con rối, nhưng nàng chấp nhận để bị giật dây bởi cảm giác này thật tuyệt vời biết bao nhiêu…

Bên ngoài căn phòng, thế giới vẫn xoay vần… Trong căn phòng, hai kẻ cô đơn trong thế giới của mình bỗng nhiên gặp được nhau. Chàng trai trẻ bỗng nhiên có một sự phấn khích và hăng hái lạ kì bởi nàng là người duy nhất có thể mỉm cười với những ý tưởng điên rồ của chàng.

  • Chàng sinh ra đã là một kẻ khác biệt đến vậy, thế thì cứ tiếp tục làm những gì khác biệt hơn nữa đi! Điên rồ thì đã sao! Vô ích thì đã sao! Chàng thích là được mà…

Nàng đương nhiên sẽ khuyên chàng như vậy rồi! Bởi nàng đã làm một việc điên rồ là rời bỏ thế giới thần kỳ và huyền bí của mình để được ở bên chàng. Vậy thì có điều điên rồ nào nàng không thể chấp nhận được nữa đây.

Nhưng nàng đã mắc một sai lầm nghiêm trọng. Bởi khi cơn phấn khích đã được kích hoạt, bỗng nhiên chàng say sưa thế giới này một cách lạ kỳ. Chàng bắt đầu đi ra ngoài và thấy mọi thứ bỗng nhiên thật đẹp đẽ: Một cơn mưa, một tia nắng, một cuộc tranh đua của sinh tồn, một lần say sưa trong mộng ảo… thậm chí vàng, bạc, châu báu, những phát minh của con người cũng kích động chàng.

Những lời khích lệ của nàng không còn cần thiết nữa! Chàng đã đủ điên rồ rồi! Điên rồ tới mức những kẻ ngày xưa xa lánh chàng giờ đây quay sang ngưỡng mộ chàng như thần tượng. Nỗi cô đơn trở thành một thứ thừa thãi. Chàng sợ cả cái cảm giác vắng lặng trong căn gác xép nhỏ năm nào, chàng đưa nàng về một lâu đài với biết bao gia nhân phục vụ và bao khách khứa sẵn sàng góp vui để nhìn thấy nụ cười của nàng. Nụ cười của nàng dễ khiến người ta cảm giác thấy sự đồng cảm. Nhưng đó là điều xa xỉ bởi càng ngày nàng càng ít cười hơn. Có lẽ thế giới này cũng đủ sự điên rồ rồi. Còn có gì đáng để mỉm cười nữa đâu?

Nàng ít cười hơn, khách khứa cũng dần xa lánh, và chàng thì lại cần có họ biết bao. Những người khách và chàng liên tục cần các cuộc phiêu lưu để thấy rằng mình có một ý nghĩa nào đó trong thế giới này. Và lúc này vị thần Buồn Rầu tìm đến khuấy đảo nàng. Trái tim yếu đuối của nàng làm sao có thể chịu đựng nổi nỗi buồn nhức nhối và xoáy sâu như vết kim đâm. Hình ảnh của những người tìm đến cái chết bỗng xuất hiện trong ký ức nàng. Phải rồi! Phải rồi! Chỉ có cái chết mới cứu nàng thoát ra khỏi nỗi buồn. Nàng lao mình khỏi ô cửa sổ của tòa lâu đài cao ngất giữa đêm mưa.

Mặt đất đây rồi và trên kia bầu trời cứ xa dần, khung cửa sổ cứ mờ dần… Mỉa mai thay, nàng vốn dĩ là một vị thần bất tử thì làm sao có thể chết. Ôi nỗi buồn quỷ quái tan theo mây gió. Và giờ đây trong lòng nàng tràn ngập một nỗi mênh mang. Nàng cũng không hề thuộc về thế giới của chàng. Nàng là ai? Nàng thuộc về đâu? Đến bây giờ nàng cũng không hề có nổi một cái tên… Bất tử trong trạng thái này thật là một điều đau khổ. Ôi giờ thì nàng trở thành con rối trong tay vị thần Đau Khổ. Những khuôn mặt thích thú của anh chị em nàng khiến nàng rùng mình sợ hãi. Đúng là nàng không hề thuộc về thế giới của họ rồi, bởi nếu có thì họ đã thương cảm mà không chơi đùa với số phận của nàng như vậy!

  • Con xin đấng Tạo Hóa hãy cho con được xuống Địa Ngục… Có lẽ Địa Ngục là chỗ duy nhất còn lại mà con thuộc về.

Đất trời rung chuyển, nàng rơi tõm vào hư vô. Đấng Tạo Hóa đã nghe thấy lời nguyện cầu của nàng. Khi mở mắt tỉnh dậy, ôi chao, một không gian vô định hình toàn màu đen. Nàng cất tiếng gọi… nàng còn chẳng nghe thấy tiếng nàng. Có vẻ như ở đây chẳng có ai cả vì thế mà giọng nói của nàng trở nên không cần thiết. Nhưng nếu tất cả đều là màu đen thì đôi mắt của nàng còn có ý nghĩa gì? Nàng ngẩng đầu lên để tìm chút ánh sáng (có lẽ vậy mà đôi mắt vẫn tồn tại). Trên kia có người, ra thế. Nàng nhìn thấy những bước chân của con người đang đi lại giữa mênh mông. Từ bên dưới, nàng có thể nhận ra đôi chân của người đang chán nản, đôi chân của người đang vui đời. Nàng cố rướn người với lên thật cao nhưng cõi người ấy cứ xa mãi… Nàng lại gồng hết sức hét thật to nhưng ai là người có thể nghe thấy tiếng vọng từ một nới sâu thẳm như Địa Ngục cơ chứ?

Nàng chợt sững người lại. Bước chân của chàng, không thể lẫn vào đâu được. Chàng đang leo lên một núi đá. Và kìa chàng đã tới đỉnh. Từ dưới này nàng có thể nhìn thấy nụ cười nở trên môi chàng khi chàng cúi xuống nhìn thế giới không hạn định ở phía dưới. Trông chàng thật yêu đời biết bao. Nàng ngồi nhẹ xuống, ôm chặt lấy hai gối và mắt vẫn ngước nhìn lên. “Chỉ cần chàng yêu đời là được và chàng hãy quên ta đi… Thế giới con người nên quên ta đi… Ta là thứ con người sợ hãi nhất và vì thế ta không có lý do gì đáng để tồn tại. Ta có thể đồng cảm với sự cô đơn của họ, nhưng khi họ không còn cô đơn nữa thì họ sẽ trốn chạy ta. Trốn chạy cũng phải thôi, chính ta còn sợ bản thân mình cơ mà… Ôi, đến giờ ta mới biết mình có tên là Cô Đơn…”

(8/2012)

Hà Thủy Nguyên

Trích từ tập truyện ngắn “Bên kia cánh cửa”