Home Sáng tác mới Pháp thoại đêm

Pháp thoại đêm

Sau một tuần lặn lội trong kinh điển Phật giáo, tôi đã quay về với thơ!


A nan đa hỏi Ca Diếp:

“Thế giới này là gì ngoài giả huyễn?
Chỉ vệt mờ nơi chân trời xa
Ta đang đeo đuổi điều gì?
Lời Đức Phật đã phôi pha
Như ráng chiều vụt tắt”

“Bóng tối này chẳng tuyệt diệu sao?
Nơi chẳng ai thấy ta ngoài chính bản thân ta
Lời Đức Phật đã bay xa
Nụ cười của ta cũng bay xa
Chỉ giả huyễn vẫn trập trùng giả huyễn
Những hiện thời cắt vụn
Khoảnh khắc này
Pháp thoại này không thực
Phải không A nan đa?”
Ma Ha Ca Diếp vẫn im lặng
Chỉ tiếng lòng xôn xao
Và gió nổi thét gào
Kêu gào giông bão

Tu viện xưa vắng lặng
Cõi Phật cũng tàn rồi
Niết bàn như hũ tối
Kinh sách rực cháy thôi
Ôi những lời giả dối
Vẫn nhen mầm trên môi

A nan đa khát khô hầu
Lời chàng ai nghe đâu
Thế gian đâu cần cứu rỗi
Chỉ bầy bồ tát lạc lối
Lủng lẳng giữa mây trời

Tiếng sen nở
Tiếng sen nở đêm
Lời Phật nay đã chớm quên

 

Hà Thủy Nguyên

Tặng Vũ Hoàng Say

Tôi vẫn gọi Vũ Hoàng Chương là Vũ Hoàng Say...vì ông say mãi mà vẫn tỉnh, vì hậu thế lại lên cơn tung hô ông trong khi thứ ông cần chỉ là một trận say... Mưa chẳng thành cơn gió chẳng thành cơnMây tuôn nước tóc bạc ý dồnCó cuộc tang thương vừa ghé cửaTan tành nhân loại Bể tình cạn khô Nhịp đau khấp khởi mòn xương cốtMắt mờ vắng vẻ bước cố nhânNgười thơ lạc lối cơn thành bạiThành thị tàn hoa bụi

Ta mặc

Ta mặc áo trần gian Sông đời trầm chậm chảy Bóng gì in đáy nước Hồn ta hay áo ta? Ta mặc đời trầm luân Giương cung vào thăm thẳm Sao trời rụng dưới sân Lẫn bụi đời quái lạ Tạ mặc đồng phục hận Tắm hồn giữa máu tươi Vọng ký ức xa xôi Ta tìm ta trinh khiết Ta mặc ta mỏi mệt Ta mặc ta chán chường Ta chìm giữa khói sương Cất khúc sầu ai nhớ Ta cởi áo trần gian

Cởi mưa

Hè chưa cạn sen thu đà tới Giọt lơi lơi Xiêm áo nhuốm thơ rồi Bạc màu rực rỡ Mặc mưa Sũng mùa xúc cảm Ngơ ngơ như một vần thơ Lạc điệu Tôi vẫn manh áo cũ Con phố cứ đổi màu Muốt trắng một màu hoa không thực Rụng đầy hồ đêm Ccơn gió chẳng êm Len mùi ảo não Người đời trốn cả rồi sao Nơi căn phòng không lỗ Không cánh cửa mở Cửa đâu rồi? Tôi lang thang Đêm đổi

Buông

Ta buông một vần thơ nhè nhẹ Mây ngàn rung động nỗi yêu thương Phất phơ cây lá Nhòa hoa cỏ Đô thành vào mơ Chớp mắt Ta buông một cơn mơ Qúa khứ vẩn vơ chẳng còn chẳng mất Mờ mờ Cố nhân mưa Mây buông điểm sắc tơ vương vấn Điểm nhẹ chấm hôn mắt ai Yêu thương hiển lộ Níu chút nhớ hờ Ồ mưa trót dài Vì ai… Điệu khúc vẳng lặng Chiều buông vu vơ Lỡ một nhịp thơ Mà

Thà…

Chuông chùa gieo mùa rơi rơi Ta cười thiên hạ tàn rồi Bước vào mùa đau đớn Đọng môi Trăng ngất ngưởng mỉm môi Say say say một cuộc bồi hồi Lạc vào khung trời quá vãng Những tình nhân đợi chết trên đồi Tay cố gẩy một cung đàn cũ Chẳng thành nổi mùa thu Hoa bước vào cuộc thanh tu Chẳng gieo mầm tình điên loạn Đây là một cơn mơ dài Chẳng dệt hình thực tại Mắt nhìn ánh vẻ bi ai