Home Sáng tác mới Ta chọn buồn như mệnh số

Ta chọn buồn như mệnh số

Ta chọn nỗi buồn

Vì thế gian vui cười quá

Vui cười đến lạc hồn

Mê đắm chân trời xa

Vui trong những cơn say

Và điên vũ điệu triền miên

Bay và bay

Trong cơn hoang loạn tinh thần

Để quên mình rất gần

Rất gần

Cõi hư vô

Nơi đơn độc

Trong nỗi buồn lặng

 

Ai đang vui cười ngoài đó

Có nghe mưa, nghe mưa

Đời buồn đã tạnh chưa

Ta cạn ly rượu chưa

Ta sống tận đời chưa

Ta cần gì bay trong ảo tượng

Khi nơi đây

Ta chiêm ngưỡng nỗi buồn giọt giọt

Lưu hồn ta khoảnh khắc mùa thu

Ta đã buồn cả vạn năm

Với nụ cười cô độc

Nụ cười không vui sướng

Không bay

Không say

Cười lạnh

Trần thế đâu cần hiểu ta

Ta đâu cần hiểu mi

 

Ta nhìn hư vô xoay vũ điệu vô biên

Ta mỉm cười chọn buồn như mệnh số

Buồn neo ta nơi đây

Để ta đi giữa loài người

Cho trọn kiếp

Chẳng đoái hoài mai sau

 

Cùng buồn, ta như mây mưa

Cùng buồn, ta nghe lưa thưa

Vang và vang tơ đàn xưa

Tơ đàn mùa tâm can

Không vũ điệu thế gian

 

Ta buồn không nước mắt

Ta buồn không rên than

Ta chỉ cười lặng lẽ

Ngắm ta và thời gian

 

Hà Thủy Nguyên

Sót

Có những buổi chiều nghênh ngang qua ta Lọt vực thẳm tâm ma Lời cạn   Có những ly cà phê Vỡ Cuống họng trào nhạt mệnh trần ai   Hôm nay tôi chờ đợi Một khúc tái hồi Hồn phai phai bạc chiều tàn gió lặng   Có những cơn ngủ gục Não chẳng lịm sâu Vẫn quay cuồng thế sự   Khi nát tan vảng vất Mây trôi một khúc tái hồi Ta vén dải chiều rơi Nhặt tứ thơ vừa sót. Hà

Bóng mây qua

Vớt cánh mưa trưa hoa nước đọng mi cườiMong manh bóng mây đã qua đờiChợt gió chợt mưa bước chân chưa bén trần ai lang thang vạn nẻo mịt mùngLăn sương sương nơi hư vô đích nào đến đượcBóng mây đấy ư? Ta đấy ư?Nhân sinh ta đã lạc vào ư? Phác điệu thơ hờ cố nhân xa mờ không bái biệtMỉm chút cười hờ đã bặt tămLong lanh thủy hoa vỡNgỡ mơ…Ngỡ chạm ý hờ đà bay vụt… Mong manh này kiếp sốChạm hờ

Kẻ mơ

Tôi đã quên mình là kẻ mơ Lơ thơ trên phố Dọc ngang tìm lời giải đố Chẳng viết nổi câu thơ Có những chiều thu lạnh nhạt trôi qua Tôi đi và đi giữa dòng người Dòng đời trôi đi đâu về đâu Dòng sông ra biển tìm cái chết Còn tôi hư huyễn thoát giấc mơ Để rơi vào cơn mơ khác Thêm tầm thường Thêm giả dối Muôn vàn kiếp phù du Đâu ai tỉnh Phật cũng rơi vào hư huyễn thế

À ơi…trôi…

À ơi mưa rơi bời bời thành thị ngày ma mị bén lả lơiÀ ơi lơi lơi thơ không lời tình tự con chữ cũng rụng rời lá lá hoa hoaĐoái hoài chi hoa tàn lá rụng sao rời trăng khuất mây trờiĐoái hoài chi trà nhạt rượu suông phòng không chẳng khép gió vu vơLạnh lạnh cơn mơ nào ai thấy ánh trăng mờ mịt mùng hồn ta ơƠ à bóng ma không nhà thê thiết bước biền biệt nẻo hư vôĐáy mồ xác

Tôi mênh mông

Tôi viết bài thơ cho tôi Tôi Tôi Tôi Nẻo đường xa mịt gió Phản chiếu những vẻ tôi Tôi khóc Tôi cười Tôi ân ái và tội lỗi   Vun vút ngược chiều tôi Ti tỉ hình hài Có mang mặt người không nhỉ Tôi không phải Không bao giờ Là hạt bụi của vũ trụ vô chừng Tôi chưa chết và không bao giờ chết Tôi vĩnh viễn mênh mông Thời gian - dòng sông đã cạn dòng Tôi khơi thông từng khoảnh