Home Sáng tác mới Từ bỏ…

Từ bỏ…

Những người  mới trải qua cảm giác của sự tĩnh lặng, của cân bằng thường tưởng rằng đóng kín mình là cách để giữ sự thanh khiết. Họ trốn khỏi đám đông, trốn khỏi đời sống con người, tự ru ngủ mình bằng cái lý luận: “Chỉ bằng việc hiểu bản thân, tôi mới là người thông thái”. Vâng, điều đó không sai. Nhưng không có bất cứ va chạm gì, làm sao có thể hiểu được những ngóc ngách ngoằn ngoèo của cõi vô thức mênh mang. Tôi tin rằng những người đó, họ cứ lặp đi lặp lại một giấc mơ, nói đi nói lại một câu chuyện, bởi trong sự cân bằng không có sự tăng trưởng.

Họ cũng thuyết giảng về sự tĩnh lặng, về sự giải thoát giống như những bậc chứng ngộ cổ xưa, nhưng họ không chịu hiểu rằng cái chết là một mặt của sự sống, tĩnh lặng cũng chỉ là một mặt của hỗn độn. Người không trải qua hỗn độn sẽ không thể nào chìm sâu trong tĩnh lặng được. Họ nhầm lẫn giữa sự cô đặc của tâm trí với sự tĩnh lặng vô biên.

Kinh Veda có câu: “Cả vũ trụ là một cuộc hiến tế lớn”. Nếu diễn giải câu này sẽ là một sự ngớ ngẩn vì nghĩa của nó đã quá đủ đầy. Né tránh những gì xảy ra với cuộc đời mình bằng cách này hay cách khác nghĩa là chúng ta đang né tránh sự hiến dâng cho vũ trụ để đền bù lại những gì vũ trụ đã hiến dâng cho chúng ta. Con người, thay vì hiến dâng chính mình cho vũ trụ, lại hiến dâng tiền bạc, đồ tế lễ cho thần thánh. Việc  làm này là vô nghĩa, vì đó không phải là hiến dâng, đó là một lần chất thêm nợ nần. Còn những người đóng cửa trái tim mình, chìm sâu vào suy tư tìm kiếm chân lý rồi cũng sẽ chỉ nhìn thấy cái chân lý mà họ muốn thấy, họ chẳng bao giờ có thể hòa làm một với chân lý.

Tôi không biết chắc con đường nào là đúng, nhưng tôi có thể biết chắc những con đường dẫn ta tới ảo tưởng. Chỉ có một cách để thoát khỏi ảo tưởng đó là không dừng lại, bởi chỉ cần một lần dừng lại là bạn đã mắc kẹt trong ảo tưởng đó.

Và vạn vật trong vũ trụ không phải sinh ra để đóng kín mình. Bài học của trái tim là sự mở rộng, là sự mạo hiểm, là bài học về cái chết hoàn toàn. Nhưng đây là bài học khó nhất, vì nó không thể cưỡng cầu. Thế nên thôi kệ mọi nguy cơ… Bước chân vào nguy hiểm… Có thể một ngày ta trở thành một trong số đám đông… có một ngày ta bị tiêu diệt bởi mọi nguồn năng  lượng vũ trụ… Thì đó cũng là việc phải là…

Trích từ wordpress Hà Thủy Nguyên ngày 18/10/2013

Độc thoại sau mưa

Khi cơn mưa đã dứt và những dòng suy tư triền miên cũng cạn nguồn, tôi bỗng giật mình nghĩ: Tại sao mình lại yêu thích trời mưa đến vậy. Mỗi lần nghe tiếng mưa rơi, một cái gì đó trong tội lại cựa quậy, thổn thức, khát khao và nó nhanh chóng chiếm lĩnh tôi. Nó không đơn thuần chỉ là ham muốn và đam mê, nó mang dáng điệu của một nỗi buồn xa vắng. Đã nhiều lần tôi tìm xem mình đang

Tình bạn – Dòng chảy của ý tưởng

Không nhiều người viết về tình bạn, bài viết của Hamvas Bela nhận định như vậy, và điều đó không sai. Tình bạn đúng như ông nói: một mối quan hệ đủ sức tiết chế mọi đam mê và ác quỷ. Ác quỷ, rủi thay, lại bảo trợ cho nghệ thuật, và bởi thế, khó có thể có được những tác phẩm hay về tình bạn. Điều này không có nghĩa tình bạn là một cái gì đó mơ hồ, và càng không phải chỉ

Lưu manh hóa?

Một đất nước nhiều thế kỷ yếm thế, chiến loạn liên miên… một vùng đất đúng như Nam Cao nói: “quần ngư tranh thực”… tại đây dường như không cho phép những điều tốt đẹp. Mọi lý tưởng cao cả, mọi triết lý sâu sắc, mọi con người xuất chúng … khi rơi vào Việt Nam đều có xu hướng “lưu manh hóa”. Thật là một hố sâu đáng sợ! Mưu mẹo thay thế cho trí tuệ, quyền hành thay thế cho kiến tạo, lòng

Hôm qua – hôm nay

Hôm qua… những tia lửa vò xé như không gian. Luồng khí xám xâm lấn dần bầu trời tưởng như vô cùng vô tận. Ngẩng đầu dậy, ta chỉ thấy một màu đen kịt… Mây đen… Gió cũng đen… Và những khuôn mặt người cũng nhuốm màu u ám… Hôm qua… mưa ồn ào kéo đến từ đường chân trời quất vào ta những đòn roi lạnh lẽo… Nhưng lạ thay, dưới cơn mưa bão, trận chiến của những kẻ điên cuồng đột nhiên gián

Tôi và đám đông

Sáng sớm, một chút âm nhạc và một chút café. Thế là đủ để tôi chìm vào một đám đông nho nhỏ. Trong thế giới ngồn ngộn ý nghĩ này, tôi gần như bất lực trước đám đông. Đôi khi tôi chỉ muốn một mình trong tĩnh lặng, một mình tôi đối thoại với tôi. Và chỉ cần như thế là quá đủ để tôi tự đắc rằng mình đã vượt thoát khỏi sự ồn ào của thế giới. Nhưng tôi chợt nhận ra, bi