Home Sáng tác mới Tự do cho đầm lầy

Tự do cho đầm lầy

Lâu rất lâu, ta quên mình là gió

Gió từng cơn dấy động những thành mây

Gió lướt về đây

Phả tự do xuống đầm lầy

Ta ngồi gẩy khúc riêng tây

Đắm chìm loạn thế

 

Ồ cảnh loạn

Lời lời xáo xác

Bốc mùi sân hận nhân gian

Những kẻ hàm oan

Ngậm hờn thối rữa

Lao xao ngạ quỷ

Vảng vất đầm lầy

Chúng thét gọi bầy

Thơ đấy ư?

Nhạc đấy ư?

Lời cứu độ đấy ư?

 

Lâu rất lâu, ta quên mình là gió

Chẳng chân trần

Chẳng bén trần gian

Ta đắm mình đại hoang

Bùn lầy vương vấn cả

Động lòng ngạ quỷ

Có hay quỷ mạo ta rồi

 

Đầm lầy xác thối lên ngôi

Ca lời ỉ ôi

Gió nào thổi tới

Ta đây, mùa gió

Hát lời tự do

Quấy đảo

Mây

Trời

Phím đàn điên loạn

Lời thơ bạo tàn

Cho bay sân hận

 

Ô kìa một bầy ngạ quỷ

Chờ đợi xót thương

Những mong tái lập thiên đường

Đầm lầy hạ giới

Lời tranh đấu run rẩy

Có thấy chăng phe phẩy

Cơn gió mùa tự do

Tự do chẳng bán chẳng cho

Ai bay theo gió mà buông bùn lầy

Buông lời sân hận

Buông nỗi hàm oan

Buông thân thối rữa

Buông đời nhân gian

 

Trông kìa có kẻ không chịu chết

Cũng không chịu sống bao giờ

Không chịu một lần thành gió

Không chịu hóa thành hư vô

 

Lời thơ này cơn gió tự cảm khái mình, không đánh thức ai, không kêu gọi ai, không cứu độ ai…

Cùng lắm là bay vào vô vọng

 

Hà Thủy Nguyên

Nam mô a di phần phật

Nam mô a di phần phật Nam mô a di phần phật Tro tàn bay loạn thế gian Tâm thành quy đổi ra bạc cắc Xuân tâm chộn rộn mắt kim tiền   Nhung nhúc bầy người khoe áo mới Phớt lờ hoa cũ uổng sắc hương Trời xanh u ám màu hương khói Cầu khấn gì đâu Tham sân si   Nam mô a di phần phật Nam mô a di phần phật Tiền bạc, tiền vàng, ôi tiền ảo Tình thân, tình nghĩa,

Ồn

Những tiếng ồn trườn qua tôi Ồn lý tưởng Ồn đau đớn Ồn tham vọng Ồn khoe mẽ Im đi, im đi thế giới Lim dim giấc ngàn thu Những xác chết khô chẳng cam tâm rục lặng câm Chúng cứ nói, và nói, và nói Nhét lời vào mồm kẻ sống Và tự huyễn về tinh thần bất tử Sinh ra trong ồn Chết đi trong ồn Biến bản thân thành huyên náo Cách mạng đấy ư? Ta đã đổi thay gì cho thế

Trăng xanh khép lại chợ chiều

Đốt một trời hoa bướm Còn lại gì? Hư Không Thắp một vầng trăng xanh Thế gian cười điên loạn   Này kẻ xàm ngôn nơi đất chợ Này kẻ đeo mặt nạ cứu nhân Lảm nhảm điều chi? Léo nhéo những gi? Này đạo, này tình Tan trong trường lực Ngôi lời tan tác Ngộ lời thành rác Rác tung dáo dác chợ chiều   Xanh xanh nguyệt quang Mang mang hoa bướm Chập chờn hư Chập chờn không Ai kẻ đoái hoài…  

Đeo mặt nạ

Đeo mặt nạ Ta là Chúa Vung vẩy tình yêu khắp thế gian Ngôi lời lan man Mặc thế giới tàn   Đeo mặt nạ Ta là Thánh Thẳng tay phán xét loài người Cứu độ hết đời Mặc tim chai sạn   Đeo mặt nạ Ta là Vua Khư khư níu giữ ngai vàng Phận nước hoang mang Hồn ta lang thang   Đeo mặt nạ Ta là Thiên Tài Ôm ấp ảo mộng ngày mai Tài hay là Tai Chỉ còn bi ai

Cứt đái

Iả.. Đái… Thiền định… Sáng tác Thay đổi thế giới Same shit different ways…   Sáng lại sáng lại sáng Thoát khỏi cơn mơ không có thật (Hoặc thật theo những cách khác nhau) Tôi đã móc họng Nôn mửa ngày hôm qua Nhầy nhụa Bốc mùi Chua loét Lẫn vài vệt máu của một kẻ tự cào xước chính mình Không đủ Cố rặn những cục cứt quá khứ Não tôi sẽ toàn cứt nếu táo bón Sáng hôm nay sẽ chỉ là đống