TỈNH MƠ

Ta mơ lạc đến trăng lòa

Cố nhân đã xa và xa

Ta cô độc quá, hai tay trắng

Run lạnh trời khuya khúc thiên nga

 

Điệu thơ ngày cũ, ai ngâm ngợi

Ai vuốt tóc ta, đêm rụng đêm

Trăng ơi lạnh quá, trăng trăng trắng

Lặng lặng hồn thăng, ta chơi vơi

Nhìn xuống cõi đời

Cố nhân vắng bặt

Đây từng lệ rơi

Đọng

Đọng

Thành lời…

Người ơi…

Khúc thiên nga lả lơi

Màn khép rồi…

 

Khuya tịch mịch

Vong Xuyên cuộn sóng

Thiên nga ngân trăng trăng

Hồn tình kết hoa đăng

Cố nhân ơi nghe chăng?

Câu thơ cũ

Tam Sinh chưa mòn vết

Mái tóc xưa đợi tay ai ve vuốt

Giữ thanh xuân chờ giọt lệ tao phùng!

 

Trăng ơi hãy hóa mưa hoa rụng

Điệu buồn ơi xin khép lại câu thơ

Đêm ơi đêm, xin đừng thêm lạnh lẽo

Và ta ơi, kịch đã khép màn rồi

Tỉnh mơ thôi!

 

Hà Thủy Nguyên

Hoa lan nở trong mơ

Đêm rớt mưa tràn Nhành lan bung nở Ta vào mơ Tóc mây vương vất tửu lầu Trăng ở đâu Thi nhân xác đã bạc màu Một nhành lan, một nhành lan Đọng cõi vô âm Ta khe khẽ hát thầm Một bài ca, một tình yêu Mưa sao buồn nhiều Đôi bóng cô đơn gác hẹp Có những mùa thật đẹp đã qua đi Lan ướp hàng mi sầu Loài người buồn những đâu đâu Tửu lầu nay đã đổ Và đêm vụn vỡ

Pháp thoại đêm

Sau một tuần lặn lội trong kinh điển Phật giáo, tôi đã quay về với thơ! A nan đa hỏi Ca Diếp: “Thế giới này là gì ngoài giả huyễn? Chỉ vệt mờ nơi chân trời xa Ta đang đeo đuổi điều gì? Lời Đức Phật đã phôi pha Như ráng chiều vụt tắt” “Bóng tối này chẳng tuyệt diệu sao? Nơi chẳng ai thấy ta ngoài chính bản thân ta Lời Đức Phật đã bay xa Nụ cười của ta cũng bay xa Chỉ

Chiêu hồn ta

I- Có kẻ Gom góp những mảnh tàn linh hồn vãi vương giữa màn sương luân hồi chắp vá Phục dựng thời gian Gió về quần quật Bước vu vơ phố xá quỷ quái rợp trời máu vẩn mây Đi và đi và kiếm và đi và nhặt nhạnh Chút vụn quá khứ lẫn tro tàn Chút gương mặt quen đà biến dạng Này chút vàng son cũng phai màu Những câu thơ nhàu nhĩ rơi mưa Manh áo ướt còn vương máu nhỏ Ánh

Khúc ca nàng Persephone

*Persephone trong thần thoại Hy Lạp là con gái của nữ thần Demeter và là vợ của thần âm phủ  Hades. Nàng có một nửa thời gian trong một năm ở âm phủ, một nửa thời gian ở trên mặt đất. Người ta nói, khi nàng xuất hiện, đó là lúc mùa xuân đến. Nhưng với tôi, những ngày mùa xuân là những ngày u buồn của nàng, bởi nàng đã bị hiến sinh cho niềm vui của thế gian. Niềm vui của nàng chỉ

Tỉnh

Tỉnh mộng cơn mưa vừa chớmNhẹ bước mênh môngĐã ướt đầm Một cuộc xuất sơn chưa lịch duyệtMộng còn vơ vẩn chén tiên thiênVân ảnh trập trùng chân trời lộngChẳng còn du tử kiếp bể sôngBặt dấu kẻ ngôngRượu ươn trà nhạtĐàn thô điệu, văn bợn mùiCảnh sắc đà bén vẻ tang thương Cơn mưa đổGiọt mông lungPhận mơ hồBong bóng cạn Kìa sấm độngTỉnh đi! Kết đôi vần thơ mớiRửa sạch chén cố nhânĐợi ai về gõ cửaSầu luân chuyển mây ngàn Hà Thủy