Home Sáng tác mới Thơ Khúc ca nàng Persephone

Khúc ca nàng Persephone

*Persephone trong thần thoại Hy Lạp là con gái của nữ thần Demeter và là vợ của thần âm phủ  Hades. Nàng có một nửa thời gian trong một năm ở âm phủ, một nửa thời gian ở trên mặt đất. Người ta nói, khi nàng xuất hiện, đó là lúc mùa xuân đến. Nhưng với tôi, những ngày mùa xuân là những ngày u buồn của nàng, bởi nàng đã bị hiến sinh cho niềm vui của thế gian. Niềm vui của nàng chỉ đến vào khắc xuân tàn…


Mùa xuân qua đi còn gì lưu luyến

Áo ta vương dải trắng vệt mây giăng

Ta mỗi bước theo dấu ánh trăng

Và tình nhân ngả nghiêng bên bóng tối

Nơi thế giới chẳng tôi đòi

Những vần thơ cất lời mưa rơi

Mừng một mùa xuân qua đời

 

Ta chôn xuân trong nấm mồ thi hứng

Ánh huy hoàng cũng nhạt mảnh trời trong

Ta vun muôn dặm hoa tàn

Chạm trời đất chỉ thấy mùa man mác

 

Nơi đẹp đẽ nhuốm buồn không xuân sắc

Ngả bên hồ ánh cái chết vào mây

Ta ngả mình nơi đây

Gẩy điệu vô hình

Cây đàn không dây vang vang điệu

 

Mùa những ái tình cũng qua đi

Dấu vết yêu đương hằn cỏ

Ta tĩnh lặng chẳng buồn vui

Chỉ nụ cười còn đọng môi

Lời tự tình bên suối

Gửi giây phút thinh không

 

Bức tranh này quá mênh mông

Ta đi mãi vào tĩnh tại

Đường ra không lối

Chỉ xuân tàn thôi

Chỉ ta thôi

Đã đóng khung mình êm ái

Ký tên kẻ vô hình

Triển lãm chính ta

Và chỉ ta duy nhất

Thưởng lãm ta

Thời khắc tận ngày xuân

 

Hà Thủy Nguyên

Kết thúc

Ta huýt bài ca Ngợi xuân tàn Thôi thì xuân sắc cũng sang trang Có màu trắng muốt mùa nắng nhạt Có héo úa nào Ánh màu mây phương nao Mùi cổ thư phảng phất trần gian Ta giam mình căn phòng trống trải Bên ngoài rời rạc chấn song Mùa xuân chẳng còn ngoài cửa Chỉ hư ảo đầy sân Dấu vết ký ức xa và xa Ta tha hương trong căn phòng quen thuộc Nhớ những ngày chưa qua Phố nhà xỉn màu

Chiêu hồn ta

I- Có kẻ Gom góp những mảnh tàn linh hồn vãi vương giữa màn sương luân hồi chắp vá Phục dựng thời gian Gió về quần quật Bước vu vơ phố xá quỷ quái rợp trời máu vẩn mây Đi và đi và kiếm và đi và nhặt nhạnh Chút vụn quá khứ lẫn tro tàn Chút gương mặt quen đà biến dạng Này chút vàng son cũng phai màu Những câu thơ nhàu nhĩ rơi mưa Manh áo ướt còn vương máu nhỏ Ánh

Vô thực

Len tơ trời Gió nổi Và tôi cười Trăng rơi Bên hồ Ngắt chùm hoa vào hạ Rã cánh chuồn Mây tuôn Nơi thơ Động cánh chuồn Vuột mất Tứ thơ tàn nắng Cảnh sắc này vô thực Ngày rỗng trôi qua Tôi rỗng trôi qua Tế bào trống không ký ức Cũng trôi qua Định danh này vô thực Hè lọt nắng cơ mê Tôi đợi tôi qua đời Trong cõi trời vô thực Ô kìa trăng trăng trăng Chẳng gì ngoài cõi thức

Thà…

Chuông chùa gieo mùa rơi rơi Ta cười thiên hạ tàn rồi Bước vào mùa đau đớn Đọng môi Trăng ngất ngưởng mỉm môi Say say say một cuộc bồi hồi Lạc vào khung trời quá vãng Những tình nhân đợi chết trên đồi Tay cố gẩy một cung đàn cũ Chẳng thành nổi mùa thu Hoa bước vào cuộc thanh tu Chẳng gieo mầm tình điên loạn Đây là một cơn mơ dài Chẳng dệt hình thực tại Mắt nhìn ánh vẻ bi ai

TỈNH MƠ

Ta mơ lạc đến trăng lòa Cố nhân đã xa và xa Ta cô độc quá, hai tay trắng Run lạnh trời khuya khúc thiên nga   Điệu thơ ngày cũ, ai ngâm ngợi Ai vuốt tóc ta, đêm rụng đêm Trăng ơi lạnh quá, trăng trăng trắng Lặng lặng hồn thăng, ta chơi vơi Nhìn xuống cõi đời Cố nhân vắng bặt Đây từng lệ rơi Đọng Đọng Thành lời… Người ơi… Khúc thiên nga lả lơi Màn khép rồi…   Khuya tịch mịch