Home Sáng tác mới Tôi đã đi qua giấc mơ

Tôi đã đi qua giấc mơ

Tôi rã rời giông gió tàn chưa?
Ly rượu hơi đã bay xa
Chỉ đắng mùi dâu bể
Những người xưa hứng giọt mưa này
Thấy long lanh ký ức
Khoảnh khắc mờ hơi hóa hư không

Quanh tôi
Nói nói
Cười cười
Khóc khóc
Chơi vơi
Tôi chỉ thoáng trôi qua đời
Hay đời đã trôi qua tôi
Một trái tim khép cửa

Một vầng trăng lệ huyết ngân
Cũng chìm trong khuất bóng
Một vầng dương huy hoàng
Cũng một mình tỏa rạng
Tôi đắm khắc này cơn say bất tuyệt
Ly rượu vãi vung đổ tràn
Ai ơi chẳng rượu mà say
Một khắc nhỏ nhoi tàn ngày
Tàn những vì sao mệnh số
Ai ơi êm êm mùa đơn độc
Thời thời thế thế thịnh thịnh suy suy
Kìa ly rượu cũng bay mùi cay đắng

Đêm qua một giấc mơ đi qua tôi
Vết chân hằn rõ bùn đau khổ
Hay tôi đi qua giấc mơ ai đó
Và lạc hồn giữa khổ đau
Những bám chấp ngục tù
Những cuộc đời không dừng bước
Và trăng sao cứ đổi dời trật tự
Mà tôi say điệu này mờ ảo trăng sao

Quanh tôi
Chỉ bóng hình không tiếng động
Những chuyển động đa màu
Cũng nhạt nhòa như nhau
Tôi đã quên ly rượu đời mình đâu đó
Mặc ai uống cạn
Cạn rồi thì sao

Tôi im hơi cô tịch
Tựa hồ khắc thời trôi
Vị giấc mơ còn đọng đầu môi
Cũng phai mờ theo gió
Mà trăng sao
Ti tỉ khối hình đơn độc
Bám víu nhau chẳng nguôi được cô đơn
Tôi nực cười nhếch môi lặng lẽ
Cuộc đời ai hiểu cười đâu!

 

Hà Thủy Nguyên

Hoa lan nở trong mơ

Đêm rớt mưa tràn Nhành lan bung nở Ta vào mơ Tóc mây vương vất tửu lầu Trăng ở đâu Thi nhân xác đã bạc màu Một nhành lan, một nhành lan Đọng cõi vô âm Ta khe khẽ hát thầm Một bài ca, một tình yêu Mưa sao buồn nhiều Đôi bóng cô đơn gác hẹp Có những mùa thật đẹp đã qua đi Lan ướp hàng mi sầu Loài người buồn những đâu đâu Tửu lầu nay đã đổ Và đêm vụn vỡ

Ta mặc

Ta mặc áo trần gian Sông đời trầm chậm chảy Bóng gì in đáy nước Hồn ta hay áo ta? Ta mặc đời trầm luân Giương cung vào thăm thẳm Sao trời rụng dưới sân Lẫn bụi đời quái lạ Tạ mặc đồng phục hận Tắm hồn giữa máu tươi Vọng ký ức xa xôi Ta tìm ta trinh khiết Ta mặc ta mỏi mệt Ta mặc ta chán chường Ta chìm giữa khói sương Cất khúc sầu ai nhớ Ta cởi áo trần gian

TỈNH MƠ

Ta mơ lạc đến trăng lòa Cố nhân đã xa và xa Ta cô độc quá, hai tay trắng Run lạnh trời khuya khúc thiên nga   Điệu thơ ngày cũ, ai ngâm ngợi Ai vuốt tóc ta, đêm rụng đêm Trăng ơi lạnh quá, trăng trăng trắng Lặng lặng hồn thăng, ta chơi vơi Nhìn xuống cõi đời Cố nhân vắng bặt Đây từng lệ rơi Đọng Đọng Thành lời… Người ơi… Khúc thiên nga lả lơi Màn khép rồi…   Khuya tịch mịch

Say Rumi…

Tôi say một nỗi buồn trong giọt rượu Rumi hát bên tai Điệu xoay xoay Ly rượu rỗng không Vỡ Cố đô Đổ nát Thời đại vàng ngả nghiêng tiếng hát Khúc sáo thưa thoang thoảng trời chiều Con sư tử gầm rống chân trời đại mạc Kinh động ai đâu Gục đầu bên bãi cát Cửa cố đô đã rụng cánh rồi Tôi đi qua đại lộ chẳng bao giờ tắt nắng Chẳng giọt mưa nào đọng vũng chân tâm Những hoan lạc dục

Tỉnh

Tỉnh mộng cơn mưa vừa chớmNhẹ bước mênh môngĐã ướt đầm Một cuộc xuất sơn chưa lịch duyệtMộng còn vơ vẩn chén tiên thiênVân ảnh trập trùng chân trời lộngChẳng còn du tử kiếp bể sôngBặt dấu kẻ ngôngRượu ươn trà nhạtĐàn thô điệu, văn bợn mùiCảnh sắc đà bén vẻ tang thương Cơn mưa đổGiọt mông lungPhận mơ hồBong bóng cạn Kìa sấm độngTỉnh đi! Kết đôi vần thơ mớiRửa sạch chén cố nhânĐợi ai về gõ cửaSầu luân chuyển mây ngàn Hà Thủy