Home Sáng tác mới Ta chọn buồn như mệnh số

Ta chọn buồn như mệnh số

Ta chọn nỗi buồn

Vì thế gian vui cười quá

Vui cười đến lạc hồn

Mê đắm chân trời xa

Vui trong những cơn say

Và điên vũ điệu triền miên

Bay và bay

Trong cơn hoang loạn tinh thần

Để quên mình rất gần

Rất gần

Cõi hư vô

Nơi đơn độc

Trong nỗi buồn lặng

 

Ai đang vui cười ngoài đó

Có nghe mưa, nghe mưa

Đời buồn đã tạnh chưa

Ta cạn ly rượu chưa

Ta sống tận đời chưa

Ta cần gì bay trong ảo tượng

Khi nơi đây

Ta chiêm ngưỡng nỗi buồn giọt giọt

Lưu hồn ta khoảnh khắc mùa thu

Ta đã buồn cả vạn năm

Với nụ cười cô độc

Nụ cười không vui sướng

Không bay

Không say

Cười lạnh

Trần thế đâu cần hiểu ta

Ta đâu cần hiểu mi

 

Ta nhìn hư vô xoay vũ điệu vô biên

Ta mỉm cười chọn buồn như mệnh số

Buồn neo ta nơi đây

Để ta đi giữa loài người

Cho trọn kiếp

Chẳng đoái hoài mai sau

 

Cùng buồn, ta như mây mưa

Cùng buồn, ta nghe lưa thưa

Vang và vang tơ đàn xưa

Tơ đàn mùa tâm can

Không vũ điệu thế gian

 

Ta buồn không nước mắt

Ta buồn không rên than

Ta chỉ cười lặng lẽ

Ngắm ta và thời gian

 

Hà Thủy Nguyên

Cõi tôi đìu hiu

Góc cafe nơi tôi đã cũ Có một Hà Nội cũng cũ mòn Người đàn bà đã liếm vệt son Chờ đợi Và ngày mai đều sẽ cũ Như hôm nay Nơi khoảng chiều ập xuống phố đông Trời chẳng ráng hồng rực rỡ Chỉ những đìu hiu đi qua tôi Nơi ánh cũ đô thành Tôi tìm thấy mình chân thực Trong đơn độc tuyệt đối chẳng cơn say Chẳng niềm vui Chẳng niềm đau Tôi đã xa rất xa bản tính Để thấy

Thơ một đêm xuân

Hoang đêm Những mái nhà u uất hận đô thành Rít oán màu xuân không sắc Lại một bài thơ đã thêm Lại một ngày đau qua nhanh Lại một tương lai chẳng chắc Lại chuỗi dài thắc mắc Về vô hạn trần gian Bầy âm hồn chẳng tan Rít hơi cay trần thế Níu bám điều chi Chút cơm cặn canh thừa Chờ tinh thần thối rữa Lại thêm người thối rữa Lại thêm Lại thêm Và đêm ứa cơn đói khát Ôi đô

Gẩy nắng

Ta nắn dây nắng tháng Bảy chùng điệu giang hồ Buông lơi cây đàn muôn dây Chẳng đôi tay hữu hạn thiên tài gẩy nên khúc riêng tây Chỉ hồn ta rung điệu nắng Của một ngày tháng Bảy ngừng trôi Đọng đáy ly rượu chiều cay ngọt Câu thơ này Là một sợi dây nắng đã rung lên Thành phố bắt nhịp Một khoảnh khắc buồn và đẹp Thời gian ơi, trôi trôi Để những gì qua đi còn mãi Vẻ trinh nguyên Cuộc

Về lại cuối thu

Ta hát bài ca ngợi hoa tàn Ô mùa héo úa đã sang trang Trầm hương ai thắp chờ trăng sáng Chờ ta nhàn ...tản cả nhân gian   Ta hát bài ca Tụng chinh phu Mùa trận mạc dậy hồn thu đã tận "Anh hùng hữu hận" (*) Lá lá rụng Mịt mùng Lửa bập bùng tuý ca biên tái   Ta về lại mùa hoa bướm cũ Động hoàng hoa đã rủ tro tàn Mưa giọt giọt đã khô Rượu đổ tràn hơi

Lọt…

Chẳng thế giới nào hồn ta lọtHẹp quá ai ơi mấy cõi đờiUốn éo vo viên dòng ý thứcGò chật thân trần một cuộc chơi Khe trời ai rạch mà đỏ rướmNứt toác vầng mây ố buồn loangCó thành núi cũ vừa nát bấySơn hà vắng lặng cũng vừa hoang Âm hồn rỉ rả chân núi vọngHồng đăng dẫn lối vết quỷ trôiMỉm cười nhịp tịnh hồn sông núiBung vỡ phàm thân dứt cuộc chơi Vô vàn thế giới dần huyễn ảoNới rộng mênh mông